483- Phùng – Bùi đến cùng.
“A Duyệt .”
Đại Trưởng công chúa chằm chằm Nguyên Duyệt, khẽ mỉm .
Đó tuyệt đối là nụ dịu dàng thiết nhất mà Nguyên Duyệt từng thấy từ cô mẫu suốt bao năm qua.
“Theo con thấy, nếu Hoàng đế thật sự mệnh hệ gì, trong tông thất Đại Tấn, còn ai thể kế thừa đại thống?”
Ngọn lửa trong mắt Nguyên Duyệt khi chạm nụ của Đại Trưởng công chúa, như thêm dầu chảo nóng… bùng cháy dữ dội.
Khóe môi Đại Trưởng công chúa khẽ nhếch, chớp mắt.
Trong lòng Nguyên Duyệt siết c.h.ặ.t, mở nổi miệng.
ánh hy vọng sinh gương mặt , như một tia sáng vỡ trong bình minh, cứ thế chiếu thẳng mắt Trang Hiền vương và Đại Trưởng công chúa.
Trán Trang Hiền vương lấm tấm mồ hôi…
Đứa nhi t.ử còn quá trẻ.
Quá hiểu cô mẫu của …
“Khụ!” Trang Hiền vương khẽ cúi mắt, chắp tay định , Đại Trưởng công chúa lạnh nhạt lên tiếng:
“Đừng nghĩ nữa. Đã bảo con c.ung thị tật, thì cứ hết lòng hầu hạ. Những chuyện điều con nên nghĩ.”
Nguyên Duyệt giọng cô mẫu trở nên cứng rắn, thoáng sững , lông tơ dựng cả lên.
“Cô mẫu…”
Đại Trưởng công chúa nâng chén nhấp một ngụm, mới chậm rãi đặt xuống.
“Con cho rằng Bùi Quyết đặt con bên cạnh Bệ hạ là để con cơ hội ? Hừ…”
Nhìn gương mặt bỗng tái của Nguyên Duyệt, bà lạnh lùng thẳng.
“Phụ t.ử hai về , thắp hương cầu Phật phù hộ Hoàng đế sớm ngày tỉnh , long thể khang phục thì hơn.”
Nguyên Duyệt nghẹn họng.
“Cô mẫu, điệt nhi hiểu.”
Hắn dựa sự sủng ái, rốt c.uộc vẫn điều trong lòng:
“Hoàng thất Đại Tấn còn ai khác. Hoàng đế băng, thì chính là huyết mạch gần nhất của Hi Phong đế…”
Đại Trưởng công chúa gương mặt trẻ tuổi đầy khí thịnh , nhàn nhạt , thong thả hỏi :
“Ai tân hoàng nhất định là cháu ruột của Hi Phong đế? Dù cũng là quá kế, trong tông thất tùy tiện chọn một , hoặc dứt khoát đổi luôn họ của giang sơn… đến lúc , ai dám chất vấn?”
Nguyên Duyệt giật , lòng bàn tay toát mồ hôi.
Hắn trẻ, bốc đồng, nhưng ngu.
Được Đại Trưởng công chúa điểm tỉnh, liền hiểu .
“Bùi Quyết cố ý đặt ở ngự tiền, chính là để cảnh cáo phụ vương và cô mẫu, hành động thiếu suy nghĩ…”
Trong mắt Đại Trưởng công chúa thoáng hiện tia hài lòng.
Nguyên Duyệt xong tự kinh hãi, trong mắt lóe lên tia sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-mon-hao-te-yeu/chuong-877.html.]
“Hay là… đang đợi? Đợi phạm sai lầm, thậm chí mong với Hoàng đế điều mà mà tiện ? Mượn đao g.i.ế.t ?”
Đáp án chỉ trong lòng Bùi Quyết.
Đại Trưởng công chúa cho Nguyên Duyệt.
“Dù thế nào, trong lòng con là . Vào c.ung , hành sự cẩn trọng, an phận một chút.”
Nguyên Duyệt mím môi .
Đại Trưởng công chúa lạnh lùng một cái, sang Trang Hiền vương vẫn im lặng.
“Về , thu xếp hành trang, chấn chỉnh tinh thần, chuẩn xuất chinh, đừng mất uy phong nhà .”
Thao Dang
“Trưởng tỷ…” Trang Hiền vương nghẹn giọng, đôi mắt bà đầy sợ hãi.
Đại Trưởng công chúa khẽ cau mày, nhạt giọng :
“Đi , trận thua . Năm đó chọn Tây Kinh chứ Nghiệp Thành, chắc chắn Lý Tông Huấn đối thủ của Bùi Quyết. Huống chi…”
Bà Trang Hiền vương, như .
“Thân vương dễ . Chúng từ trong bụng sinh hưởng hết vinh hoa phú quý do phận mang . Xã tắc bất , quốc triều hữu nạn, đến lúc hy sinh, thì hy sinh.”
Trang Hiền vương tròn mắt, thể tin nổi Đại Trưởng công chúa.
Ông là của bà .
Hôm nay đến đây, là mong trưởng tỷ nghĩ cách, giả bệnh cũng , cầu tình cũng , chỉ cần trận là …
Không ngờ nhận lời như .
“Trưởng tỷ, tỷ rõ bản lĩnh thống binh tác chiến, thế chẳng là chịu c.h.ế.t ?”
Đại Trưởng công chúa phất tay, thêm lời nào.
Phụ t.ử Nguyên Duyệt – Nguyên Dần , đành cứng đầu dậy hành lễ, cáo lui.
Chân Nguyên Dần mềm nhũn, nghĩ đến việc chiến trường như mất nửa hồn phách…
Nguyên Duyệt thì ánh mắt sắc bén, đang suy nghĩ điều gì. Chân bước qua ngưỡng cửa, chậm rãi dừng , đầu Đại Trưởng công chúa.
“Cô mẫu, chúng … thật sự còn cơ hội ?”
Chúng ?
Đại Trưởng công chúa đứa cháu , khẽ mỉm .
“Thế sự như cờ, ván nào cũng mới.”
…
Tin Trang Hiền vương phong Thảo Nghịch Đại Nguyên Soái, phụng mệnh xuất chinh, như gió lan khắp nam bắc.
Cả nước chấn động.
Vương công quý tộc Tây Kinh Trang Hiền vương là hạng thế nào, nhưng bách tính …
Đây chính là vương thực thụ của Đại Tấn, hoàng thúc của tiểu Hoàng đế đương triều.
Ngay cả ông cũng đích lĩnh binh trận, còn gì sợ nữa?