TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 16: Nấu mỡ heo.
Cập nhật lúc: 2026-02-11 04:40:38
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Uống liền mấy bát cháo rau dại, bụng Tần Vãn Vãn no căng tròn, nàng tựa ghế lười biếng cử động.
Từ lúc ăn cơm đến giờ, ánh mắt hai vẫn luôn đặt nàng, thấy nàng ăn xong, Tần Nhược Nam nhịn hỏi: "Đại tỷ, hôm nay tỷ bán bao nhiêu?"
"Các thể đoán thử xem."
Tần Du cẩn thận : "Mười văn?"
Nhị của nàng lúc ngốc nghếch thế, đều mua thịt heo , thể chỉ mười văn: "Có thể mạnh dạn hơn một chút."
Tần Nhược Nam thiếu kiên nhẫn : "Năm mươi văn!"
Tần Du theo sát phía : "Một trăm văn?"
Nhìn đôi mắt nghiêm túc của các nàng, Tần Vãn Vãn lắc đầu, bỏ ý định trêu chọc, nàng thẳng dậy, nghiêm túc các nàng, tay hiệu: "Hai mươi văn một cân, tổng cộng một trăm hai mươi văn, thế nào, vui ?"
tỷ hai trợn tròn mắt, một cái, dám tin về phía Tần Vãn Vãn, miệng và tay đều run rẩy: "Cái , nhiều thế ."
Khi cha còn sống, những lúc nông nhàn bận rộn sẽ lên trấn tìm việc , sớm về khuya, ròng rã cả ngày, tới tay cũng chỉ hai mươi văn, lúc nhiều nhất cũng chỉ hai mươi lăm văn, ngờ một cân hoa đáng giá nhiều như .
Các nàng thật sự sắp phát tài ?
"Vậy chúng đều hái loại hoa bán, chẳng sẽ phát tài ? Có thể ngày nào cũng ăn thịt ?" Tần Nhược Nam vẫn còn chìm đắm trong tin vui , vui mừng tới mức cho , trong ấn tượng của nàng, thịt chính là thứ nhất đời.
Tần Vãn Vãn thấy nhịn thành tiếng: "Hôm nay là do chúng may mắn, mới để chúng phát hiện một mảng lớn như , nếu thể một hái nhiều thế, vả cũng bốn mùa đều ."
" ăn thịt thì chắc chắn thành vấn đề, ăn bao nhiêu, Đại tỷ đều mua cho , nuôi trắng trẻo mập mạp, giống như heo con ."
Hiện tại tỷ các nàng đều đen nhẻm gầy gò, điều kiện thì chắc chắn ăn nhiều đồ một chút, hiện tại còn nhỏ thấy gì, nhưng cơ thể của nàng bằng tuổi mà đến giờ vẫn kinh nguyệt.
Tần Du cũng nản lòng: "Muội còn chỗ nào nữa, giờ lấy gùi hái về ngay."
Dù một ngày chỉ hái một cân thì , vẫn bằng tiền công cả ngày của một thanh niên trai tráng , đất thì , vẫn đủ để nuôi sống tỷ mấy nàng.
Gà Mái Leo Núi
"Muội cũng , lúc cắt cỏ lợn thấy, nhưng mà ít." Tần Nhược Nam phụ họa một câu.
tỷ hai đoạn liền chuẩn cửa.
Tần Vãn Vãn hiện tại chẳng bộ thêm chút nào, lâu như , nàng cảm thấy hai chân mỏi nhừ: "Ngày mai sẽ cùng các , chiều nay nghỉ ngơi một chút, tối nay chúng gói bánh bao ăn."
Vốn dĩ còn thấy tiếc vì mua bánh bao, cứ nhớ mãi quên, giờ bột mì , thịt cũng , còn cả đống măng nữa, đây chẳng ông trời thấy nàng ăn bánh bao nên gửi tới cho nàng ?
Chỉ là vấn đề lên men bột là một chuyện, nhà Phương đại nương men mồi .
"Nhà chúng chỉ ngũ cốc, bột mì, xay bột chỉ thể đầu thôn."
Tần Vãn Vãn lắc đầu với Tần Du: "Không ăn bột ngũ cốc, ăn bánh bao bột trắng."
Bánh bao bột trắng! Ngay cả bánh màn thầu bột trắng các nàng còn dám nghĩ tới, nàng cảm thấy ăn bánh ngô bột ngũ cốc là xa xỉ lắm , dẫu hôm nay kiếm tiền, nhưng cũng thể tiêu xài như , Tần Du thôi, nhưng thấy dáng vẻ phấn khích của tiểu , chẳng thể lời.
"Tốt quá , bánh bao, Đại tỷ, việc gì thể , nhóm lửa là giỏi nhất đấy." Tần Nhược Nam vỗ vỗ n.g.ự.c, còn tâm trí nào mà đòi cửa nữa.
Trong gùi vẫn còn để miếng thịt mua cho nhà Phương đại nương, để tiểu mang sang, tiện thể hỏi chuyện men mồi, nếu dẫu hấp bánh bao cũng cách nào.
Mua thịt biếu Phương đại nương, tỷ mấy ai đồng ý, bởi lẽ lúc các nàng khó khăn nhất, chỉ Phương đại nương sẵn lòng giúp đỡ.
Tần Nhược Nam bỏ thịt rổ, bên dùng rau dại che mới cửa.
