TRƯỜNG THƯ DỊU NHƯ TRĂNG, ẤM NHƯ GIÓ - 8
Cập nhật lúc: 2026-01-24 12:05:35
Lượt xem: 203
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Cập nhật lúc: 2026-01-24 12:05:35
Lượt xem: 203
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ấm ức tích tụ bấy lâu chợt dâng lên, giọng nghẹn :
“Trước hiểu, bây giờ ngài nữa, !”
Ánh mắt Tiêu Húc tối sầm.
“Được, sẽ bao giờ chạm nàng nữa.”
Y .
Chúng trở về kinh thành.
Y đưa cung, mà là đưa về nhà.
Phụ mẫu nhận tin, chờ sẵn ở nhà.
Vừa thấy liền rơi nước mắt.
Năm đó vội vã xuất giá, theo Tống Giác đến Túc Châu, một là ba năm.
“Năm xe ngựa khỏi cổng thành lâu, kinh thành liền bùng phát nội loạn. Con vốn định lập tức về, nhưng Tống Giác vì con mà trúng đao, con chỉ thể đưa chữa trị .”
Tóc mai của mẫu điểm bạc, mắt ngấn lệ, bà ôm c.h.ặ.t lòng.
“Không trở về cũng . Năm đó quá hung hiểm, nếu thì chắc còn gặp con.”
Ta từ miệng mẫu mà nội tình năm đó.
Hóa cuộc nội loạn trong kinh thành là vì tranh đoạt ngôi vị Thái t.ử.
“Mẫu còn nhớ hai vị tiểu phi họ Tiết và họ Đường, những từng nghị với Thái t.ử năm ?”
“Dĩ nhiên nhớ. Hai họ gia thế hiển hách, quan hệ , còn luôn nhằm con, nhiều khiến con mất mặt đám đông.”
Ta nhớ chuyện cũ, bỗng sinh cảm khái:
“Nói thì, con ở xa tận Túc Châu, từng tin tức gì về họ. Không giờ gả nhà ai ?”
Mẫu thở dài một tiếng.
“C.h.ế.t .”
Tim bỗng thót lên: “Cái gì?”
“Bọn phản loạn năm đó hạ quyết tâm đến cùng, đối với phe Thái t.ử thì diệt sạch chừa. Hai nhà đều gặp nạn, tuổi còn trẻ…”
Mẫu vuốt nhẹ mày mắt , giọng đầy may mắn.
“Thư nhi, may mà con gả cho Tống Giác, kịp thời rời khỏi kinh thành. Nếu , chỉ e khó mà sống .”
Chuyện giữa và Tiêu Húc qua mắt bà.
Ta đột ngột chuyện năm xưa, kinh hãi đến nên lời.
Mẫu hỏi vì Tống Giác cùng trở về, bèn rõ đầu đuôi.
Mẫu cảm khái: “Đáng tiếc, các con duyên phận.”
Ta về nhà bao lâu thì nhận thư của Thị Thư.
Nàng với rằng, Tống Giác khi tin c.h.ế.t, tại chỗ kinh hoảng đến vững, ngã quỵ xuống đất.
Nhập Họa tới đỡ , đẩy .
“Sao thể chứ?”
Hắn quỳ đất, nước mắt nước mũi giàn giụa, lặp lặp :
“Đáng lẽ tự đưa nàng về!”
Tống Giác chịu tin tin c.h.ế.t.
Hắn tự cưỡi ngựa đến nơi xảy t.a.i n.ạ.n rơi xuống vực.
Tất cả đều cùng một lời.
“Đá rơi đỉnh núi ngựa hoảng sợ, xe ngựa mất khống chế lao xuống vách núi, phu nhân hài cốt còn.”
Ngày hôm đó Tống Giác về nhà.
Hắn xuống chân vực, một men theo khe núi tìm kiếm lâu, từ sáng đến tối mịt, chỉ tìm mấy mảnh vạt áo rách nát.
Thị Thư trong thư rằng, Tống Giác giữa đống đá vụn, nắm c.h.ặ.t những di vật , đến dần dần còn tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-thu-diu-nhu-trang-am-nhu-gio/8.html.]
Ngay cả Nhập Họa cũng ít nhiều trút giận.
“Cô nương, nhất định cẩn thận. Tính tình của cô gia đại biến, nếu gặp cô nương, chỉ sợ sẽ phát điên mất. Cẩn thận, cẩn thận.”
Ta ngờ, lời lẽ của Thị Thư khoa trương đến .
Tống Giác xưa nay từng phát điên.
Khi mất đứa trẻ, cũng thể dịu dàng khuyên nhủ .
Giờ mất , lẽ sẽ đau buồn một thời gian, nhưng Nhập Họa giỏi an ủi, sẽ để chìm đắm trong quá khứ.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Lúc , trong lòng càng lo lắng cho một khác.
Chính là Tiêu Húc.
Y đưa về kinh thành xong, thì quả thật bao giờ đến tìm nữa.
Ta nhiều thư, nhiều chuyện hỏi y.
đến khi đem gửi, mới phát hiện thể đưa thư trong cung.
Trước , bên cạnh khắp nơi đều là của Tiêu Húc, còn bây giờ thì một cũng còn.
Y thật sự rút hết .
Mỗi , đều là như .
12
Rời kinh ba năm, cảnh vật trong nhà vẫn như cũ, chỉ một vị đường cô, tuổi tác xấp xỉ , từ nhỏ ngây dại, một năm vì bệnh mà qua đời.
“Sao ai cho con ?”
Phụ mẫu giây lát, như đang bàn bạc.
Cuối cùng vẫn là phụ cân nhắc mở lời:
“Cũng vì , khi đó bệ hạ chuyện , bảo chúng cho ngoài , vì thế chỉ lén lút an táng thôi.”
Ban đầu vẫn hiểu dụng ý của Tiêu Húc.
Cho đến khi một đạo thánh chỉ đưa đến phủ, là sắc lập đích nữ Ninh gia, Ninh Như Nguyệt, Hoàng hậu.
Ninh Như Nguyệt, là tên của đường cô.
nàng c.h.ế.t .
Phụ mẫu khi tiếp thánh chỉ xong, liền đóng cửa cùng thương nghị.
“Thư nhi, con xem, bệ hạ đây là ý gì… Ninh gia ngoài con , nào còn nữ nhi nào nữa.”
Ta nhận lấy thánh chỉ.
“Để con gả.”
Đêm , mẫu chuyện riêng với .
“Thư nhi, con và bệ hạ …”
Bà ngập ngừng dừng :
“Ta cả , con vẫn nguyện ý gả cho ngài ?”
Ta siết c.h.ặ.t cuộn thánh chỉ trong tay.
“Mẫu , con cũng sợ, nhưng con càng sợ hơn… cứ để con đ.á.n.h cược một .”
Mẫu thở dài một tiếng:
“Con trở về gả cho khác, nếu Tống Giác phát hiện thì…”
“Hắn sẽ phát hiện .”
Hôn lễ của Hoàng đế và Hoàng hậu định mùng một tháng Giêng.
Không ngờ, ngày hai mươi chín tháng Chạp, Tống Giác vội vã về kinh báo tang.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.