TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 13: Có thứ này thì dùng làm gì
Cập nhật lúc: 2026-02-11 04:40:35
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Vãn Vãn định giúp một tay, kết quả phát hiện căn bản chẳng chỗ nào cần đến nàng. Giang Đại Tráng tốn bao nhiêu công sức vá xong lỗ hổng mái nhà.
"Các cô cứ ở tạm , mùa cũng gió lớn, chắc vấn đề gì . Ngộ nhỡ lúc trời mưa mà dột thì sang vá tiếp." Nói xong, cũng quên lắp cánh cửa sắp rụng, vỗ vỗ mấy cái, xác nhận đổ xuống mới yên tâm.
"Thật chẳng cảm tạ các thế nào cho ."
Đồ Giang Đại Tráng mang tới chỉ lương thực, chăn nệm, mà ngay cả vò đất và bát ăn cũng đủ. Tuy là đồ cũ, nhưng những thứ nhà ai cũng chẳng dễ dàng gì mà đem cho khác.
Thậm chí ngay cả tấm chăn rách nát của họ ở nhà họ Tần cũng dùng bao nhiêu năm, hình dáng ban đầu nữa.
"Đều là việc tiện tay thôi, nếu vấn đề gì nữa thì về đây."
Huynh là một nam nhân đại hán, ở đây là mấy cô nương, nán lâu e rằng sẽ điều tiếng, dù để tâm nhưng cũng nghĩ cho họ.
"Ta tiễn ."
Giang Đại Tráng nỡ để một tiểu cô nương tiễn , kéo chiếc xe, vèo một cái chẳng thấy bóng dáng nữa.
Thấy , Tần Vãn Vãn khỏi bật , đầu hai phía : "Ta đáng sợ lắm ?"
Tần Vãn Vãn thầm cảm thán sự chu đáo của Phương đại nương, thể là tính toán đến phương diện. Thực họ cũng giao du nhiều, thậm chí gặp mặt chào hỏi cũng đếm đầu ngón tay.
Gà Mái Leo Núi
Vậy mà một như thế sẵn lòng đưa tay giúp đỡ lúc họ khó khăn nhất.
Húp bát cháo loãng, tuy phần lớn là rau dại nhưng Tần Vãn Vãn tin rằng những ngày tháng nhất định sẽ hơn: "Ngày mai chúng nghĩ cách kiếm tiền thôi, thể cứ dựa sự tiếp tế của Phương đại nương mãi . Bà giúp chúng vì bà là , chúng nên coi đó là lẽ đương nhiên."
"Dạ, , ai với chúng , chúng đối với họ hơn." Tần Nhược Nam ăn , đầu chẳng thèm ngẩng lên.
"Sau sẽ nghĩ cách báo đáp họ." Tần Du cũng hiểu đạo lý , nếu họ coi những gì Phương đại nương là bổn phận thì họ cũng chẳng khác gì đám nhà họ Tần .
"Hazzz!"
Nghĩ đến việc mới bắt đầu nợ một khoản tiền lớn, cơm trong bát cũng chẳng còn thấy thơm nữa.
Căn nhà chân núi sân, yên tĩnh thì yên tĩnh, nhưng một điểm là an , chẳng chừng núi sẽ thứ gì đó mò xuống.
Sau khi lăn lộn ở nhà họ Tần còn dọn dẹp nhà cửa, tỷ hai sập tối lăn ngủ .
Tần Vãn Vãn ban ngày ngủ một giấc dài nên giờ xuống chẳng thấy buồn ngủ chút nào.
Nghe tiếng côn trùng kêu râm ran bên ngoài, nàng thầm tính toán xem nên gì.
Nỗi khổ những ngày qua nàng chịu còn nhiều hơn cả hai mươi năm cộng .
Thực đúng nghĩa mà , từ nhỏ đến lớn nàng từng chịu khổ cực gì, ngược là ca ca nàng, hồi nhỏ điều kiện gia đình lắm nên chịu khổ nhiều hơn một chút.
Đến lúc nàng bắt đầu ký ức thì cuộc sống gia đình khá lên , hồi nhỏ nghỉ hè nghỉ đông nàng còn về quê bầu bạn với gia gia nãi nãi, thì ít khi về.
Chẳng ba nương ở bên giờ .
Đang nghĩ ngợi, mắt bỗng dần hiện lên hình dáng của siêu thị, ba nương đang lau nước mắt, tay cầm chắc là ảnh của nàng, miệng như đang điều gì đó.
Nàng vô thức gọi thành tiếng, nhưng đối phương thấy .
Chỉ là tại ba nương ở trong siêu thị , tại nàng thấy những khác mà chỉ thấy họ.
Nhìn hàng hóa đầy ắp trong siêu thị, nếu những thứ đều thể lấy thì mấy.