Tần Du bột mì trắng tinh, từ nhỏ đến lớn nàng từng thấy thứ gì trắng thế , còn nhiều như , dẫu hôm nay kiếm hơn một trăm văn, cũng thể nào mua nổi, huống chi còn mua cả thịt.
Vả đây là loại túi gì, nàng từng thấy qua, bên còn in chữ màu đỏ.
Chẳng lẽ Đại tỷ bây giờ thật sự là do yêu tinh biến thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-16-nau-mo-heo.html.]
"Giữa đường mệt quá, cẩn thận ngủ mơ, lúc tỉnh dậy, bao bột mì cạnh , chắc là ông trời thấy chúng quá đáng thương nên ban cho đấy."
Đây là cái cớ Tần Vãn Vãn bịa sẵn dọc đường, còn việc các nàng tin , nàng căn bản thèm bận tâm.
Biết , ai bảo nàng tới đây mắt vô tình bóc mẽ chứ.
Vả nàng hiện tại chắc chắn thể lấy đồ từ siêu thị , nhiều lên, giấu cũng giấu . "Tiểu giấu chuyện trong lòng, thể để , cứ là mua về."
Tần Vãn Vãn ý kiến gì, sự tồn tại của siêu thị chắc chắn thể cho các nàng, còn về phần Nhị , nàng nguyên chủ , giờ ước chừng thật sự coi nàng là yêu quái thể tùy lúc tùy nơi biến đồ vật.
Nghỉ ngơi đủ, Tần Vãn Vãn dậy vươn vai một cái.
Thời tiết lúc tuy là nóng, nhưng nhiệt độ ban ngày cũng thấp, sợ thịt hỏng, nàng chuẩn thừa lúc xong luôn.
Hai cân mỡ heo, Tần Vãn Vãn định đều thắng thành mỡ, tóp mỡ thì dùng để trộn với măng gói bánh bao, nghĩ thôi nhịn nuốt nước miếng, cơ thể của nàng quá thiếu dầu mỡ .
Gian bếp sập, gian hiện tại chỉ là dựng tạm, gió lùa tứ phía.
Nơi các nàng ở hiện tại xung quanh ai cư ngụ, cũng lo lắng ai ngửi thấy mùi.
Mỡ heo rửa sạch, cắt thành miếng nhỏ bỏ nồi thắng từ từ, chất lỏng dần trở nên trong suốt.
Mùi thắng mỡ heo thơm, từ xa cũng thể ngửi thấy.
Chỉ ngửi thôi, nước miếng trong miệng Tần Vãn Vãn ngừng tiết , nàng thật sự sắp nhịn , bao giờ cảm thấy mỡ heo thơm đến thế.
Nhà Phương đại nương ngay sát vách Tần gia, ngang qua Tần gia, bước chân Tần Nhược Nam nhanh hơn hẳn, tay xách rổ cũng siết c.h.ặ.t hơn một chút, nếu thể, nàng cả đời cũng tới đây nữa.
"Phương đại nương nhà , Đại tỷ bảo con tới đưa ít rau dại cho , đều là rau mới hái sáng nay."
Đang mùa vụ bận rộn, nhà Phương đại nương chỉ cô con gái Tú Cần ở nhà.
Tuy tuổi tác chênh lệch bao nhiêu, nhưng ngày tỷ mấy Tần gia việc ngơi tay, cả năm chẳng vài câu, sự giao thiệp giữa mấy nhiều.
Tần Nhược Nam đối diện với đường tỷ đường thì thấy gì, giờ Giang Tú Cần khác hẳn với các nàng, bỗng nhiên nảy sinh một nỗi tự ti.
"Ta thấy mồ hôi nhễ nhại, trong nghỉ một lát ." Giang Tú Cần nghiêng , hiệu cho Tần Nhược Nam .
"Không cần , ..." Tần Nhược Nam nắm c.h.ặ.t quai rổ, ấp úng nên thế nào.
Giang Tú Cần khẽ một tiếng: "Đừng căng thẳng, tỷ mà, là còn cần gì nữa ?"
Tần Nhược Nam khẽ gật đầu: "Vâng." Sau đó mới thứ nàng cần.
"Tỷ còn tưởng chuyện gì to tát, đợi đấy, tỷ lấy cho."
Tần Nhược Nam , Giang Tú Cần cũng ép nàng, về phía bếp nhà , lâu cầm một miếng men mồi bước , đặt tay Tần Nhược Nam: "Lúc nhớ chừa một miếng, dùng cho tiện."
"Đa tạ tỷ."
Dứt lời nàng liền đặt rổ xuống đất, vội vàng chạy .
Giang Tú Cần thấy nhấc rổ lên, mớ rau dại bên cũng để ý, cùng lắm lát nữa mang trả rổ cho các nàng, dẫu cái rổ hình như cũng là của nhà nàng.
Nàng Tần gia nhị phòng hôm qua phân gia khỏi Tần gia, dường như còn đoạn tuyệt quan hệ, ca ca hôm qua đưa cho các nàng ít đồ.
Giờ xem các nàng chắc vẫn khác với những ở Tần gia , ước chừng đây là thứ nhất các nàng thể mang biếu .
Vừa nàng cũng mấy ngày hái rau dại, hôm nay đổi vị xem .
Không ngờ lấy rau dại , Giang Tú Cần lập tức chấn kinh.