TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 41: Nàng có khao khát đến thế không??.

Cập nhật lúc: 2026-02-11 09:53:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơn mưa rào ập đến nhanh ch.óng, rèm mưa từ hiên nhà trút xuống như những chuỗi ngọc.

tỷ Tần Du sang nhà Phương đại nương đưa thịt nướng, gặp mưa nên ước chừng một lát nữa mới về .

Tần Vãn Vãn cầm chén rượu, đột nhiên đập mạnh xuống bàn, rượu b.ắ.n tung tóe, nàng lảo đảo dậy, đôi má ửng hồng, đôi mắt mơ màng, bước chân phù du, đột nhiên cả hình đổ về phía , suýt chút nữa thì ngã nhào.

Từ Thừa Vũ nhanh tay lẹ mắt, một tay đỡ lấy nàng, hai tay nắm c.h.ặ.t bả vai để nàng vững, dìu nàng xuống: “Muội uống nhiều quá , xuống .”

Tần Vãn Vãn vung vẩy cánh tay hai cái, hất tay Từ Thừa Vũ : “Ta uống nhiều, vẫn tỉnh táo lắm đây .” Nói đưa hai ngón tay : “Không tin xem, đây là... dê!”

Từ Thừa Vũ cảm thấy đầu to , y thể ngờ Tần Vãn Vãn khi say bộ dạng thế , thấy bước chân nàng loạng choạng, sợ nàng ngã nên vội vàng đỡ c.h.ặ.t lấy.

Tần Vãn Vãn đưa hai tay , véo má Từ Thừa Vũ, nhào nặn hai cái: “Sao đột nhiên sắp kết hôn với nhỉ.”

Tay nàng theo khuôn mặt Từ Thừa Vũ trượt dần xuống : “ trai thật đó, còn hơn cả nam mẫu nhiều, hì hì, chỉ là hình thế nào.” Nói xong cũng quên sờ soạng Từ Thừa Vũ vài cái, đó hai tay che mặt, để lộ hai con mắt mơ màng, chớp mắt chằm chằm Từ Thừa Vũ.

Rồi nàng buông tay , nhẹ nhàng đẩy một cái, đẩy nổi, ngược tự đưa tới, tựa Từ Thừa Vũ, đưa ngón tay chọc chọc n.g.ự.c y: “Hừ, trai thì , nếu mà thiếu tay thiếu chân thì mới thèm, gả cho, nhất định vóc dáng, diện mạo, thể thua kém nam mẫu .”

Từ Thừa Vũ nắm lấy bàn tay đang loạn của nàng: “Nam mẫu là ai, gả cho ai, là ?”

“Nam mẫu, hì hì.” Tần Vãn Vãn lộ vẻ ngây ngốc, xong thì xìu xuống, đây nàng từng đồng nghiệp kể chuyện gọi nam mẫu phục vụ, thật khiến ghen tị, nhưng nàng lớn ngần , đừng là gọi mẫu, ngay cả nụ hôn đầu cũng vẫn còn.

Từ Thừa Vũ thấy còn tưởng nàng hối hận vì định hôn sự , y mím môi gì, nắm lấy hai tay nàng để nàng thẳng.

Tần Vãn Vãn đối diện với Từ Thừa Vũ, ngây dại một tiếng, kiễng chân lên, túm lấy cổ áo y, áp thẳng môi lên miệng y: “Ta sẽ đợi về.”

Giống như tìm món đồ chơi ho, Tần Vãn Vãn hết cái đến cái khác, khiến Từ Thừa Vũ cũng thấy ngượng ngùng, cũng may hai nhà: “Ta nhất định sẽ trở về vẹn , đợi về cưới .”

Mở choàng mắt, chuyện tối qua như thước phim chậm hiện lên trong đầu, nàng những cái gì thế , bảo nàng đối mặt với Từ Thừa Vũ thế nào đây, thật là mất mặt c.h.ế.t .

Nàng mà còn với Từ Thừa Vũ về nam mẫu gì đó, may mà Từ Thừa Vũ hiểu, nếu thì đúng là... nhưng giờ nàng cũng chẳng giải thích nổi nữa.

Một chuyện như , qua miệng nàng giống như sinh ly t.ử biệt thế .

Nàng khao khát đến thế , chẳng qua là độc hơn hai mươi năm thôi mà, cứ như gà mổ thóc , Từ Thừa Vũ đẩy nàng , đúng là mất mặt đến tận nhà .

Tần Vãn Vãn đưa tay sờ sờ môi mấy cái, nhưng mà lúc hôn Từ Thừa Vũ cảm giác thế nào nhỉ, nàng chẳng nhớ nổi nữa.

nàng về phòng ngủ nhỉ, thôi bỏ , chuyện hổ thì đừng nghĩ đến nữa, càng nghĩ càng thấy nhục.

Nhìn thời gian, mới phát hiện hơn mười giờ .

Chẳng cần nghĩ cũng giờ Từ Thừa Vũ rừng , cũng bao giờ y mới về, hứa chuẩn đồ ăn cho y mà chẳng chuẩn gì, ngược còn để mất sạch mặt mũi mặt y.

Lúc Tần Vãn Vãn dậy, rau chín trong vườn tỷ Tần Du và Tần Nhược Nam hái xuống xếp gọn trong giỏ trúc, chất đống hiên nhà, chỉ chờ của Khách Lai Hương đến lấy, nhưng đến giờ mà vẫn thấy ai đến, lẽ là đổi ý, thấy chỗ nàng xa quá nên cần nữa chứ.

“Đại tỷ, tỷ bảo họ đến nữa , rau của chúng bán đắt quá, họ hối hận ?” Tần Du đang trêu đùa mấy con thỏ Từ Thừa Vũ mang về, lũ thỏ dã tính quá lớn, cho chúng ăn gì cũng ăn, sống nổi .

