TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 22: Yêu nghiệt từ đâu tới.
Cập nhật lúc: 2026-02-11 04:40:44
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đại Nha, bây giờ biến thành bộ dạng ? Ta là đường của đây."
"Ta nhớ đường nào cả, ngươi nhận lầm ." Tần Vãn Vãn thấy kẻ mắt là thấy phiền phức, liền xoay bỏ .
Thế nhưng đối phương cứ bám riết buông: "Muội lấy tiền mua đồ ăn? Có trộm tiền ?"
Cơn giận của Tần Vãn Vãn bùng lên dữ dội: "Ngươi hiểu tiếng ? Ta quen ngươi, chỗ nào mát mẻ thì biến cho khuất mắt . Tiền của ở mặc kệ , dù cũng chẳng của ngươi. Ta , nhà họ Tần các ngươi đều thích vu oan giá họa cho khác, cứ thấy sống là chịu nổi đúng ? Thật ai cho các ngươi cái bản mặt đó, suốt ngày vẻ cao cao tại thượng đời bằng nửa con mắt, sợ ngày ngã c.h.ế.t tươi ?"
"Tưởng kiếm mấy đồng tiền hôi hám là ai cũng thấy bẩn thỉu. Ta dựa bản lĩnh của mà sống, giống như ngươi, ăn thịt của khác, uống m.á.u của khác mà vẫn vẻ cho . Làm cái trò đó cho ai xem?"
Ánh mắt xung quanh dần đổ dồn về phía Tần Phong. Tần Phong cố tỏ trấn tĩnh: "Ta trong lòng oán khí với gia đình, cảm thấy gia gia nãi nãi thiên vị. Hiện giờ họ sai , nhưng các cứ nhất quyết chịu về thăm, định để họ nghĩ ?"
"Họ nghĩ thế nào , còn ngươi nghĩ thế nào thì thấu . Chồn chúc tết gà, chẳng ý lành gì . Cút ngay, đừng cản đường!"
Giang Tú Cần bán xong đồ thêu thì thấy Tần Phong đang chặn đường cho Tần Vãn Vãn , liền vội vàng lao tới, kéo Tần Vãn Vãn về phía : "Các đoạn tuyệt quan hệ , giờ còn tìm đến đây gì?"
Tần Phong nhíu mày Giang Tú Cần: "Đây là chuyện nhà của chúng , can hệ gì đến ngươi? Hơn nữa, gì mà đoạn , chẳng qua chỉ là lời lúc nóng giận, tính là thật."
"Có tính do ngươi quyết định. Nếu tất cả những chuyện bẩn thỉu các thì cút ngay cho !"
Tần Phong theo bóng lưng Tần Vãn Vãn. Hèn gì nãi nãi Đại Nha còn giống nữa, đây chỉ là giống, mà rõ ràng là đổi thành một khác .
"Không , cứ cảm thấy trong lòng yên, mau ch.óng về thôi."
Phiên chợ trấn vẫn tan, xe bò nhất thời sẽ chạy ngay. Tần Vãn Vãn thể đợi thêm nữa, nàng bỏ hai mươi văn tiền để bao trọn xe bò chạy thêm một chuyến riêng.
Xe bò thôn, Tần Vãn Vãn ngừng nghỉ mà chạy ngay về nhà.
"Ta bảo là nghĩ nhiều , chẳng chẳng chuyện gì ? Chỉ là vận khí , đụng Tần Phong thôi." Giang Tú Cần theo phía , thở .
"Không đúng."
Quá yên tĩnh. Trong sân một tiếng động nào.
Tiểu chăn gà vịt sẽ quá xa, giờ thường là về . Chỉ cần nó ở nhà thì trong nhà bao giờ yên tĩnh , huống hồ giờ , nhị cũng nên đang nấu cơm mới .
Vả nàng về đến nơi mà tiểu vẫn chạy đón. Tối qua nó còn tranh đòi nàng mua dây buộc tóc cho mà.
"Nhị ! Tiểu !"
Tần Vãn Vãn gọi thẳng trong, nhưng ai thưa.
"Chắc là các ngoài , xem sân vườn vẫn nguyên vẹn cả, đừng nghĩ nhiều quá, chúng ngoài tìm thử xem." Giang Tú Cần lúc cũng cảm thấy chút bất thường.
Tần Vãn Vãn xoay chạy về phía nhà họ Tần. Chắc chắn là do nhà họ Tần , nhị và tiểu chắc chắn đang ở đó!
", chính là ả, đại sư ông mau xem giúp!"
