TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 18: Đừng có nhận vơ người thân.
Cập nhật lúc: 2026-02-11 04:40:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái loại con trai đó của ông cũng chẳng thứ lành gì. Người khác xa lâu ngày còn mua chút đồ mang về cho gia đình, còn mỗi về lúc tay xách nách mang, hận thể dọn sạch cái nhà chắc? Chỉ các mới coi như bảo bối thôi.”
“Hắn mà cho ông bạc á? Ta nhổ ! Chính ông tin ?”
“nha đầu c.h.ế.t tiệt , dám cháu đích tôn của như thế, xem xé nát cái miệng ngươi !”
Tần Phong chính là cục cưng của Tần lão thái. Trong lòng bà , chẳng ai sánh bằng đứa cháu trai , nên thể chịu nổi dù chỉ một lời chê bai.
“Hồi đó lẽ nên ném ngươi xuống hố phân cho c.h.ế.t đuối mới đúng, ngươi là cái thá gì chứ!” Tần lão thái tức giận nhặt một hòn đá đất ném thẳng về phía Tần Vãn Vãn.
Cũng may Tần Vãn Vãn chú ý đến hành động của bà , nếu hòn đá đập trúng đầu nàng .
Vết thương đầu nàng vẫn lành hẳn, nếu thêm nữa thì chắc tàn cũng ngốc mất thôi.
Tần Vãn Vãn rung rung sợi mây trong tay: “Các cút ? Không cút thì đừng trách khách khí!”
Tần lão thái và Tần Đại Hải cùng lúc lùi vài bước: “Ta là nãi nãi của ngươi!”
“Ta nãi nãi, đừng nhận vơ . Nếu còn cút, sẽ báo quan, sẵn tiện để hết những 'việc ' các , để họ phân xử xem ai đúng ai sai, xem cháu đích tôn của bà còn mặt mũi nào mà lăn lộn bên ngoài nữa !”
“Ngươi...”
Tần Vãn Vãn vung sợi mây quất mạnh xuống đất, bụi bay mù mịt khiến đối phương sặc sụa: “Mau cút ngay! Nhà chúng chào đón các . Chẳng hôm qua là kẻ nào mạnh miệng lời tuyệt tình, hôm nay chịu thừa nhận. Ta thấy kẻ mặt dày, nhưng thấy ai trơ trẽn như các !”
“Hôm nay bỏ qua cho các ngươi! Nhớ kỹ những gì ngươi hôm nay, từ nay về , đừng nhận là của Tần gia chúng nữa!” Nói xong, Tần Đại Hải vội vàng dắt Tần lão thái rời .
Tần Vãn Vãn ném sợi mây xuống, khinh bỉ theo hướng bọn họ rời , đúng là thật sự coi là cái thá gì .
“Lần nếu bọn họ còn đến, cứ trực tiếp đ.á.n.h đuổi ngoài.”
Hai của nàng, ngay cả đứa thứ hai thường ngày trông vẻ bình tĩnh, nhưng hễ đối mặt với đám Tần gia là nhụt chí. Nàng thể lúc nào cũng canh chừng bên cạnh, bọn họ tự cứng rắn lên mới .
“Đừng nghĩ họ là của các , đoạn tuyệt , chẳng còn quan hệ gì nữa. Một bước lùi là nghìn bước lùi, nếu hôm nay để bọn họ , thì ngăn nổi ?”
Tần Du cũng hiểu đạo lý , khẽ gật đầu.
“Đại tỷ, tỷ nghỉ ngơi một lát , để và tiểu trồng nốt chỗ .”
Ưu điểm của loại mây là cần rễ, chỉ cần cắm xuống đất là sống.
Phương đại nương tới nơi thấy cái sân khác hẳn so với . Chỉ trong vòng một ngày, cỏ dại trong sân dọn sạch, tường viện hỏng cũng vá hòm hòm.
“Phương đại nương, bà tới đây?” Tần Nhược Nam đang tường, thấy bóng dáng bà vội vàng nhảy xuống.
“Ối trời, cái nha đầu , từ từ thôi.”
Tần Nhược Nam gãi gãi đầu, hì hì: “Hì hì.”
“Sao chỉ , đại tỷ ?” Phương đại nương quan sát một lượt mà thấy bóng dáng Tần Vãn Vãn.
Thực Tần Nhược Nam là Tần Vãn Vãn đuổi ngoài.
Tần Vãn Vãn định tranh thủ lúc trời tối hẳn sẽ hấp bánh bao ngay, nếu trời tối xuống thì chẳng việc gì nữa.
Vốn dĩ căn phòng lớn, Tần Nhược Nam cứ theo lưng nàng quanh quẩn, là giúp nhưng thực chất là vướng chân vướng tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-18-dung-co-nhan-vo-nguoi-than.html.]
“Nghe nha đầu nhà , cái là gửi đến nhà ?” Phương đại nương lật tấm vải đậy giỏ , lộ chính là miếng thịt mà nàng gửi hồi chiều. “Muội thật cho đại nương , trộm bạc của nhà Lão Tần ?”
