TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 35: Kẻ đáng thương tất có chỗ đáng hận.

Cập nhật lúc: 2026-02-11 04:40:57
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã hẹn là hai ngày sẽ huyện thành, mà đợi mấy ngày liền, Tần Vãn Vãn vẫn thấy bóng dáng Từ Thừa Vũ . Nàng thậm chí bắt đầu nghi ngờ Từ Thừa Vũ hối hận về hôn sự .

“Vãn Vãn, đến , đến !” Giang Tú Cần hớt ha hớt hải chạy , gương mặt rạng rỡ nụ .

“Cái gì đến cơ?”

Vừa dứt lời thấy Lý bà mai cùng Từ Thừa Vũ , khí náo nhiệt vô cùng, phía còn ít theo xem náo nhiệt.

Gà Mái Leo Núi

“Mau xem, đó là nhạn thật ?” Giang Tú Cần kích động kéo cánh tay Tần Vãn Vãn. Đây là đầu tiên bà thấy một con nhạn còn sống. Ở những nơi , ai mà nỡ lấy nhạn sống nộp sính lễ, đều dùng ngỗng lớn để thế thôi. Cùng lắm là trấn những nhà cầu kỳ mới dùng nhạn thương, còn loại nhảy nhót tưng bừng thế , bà thật sự từng thấy qua.

Nhạn? Dùng để gì, để ăn ? Tần Vãn Vãn chút bối rối, nàng thực sự hiểu quy trình hôn sự ở đây, mới để Từ Thừa Vũ tự liệu liệu mà .

Chính là mấy ngày bà mai đến xin ngày tháng năm sinh của nàng, hợp bát tự. Nàng chẳng quan tâm mấy thứ đó, nếu thể, nàng thấy ngày nào cũng .

Mắt Lý bà mai vốn lớn, lên càng híp : “Chẳng nhạn thật , còn là do tiểu t.ử nhà họ Từ đích bắt đấy. Ta , từng thấy ai để tâm hơn .” Lý bà mai thể tươi hơn bất cứ ai.

Tần Vãn Vãn ngước lên liền bắt gặp ánh mắt của Từ Thừa Vũ. Hèn gì mấy ngày nay thấy , hóa bắt nhạn. Nghĩ cũng loại chim bay bắt sống khó đến mức nào, hơn nữa qua dường như hề thương tổn gì.

Trên tấm vải đỏ của khay sính lễ đặt hai mươi lượng bạc giao hẹn đó, ngoài còn gạo, mì, rượu, vải vóc, thậm chí còn những thứ nhỏ nhặt như gương đồng. Đồ đạc lớn nhỏ đủ cả khiến xung quanh đỏ mắt, ai nấy đều hối hận nhà tay sớm hơn, thậm chí còn trách thôn trưởng rõ lai lịch của .

nha đầu nhà họ Tần thì chứ, đáng để bỏ nhiều đồ thế ? cha nương, còn đèo bồng thêm hai đứa em, . Còn cái ngoại tộc núi nữa, trông mà khôi ngô tuấn tú thế, thì chẳng nhận .

Tần Vãn Vãn trưởng bối chủ trì, trong cơn mơ hồ, hôn sự của hai cứ thế định đoạt. Nàng đột nhiên cảm thấy chút chân thực.

Nhìn những thứ Từ Thừa Vũ mang tới, khó để nhận mức độ để tâm của đối với hôn sự .

Nàng thậm chí cảm thấy Từ Thừa Vũ dốc hết vốn liếng , nhiều như , còn phô trương thế , thật là rước thêm bao nhiêu thù hận mà.

Chẳng những chuyện nên quá phô trương , buổi chiều rắc rối tìm đến tận cửa.

Trong sân, một phụ nữ gầy yếu dắt theo một nam hài mập mạp chừng sáu bảy tuổi, bên cạnh còn một gã nam nhân mắt ti hí.

“Đại Nha.” Người phụ nữ buông tay nam hài , lau lau tay : “Nghe con sắp thành ?”

Tần Vãn Vãn cảm thấy đầu óc ong ong, là họ cho phiền đến phát điên, cứ dây dưa mãi dứt.

Cha của nguyên chủ c.h.ế.t lâu, mẫu nguyên chủ tái giá cho khác kế nương. Những chuyện gì to tát, nhưng ngay cả khi tỷ nàng phân gia đoạn , còn đường lui, nương danh nghĩa cũng từng xuất hiện.

Hiện giờ xuất hiện ở đây, lý do vì thì cần cũng rõ.

“Phải , mẫu định tặng thêm của hồi môn cho ?” Tần Vãn Vãn cảm thấy tâm trạng đang đột nhiên sự xuất hiện của họ phá hỏng sạch sẽ.

Lý Tố Mai liếc gã nam nhân bên cạnh, né tránh chủ đề , chuyển sang hỏi một câu: “Nhị Nha và Tam Nha , thấy chúng?”

“Chúng nhà, chuyện gì các cứ thẳng , giờ cái nhà do chủ.”