Vừa nửa đường, Tần Vãn Vãn Tần lão thái chặn . Bên cạnh bà còn một lão già gầy gò mặc đạo bào.
Gà Mái Leo Núi
"Trước nó thương ở đầu, đó tính tình cả liền đổi hẳn, còn náo loạn đòi phân gia đoạn . Đại sư ông mau xem thử, yêu quái nào nhập xác nó ?"
"Bà bậy bạ gì đó! Hai của các mang ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-22-yeu-nghiet-tu-dau-toi.html.]
Tần lão thái rít lên: "Nó chắc chắn là tôn nữ của , là yêu ma quỷ quái từ phương nào tới, chừng hai đứa tôn nữ nhỏ của nó ăn thịt cũng nên!"
Đám theo Tần lão thái đồng loạt lùi một bước, cứ như thể Tần Vãn Vãn thật sự là yêu quái ăn thịt .
"Được lắm, là yêu quái ? Vậy thì ăn thịt bà !"
Lão già gầy gò khua chân múa tay cái gì, lấy một chiếc gương đồng chiếu về phía Tần Vãn Vãn: "Đoàn nghiệt táo tợn, còn mau hiện nguyên hình!"
"Cút ngay!" Tần Vãn Vãn giật phăng chiếc gương đồng tay lão ném xuống đất, đẩy lão già gầy gò túm lấy cổ áo Tần lão thái: "Ta hỏi bà, của ?"
"Đại sư... ông... mau thu... thu phục nó !"
"Không lão phu thu, mà là đạo hạnh của nó quá sâu, lão phu cũng hết cách!"
"Ta thấy các mới là yêu quái, ăn thịt , uống m.á.u hết đến khác. Ta tin chắc một ngày ông trời sẽ thu phục các !" Tần Vãn Vãn trừng mắt bà đầy dữ tợn: "Nếu của chuyện gì, sẽ tha cho các !"
Tần Vãn Vãn cơ bản thể xác định kẻ gây chuyện chính là nhà họ Tần, chỉ chúng đang bày mưu tính kế quỷ quái gì.
"Ta dù cũng là nãi nãi của ngươi, ngươi thể bất hiếu như ?" Tần lão thái sửa sang y phục, Tần Vãn Vãn bằng ánh mắt đầy bất mãn.
"Hừ, còn là yêu quái, giờ nhận là nãi nãi của . Ý bà là bà cũng là yêu quái ?" Tần Vãn Vãn chằm chằm bà , gằn từng chữ: "Lão... yêu... bà!"
"Ngươi!"
Việc cấp bách hiện giờ là nhanh ch.óng tìm các , Tần Vãn Vãn thời gian tranh cãi những chuyện vô bổ với bà .
Tuy nhiên, trong nhà thật sự chút dấu vết tranh đấu nào, lớn khả năng là bắt cóc từ trong nhà, mà nhiều khả năng là lừa ngoài hơn.
"Bà dám thề rằng sự mất tích của liên quan đến các ? Nếu nửa lời gian dối, nguyện thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t, c.h.ế.t t.ử tế!"
Người cổ đại vốn mê tín, loại thề độc càng thể tùy tiện . Tần Vãn Vãn là cố ý để xem thái độ của Tần lão thái. Quả nhiên đúng như nàng dự đoán, sắc mặt Tần lão thái lập tức trở nên bất thường.
"Ta ngươi đang nhăng cuội gì."
"Có nhăng cuội , cùng đến nhà họ Tần xem thử chẳng sẽ rõ ? Hay là các dám dám nhận, chuyên những trò lén lút vụng trộm? Chuyện nếu cho rõ ràng, con gái nhà ai còn dám đường nữa!"
Lửa cháy đến thì vội, một khi liên quan đến gia đình thì lập tức : "Đại Nha lý, việc khuất tất thì sợ quỷ gõ cửa, cứ để xem thử ."
Tần lão thái lập tức phản đối: "Không ! Ngươi tính là cái thứ gì chứ!"
"Hừ, lão thái bà năng kiểu gì ? Ban đầu còn tin lời Đại Nha, giờ xem khi Đại Nha đúng đấy, nếu bà dám cho xem?"
" , xem một chút cũng mất miếng thịt nào ."
" thấy tám phần là do họ , lúc phân gia náo loạn đến mức nào, nhà họ Tần thù dai lắm."
Tần Vãn Vãn bà : "Giờ thì chột chứ?"
"Chột ? Ta chột cái gì! Nếu ở nhà , ngươi định ?" Tần lão thái chỉ thể thầm cầu nguyện hai đứa con trai của bà đưa về đó.
"Vậy thì tùy bà xử trí!"