Trước khi đến đây, bà thấy nhà bên cạnh c.h.ử.i bới om sòm, loanh quanh cũng chỉ mấy lời đó. Vừa con gái chiều nay nhận thịt, bà liền vội vàng chạy qua ngay.
“Làm thể chứ!” Tần Nhược Nam buột miệng , giọng lớn: “Chỗ đều là do chúng tự kiếm !”
Phương đại nương cũng hỏi bọn họ kiếm bằng cách nào, chỉ thở phào nhẹ nhõm: “Không trộm là , trộm là .”
Tần Vãn Vãn thấy tiếng động liền từ trong bếp bước : “Tiểu , đó gì, còn mau mời đại nương nhà .”
“Ta các ngươi , kiếm chút tiền tiêu xài hoang phí như thế, còn mua thịt cho nhà , chỗ đủ mua mấy cân lương thực đấy.”
“Đại nương, bà giúp đỡ chúng nhiều như , những thứ là nên mà. Chỉ khoản nợ nhà bà, chắc là để thêm một thời gian ngắn nữa mới trả .”
“Hơn nữa, chúng khỏi Tần gia, dù cũng là chuyện đáng ăn mừng, nhất định sẽ tiêu pha như nữa.”
Tần Vãn Vãn rõ, Phương đại nương chẳng qua là tiếc tiền bọn họ, và cũng là vì cho bọn họ mà thôi.
“Đáng ăn mừng thật, nhưng miếng thịt nhận . Mấy đứa con gái các ngươi cũng chẳng dễ dàng gì, giữ mà tẩm bổ cho bản .” Thấy Tần Vãn Vãn định lên tiếng, bà vội tiếp: “Đừng chuyện nợ nần gì, còn dài, cứ từ từ thôi.”
Thấy từ chối , Tần Vãn Vãn đành nhận đồ: “Vậy đại nương đợi một lát, nhị đang hấp bánh bao, đợi chín bà nếm thử tay nghề của xem .”
“Hèn gì nha đầu nhà Nhược Nam sang nhà mượn men mồi, hóa là hấp bánh bao, khách khí nhé.” Sẵn tiện bà cũng chuyện với bọn họ.
Nhắc đến bánh bao, Tần Nhược Nam liền hào hứng: “Con dường như ngửi thấy mùi bánh bao , đại nương ngửi thấy ?”
Phương đại nương ha hả: “Ngửi thấy , ngửi thấy . Ta thấy ngươi , đúng là đồ háu ăn.”
Sau đó, nhớ đến chính sự cần , bà thu nụ , tỷ ba : “Hôm nay các ngươi lên núi ?”
“Có ạ, thế bà?”
Sao vẻ mặt Phương đại nương kỳ lạ thế? Chẳng lẽ nơi bọn họ đến hôm nay là của khác, nên tìm đến cửa ? Không đúng, tìm thì cũng tìm bọn họ chứ.
Phương đại nương liếc bên ngoài một cái, cúi đầu bọn họ, hạ thấp giọng : “Ở lưng chừng núi mới một phương xa tới, trông hung thần ác sát lắm, chẳng đây nghề gì. Sau nếu các ngươi gặp thì hãy tránh xa một chút.”
“Đặc biệt là mấy đứa các ngươi, bên cạnh lớn. Nếu chuyện gì thì cứ tìm Đại Tráng nhà , ?”
“Hắn ngang qua cửa nhà các mà thấy ?”
Hồi tưởng cả ngày hôm nay, đúng là thấy lạ mặt nào, Tần Vãn Vãn lắc đầu.
Chắc là hai bên lệch hướng .
Gà Mái Leo Núi
“Không chạm mặt là , từ xa một cái mà thấy khiếp quá. Người gì mà to như con gấu , ước chừng còn cao hơn Đại Tráng nhà nửa cái đầu, râu ria xồm xoàm, trông chẳng dễ chọc chút nào. Chẳng thôn trưởng nghĩ gì mà thu nhận một ngoài như thế thôn.”
Tần Vãn Vãn quá để tâm đến chuyện Phương đại nương , nhưng bà quan tâm nên vẫn trả lời: “Không ạ, chúng sẽ vòng đường khác, chắc là bình thường cũng gặp . Nếu thực sự chuyện gì, con chắc chắn sẽ nhờ Đại Tráng ca giúp đỡ.”
“Đừng chê lẩm cẩm, Tú Thâm tỷ của các ngươi cũng thế, miệng thì nhưng trong lòng chẳng nghĩ gì . Cái tuổi của các ngươi mà, trong bụng nhiều quỷ lắm.”
Trượng phu bà mất sớm, khi đó hai đứa con còn nhỏ, nếu nhị phòng nhà họ Tần giúp đỡ một tay, lẽ bà dẫn theo hai con c.h.ế.t .
Không ngờ, nhị phòng đoản mệnh thế, để mấy đứa con gái , bà giúp bao nhiêu thì giúp bấy nhiêu .