Vừa nghĩ, tay Tần Vãn Vãn vô thức vươn về phía siêu thị mắt.
Khác với cảm giác đó, hề vật gì ngăn cản, nàng thuận lợi xuyên thẳng qua.
Thật sự vươn qua !
Chỉ là nàng thấy tay cả, mất ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-13-co-thu-nay-thi-dung-lam-gi.html.]
Tay Tần Vãn Vãn quờ quạng hồi lâu nhưng vẫn trống rỗng, chạm thứ gì.
Đột nhiên tay nàng chạm vật gì đó, chẳng cần là gì, nàng liền túm c.h.ặ.t lấy kéo về.
"Lão Tần, ông thấy ? Có hoa mắt , hình như thấy ảo giác ." nương Tần trợn tròn mắt, nước mắt nơi khóe mắt còn khô, cứ thế chằm chằm cha Tần.
" hình như cũng thấy ."
"Hình như là một cái móng vuốt đen, thoắt một cái biến mất." cha Tần miêu tả bóng mờ hiện mắt.
nương Tần lúc mới phản ứng , đồ trong tay cánh mà bay, cứ thế biến mất ngay mắt, sợ đến mức vội vàng ôm lấy cánh tay cha Tần: "Không là ma chứ. mà thứ đó lấy ảnh của Vãn Vãn gì?"
Đột nhiên như nghĩ điều gì: "Ông xem khi nào là Vãn Vãn , nha đầu cho chúng nó vẫn còn ở đây."
Nói bà phắt dậy, quanh quất, miệng ngừng gọi tên Vãn Vãn.
chẳng bất kỳ lời hồi đáp nào, dường như tất cả chỉ là ảo giác của bà, bà kìm mà thụp xuống ôm mặt nức nở.
Vãn Vãn của bà.
Vừa mới kéo đồ vật sang, hình ảnh mắt liền biến mất.
Nhìn tấm ảnh mặt, Tần Vãn Vãn suýt nữa thì bật .
Lấy cái gì lấy, lấy đúng tấm ảnh , đây là ảnh hồi nàng biểu diễn văn nghệ ở trường mẫu giáo, hai bên má đỏ ch.ót, đôi mắt sáng lấp lánh, quả thực là "lịch sử đen tối" của nàng.
Hơn nữa tấm ảnh nàng lấy về thì ích gì, ăn uống .
Cái tay tiền đồ .
Chỉ là nàng nhớ tấm ảnh vẫn trân trọng cất giữ ở nhà mà, lẽ nào hình bóng của ba nương chỉ phản chiếu siêu thị thôi ?
Vả nàng lấy ảnh , thì chắc là những thứ trong siêu thị cũng thành vấn đề chứ nhỉ.
Nàng phấn khích hôn một cái ch.óc lên tấm ảnh, nể mặt cái siêu thị, tấm ảnh xem cũng đến nỗi xí lắm, tạm thời vứt mà giữ .
Cái siêu thị cứ lúc ẩn lúc hiện, mới gọi nó đây.
Tần Vãn Vãn trong lòng ngừng nhẩm nhẩm từ "siêu thị", nhưng nó vẫn xuất hiện. Vừa mới định bỏ cuộc thì nó đột nhiên hiện , chỉ là hình bóng của ba nương nữa.
Thứ đúng là chớp chớp tắt tắt mà.
Một nữa nàng vươn "móng vuốt" về phía siêu thị, nhưng khác là nàng chặn .
Thử thêm vài nữa đều cho kết quả tương tự, lẽ nào thứ mỗi ngày chỉ dùng một ?
Hơn nữa cái siêu thị giống như xuất hiện ngẫu nhiên , cũng chẳng điều kiện kích hoạt rốt cuộc là gì.
Thôi bỏ , lăn lộn thế nào thì cũng vẫn là bộ dạng .
Tần Vãn Vãn định đợi trời sáng thử xem tình hình cụ thể thế nào.
rõ ràng trông chờ cái siêu thị cũng khả quan, ma mới điều kiện xuất hiện của nó là gì, mà dù xuất hiện thì cũng chẳng lấy thứ gì từ bên .
Vẫn nghĩ cách kiếm tiền thôi.
Tục ngữ câu, dựa núi thì ăn núi, dựa nước thì ăn nước, lưng họ là cả một dải núi lớn như , lẽ nào để c.h.ế.t đói .
Ngày mai lên núi xem thử, nhất định sẽ thu hoạch.
Vừa nghĩ, Tần Vãn Vãn chìm giấc ngủ. Trận , tỷ mấy đều ngủ vô cùng say nồng.
Đến khi họ tỉnh , mặt trời lên cao.
Tần Du giật bật dậy giường, lắc lắc tiểu bên cạnh, đó mới sực nhớ họ rời khỏi nhà họ Tần, cần sống những ngày tháng như nữa.