“Chắc là chúng ở hẻo lánh quá, họ tìm thấy thôi, đợi thêm chút nữa.”

Tần Vãn Vãn chỉ đại thôi, chứ nếu thực sự ai đến, Tần Du chỗ rau ai lấy chắc sẽ xót xa lắm.

“Lão hương , cho hỏi đây thôn Tú Phong ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-41-nang-co-khao-khat-den-the-khong.html.]

“Phải, chuyện gì ?”

“Cho hỏi nhà họ Tần lối nào ạ?” Ông chủ Đào Khang Niên của Khách Lai Hương hỏi.

Lão chỉ Tần Vãn Vãn ở thôn Tú Phong, trấn Hòa Phong, bảo là cứ hỏi thăm là ngay, vị trí dễ tìm, đầu tiên đến, lão thực sự chẳng tìm thấy ở .

Thái độ của Tần lão thái lập tức trở nên nhiệt tình hẳn lên. Hai chiếc xe ngựa trông thật khí phái, đặc biệt là chiếc phía . Ở cái thôn Tú Phong , ngoài Tần gia bọn họ thì còn ai đây nữa? Chắc chắn là đến tìm đại tôn t.ử của bà .

“Ái chà, xem cái trí nhớ của , thật là... Các vị đến tìm đại tôn t.ử Tần Phong của đúng ? Cả thôn chỉ nhà chúng họ Tần, chắc chắn sai .”

Đào Khang Niên ngẩn một lát. Tôn t.ử? Người bàn chuyện với ông chẳng là một cô nương ? Tuy nhiên, bên cạnh nàng lúc nào cũng một nam t.ử cùng, nghĩ chắc là ca ca của nàng, hẳn là lầm .

Tần lão thái nắm lấy tay Đào Khang Niên bắt đầu huyên thuyên: “Khắp cái thôn ai tiền đồ bằng tôn t.ử . Để dẫn các vị về nhà , xuống nghỉ ngơi cho khỏe, đường xa thế chắc mệt lắm .”

Tần lão thái đến mức thấy mặt mũi , những nếp nhăn mặt càng thêm lộ rõ.

Chẳng uống đến bát thứ mấy, nhà họ Tần cứ qua , nhưng họ vẫn thấy hai quen thuộc .

Gà Mái Leo Núi

“Xin hỏi rau của các để ở ? Trong điếm đang chờ dùng, chúng còn gấp rút về.”

“Rau? Rau gì cơ?” Nụ mặt Tần lão thái lập tức thu .

“Nhà các trồng cà chua, cà tím với ớt ? Chính là những thứ đó, hôm nay bao nhiêu chúng lấy hết bấy nhiêu, trong điếm đang cần gấp.”

Cả khuôn mặt Tần lão thái cứng đờ. Đó là những loại rau gì, bà từng qua bao giờ: “Các đại diện cho tôn t.ử Tần Phong đến thăm ?”

Đào Khang Niên lúc còn gì mà hiểu nữa, bọn họ nhầm chỗ . Thảo nào lâu như thấy quen, gia đình cũng chẳng chẳng rằng.

“Ta quen ai tên Tần Phong cả. Người cần tìm là một cô nương, nàng họ Tần, cùng một nam t.ử. Thôn các thật sự còn ai họ Tần nữa ?”

Sắc mặt Tần Bảo Châu biến hóa liên tục. Trước đây quả thật chỉ nhà họ họ Tần, nhưng bây giờ vẫn còn mấy đứa nữa.

Hơn nữa mấy ngày Đại Nha còn đính hôn, tiền sính lễ tận hai mươi lượng bạc, chừng nam t.ử chính là , bao nhiêu cái lợi đều nàng chiếm hết thế .

nàng cũng xem thử Đại Nha bọn họ rốt cuộc đang cái gì, mấy cái tên rau cổ quái cũng từng qua.

“Là nãi nãi cháu hiểu lầm . trong thôn đúng là chỉ nhà chúng họ Tần, điều mấy tháng mấy đứa nhà nhị thúc phân gia dọn ngoài, ngài là bọn họ .”

“Bọn họ ở ? Có thể phiền cô nương dẫn đường ?”

“Dẫn cái gì mà dẫn! Mấy nha đầu c.h.ế.t tiệt đó thì trồng thứ gì chứ, !” Tần lão thái hễ nhắc đến bọn Tần Vãn Vãn là bốc hỏa, sớm thế lúc đầu nên để chúng nó sống sót.

Tần Bảo Châu khuyên nhủ: “Bà nội, cháu chỉ dẫn họ xem thử thôi, sẵn tiện xem xem Đại Nha bọn họ đang gì. Bọn họ đến đất cũng thì trồng rau gì, sợ là bọn họ lừa .”

Hai ăn mặc đẽ, xe ngựa đến, Đại Nha bản lĩnh lớn đến mức ăn với họ ? Chắc chắn là tìm nhầm .

“Đi thôi, dẫn các vị .”

“Các vị đừng trách nãi nãi , nãi nãi chỉ là quá tức giận thôi. Mấy đứa của , mấy tháng sống c.h.ế.t đòi phân gia ngoài, còn loạn đòi đoạn tuyệt quan hệ với gia đình, khiến gia gia nãi nãi tức đến sinh bệnh. chúng cũng lâu gặp . Những loại rau ngài , từng ai nhắc tới bao giờ, e là các vị tìm nhầm chỗ thật .”

Tần Bảo Châu chỉ đường, quên bôi tro trát trấu lên bọn Tần Vãn Vãn.

 

Loading...