“Đại Nha, con hiện giờ chẳng giống chút nào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-35-ke-dang-thuong-tat-co-cho-dang-han.html.]

Tần Vãn Vãn thầm mỉa mai một câu, thể giống , đổi mà. Nói cũng , bà nương mà thậm chí còn chẳng bằng Tần Du, Tần Du dù cũng liếc mắt một cái nhận nàng nguyên chủ.

“Chẳng giống là , suy cho cùng ai vô duyên vô cớ đối với khác cả, vẫn là dựa chính mới là thực tế nhất.”

“Hừ, cái nha đầu , cái gì hả? Dù chúng cũng là trưởng bối của con, ngay cả mời , bưng chén cũng , ăn thật là lớn nhỏ.”

Tần Nhược Nam đang vui vẻ nắm tay Tần Du, nhảy chân sáo trở về, thấy cổng sân đang mở, trong sân quen thuộc, liền buông tay Tần Du chạy vọt .

Nàng ôm lấy Lý Tố Mai bắt đầu lóc, nước mắt nước mũi giàn giụa: “nương, nương cần bọn con nữa , lâu như chẳng thèm đến thăm bọn con.”

Nam hài mập mạp tỏ vẻ bất mãn với hành động của nàng, hai tay đẩy mạnh Tần Nhược Nam một cái: “Ngươi cút cho , bà là nương .”

Tần Nhược Nam lập tức đẩy trả , nàng dù cũng lớn tuổi hơn, chú ý một cái đẩy Nam hài ngã bệt xuống đất.

Lý Tố Mai vội vàng đẩy Tần Nhược Nam : “Cái nha đầu gì thế hả, đây là của con đấy.”

, nó mới là đứa trẻ nương!” Tần Nhược Nam kích động hét lên, chỉ tay Nam hài đang đất ăn vạ.

“Chát!” Gã nam nhân giáng một cái tát nảy lửa lên mặt Tần Nhược Nam, nhanh đến mức ai kịp phản ứng: “Cái nha đầu hoang , hôm nay sẽ nương ngươi dạy dỗ ngươi một trận hẳn hoi, để ngươi lời gì nên , lời gì nên . Con trai mà ngươi cũng dám bắt nạt ?”

Lý Tố Mai ôm lấy Nam hài dỗ dành, trong ánh mắt cũng đầy vẻ bất mãn với Tần Nhược Nam.

“A! Đau c.h.ế.t !”

Trên cánh tay đang vung vẩy của Thạch Sơn cắm một con d.a.o găm, m.á.u tươi tức khắc chảy . Cũng tại sức của Tần Vãn Vãn đủ, nếu sẽ cắm nông như .

“Nhà nó ơi, ông thế?” Lý Tố Mai một tay ôm con riêng của Trượng phu, tay định kiểm tra thì thấy m.á.u tay Thạch Sơn.

Một con d.a.o găm vẫn còn cắm đó, mà Lý Tố Mai kinh hồn bạt vía: “Đại Nha, con từ bao giờ mà trở nên độc ác thế hả, đây là d.a.o đấy, sẽ c.h.ế.t đấy!”

“Tiểu , qua đây.”

Tần Vãn Vãn một tay ôm lấy Tần Nhược Nam, tới bên cạnh Thạch Sơn, rút con d.a.o găm cánh tay , khiến gào lên đau đớn.

Con d.a.o găm là nàng dùng để phòng , đây là đầu tiên thấy m.á.u. Hơn nữa, con d.a.o thế nàng chẳng nỡ lãng phí kẻ .

“Đại Nha, con điên ! Ông cũng là cha của các con, đây con thế .” Lý Tố Mai quát mắng Tần Vãn Vãn, gương mặt lộ vẻ giận dữ.

“Cha của bọn c.h.ế.t lâu , còn , bà thấy xứng ?” Tần Vãn Vãn lạnh lùng . Trước đây nàng thấy bà chẳng qua cũng chỉ là một kẻ đáng thương, giờ xem cũng chỉ đến thế mà thôi. Vì con trai của khác mà quan tâm đến con gái ruột của , nương như cần gì: “Bà thấy còn xứng nương của bọn ? Là đ.á.n.h tiểu , vết thương mặt tiểu thấy , là trong mắt bà chỉ bọn họ?”

“Hắn đ.á.n.h tiểu thấy? Là điên bà mù ? Chưa từng thấy nương nào coi con trai khác như bảo vật, coi con như cỏ rác như bà, bà xứng một nương.”

Tần Nhược Nam nấp lưng Tần Vãn Vãn, những lời của đại tỷ, nước mắt lã chã rơi xuống.

Tần Du cũng ngờ, nương của họ hiện giờ bộ dạng như thế : “Là bà bỏ rơi bọn con , , giờ còn đây gì?”

Tần Vãn Vãn mỉa mai một câu: “Vì ư? Chẳng là nhắm trúng sính lễ của , lấy bạc .”

 

Loading...