Trường Môn Hảo Tế Yêu - Chương 856

Cập nhật lúc: 2026-02-22 06:44:35
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phùng Vận khẽ kêu một tiếng, tim suýt nữa nhảy khỏi cổ họng.

“Ngài giật .”

Bùi Quyết ép c.h.ặ.t nàng xuống giường, đôi mắt đen rực sáng.

“Không nàng chịu phạt ? Ta phạt nàng, ai dám phạt?”

Phùng Vận dáng vẻ thần thanh khí sảng của , trừng mắt một cái.

“Đừng náo nữa, giờ cũng gần đến .”

“Không vội.” Bùi Quyết cúi đầu mỹ nhân trong lòng.

Một làn hương u nhã lượn quanh ch.óp mũi, thể mềm mại kề sát, dung nhan câu hồn.

Trong mắt , lửa dần bốc lên, càng cháy càng mạnh. Khi chạm đôi mắt long lanh của Phùng Vận, ngọn lửa chậm rãi mềm xuống, như lửa nóng rơi xuống mặt hồ phủ sương, khiến thở cũng trở nên ẩm ướt.

“Đừng…” Phùng Vận siết c.h.ặ.t lưng , cổ họng khô khốc, giọng khàn .

Hơi nóng nơi xuyên qua lớp vải mỏng truyền tới, dính dấp cứng rắn, tựa như giây sẽ x.é to.ạc nàng .

Thân thể Phùng Vận căng cứng, như một dây đàn tùy ý gảy lên, run rẩy, trong từng nhịp vuốt ve phát khúc nhạc mê

Tháng Giêng, ngoài song cửa còn treo băng đá của đêm lạnh.

Trong phòng xuân ý dạt dào, ấm áp mê ly, hai bóng quấn quýt dần mờ trong ánh sáng sớm…

Đợi hai tắm rửa y phục nhập c.ung, quả thực muộn.

Kim Loan điện tĩnh lặng như c.h.ế.t.

Quần thần lặng im chờ đợi.

Trên đan bệ, long ỷ trang nghiêm quá mức rộng lớn, càng khiến hình nhỏ bé của Nguyên Thượng Ất thêm gầy yếu.

Sau long ỷ, một bức sa mành buông xuống, phía là Đoan Thái hậu nh.i.ế.p chính.

“Ung Hoài Vương đến!”

Tiếng nội thị the thé từ ngoài điện vọng , dường như mang theo tiếng gió và dư âm, khiến quần thần bất giác thở phào.

Hôm nay Đoan Thái hậu triệu quần thần nghị sự, đến giờ mà Ung Hoài Vương vẫn xuất hiện.

Ung Hoài Vương mặt, nghị cái gì?

Thái hậu và Hoàng đế , quần thần dù suy nghĩ gì cũng chỉ dám nín thở chờ đợi trong giày vò.

May mà Ung Hoài Vương c.uối cùng cũng đến.

Cửa đại điện mở rộng, như bóng đen lướt qua, quần thần , kinh ngạc.

Ung Hoài Vương điện một .

Hắn dẫn theo Vương phi.

Nữ t.ử lên đại điện là quy củ tổ tông.

Ngay cả Thái hậu buông rèm nh.i.ế.p chính cũng mành che, Ung Hoài Vương phi đường đường tiến điện, rõ ràng là vượt lễ.

Quần thần .

Ai nấy đều mong khác

đại điện im phăng phắc.

Bùi Quyết là Nh.i.ế.p chính vương, gia phong Cửu Tích, thể tháo kiếm, gặp Hoàng đế và Thái hậu cũng cần quỳ.

Hắn cứ thế khí vũ hiên ngang bước , kiếm Bích Ung bên hông ánh lên sắc lạnh khiến dám thẳng.

Ai cũng thanh kiếm nhuốm vô m.á.u, ai cũng nam nhân g.i.ế.t đếm xuể…

Thế nhưng Ung Hoài Vương phi bên cạnh dung nhan ôn hòa, dáng vẻ uyển chuyển, cùng mà thanh nhã tự nhiên, như thể hút hết ánh .

“Thần Bùi Quyết bái kiến Bệ hạ, Hoàng Thái hậu.”

Phùng Vận cũng theo đó hành lễ, xưng thần như quan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-mon-hao-te-yeu/chuong-856.html.]

“Thần Phùng Vận bái kiến Bệ hạ, Hoàng Thái hậu.”

Quần thần lúc mới chợt nhớ, nữ t.ử họ Phùng quả thực chức quan trong . Tuy là Trưởng sử Vương phủ, nhưng cũng do Bệ hạ phong, hưởng bổng lộc triều đình.

Họ do dự một thoáng theo hai bái xuống, sơn hô vạn tuế.

“Chúng khanh bình .”

Nguyên Thượng Ất khẽ nâng tay áo, ánh mắt kìm về phía Phùng Vận.

Phùng Vận một cái, khóe môi khẽ kéo, .

Nguyên Thượng Ất .

Tiểu hoàng đế khi lâm triều thường luôn giữ mặt lạnh, giả lớn. Quần thần hiếm khi thấy vui như , khỏi kinh ngạc.

“Bùi ái khanh, vì mang phu nhân lên điện?”

Sau rèm truyền giọng Đoan Thái hậu, phần yếu ớt, trung khí đủ, ẩn ẩn chút dè chừng.

Bùi Quyết đáp:

“Được Bệ hạ ân chuẩn, tiện nội đảm nhiệm chức Trưởng sử Vương phủ. Nay đàn hặc tiện nội ý mưu nghịch, nên đặc biệt lên điện, để chính danh.”

Quần thần xôn xao.

Đoan Thái hậu cũng biến sắc.

Hôm qua tấu chương dâng đến tay bà , bà triệu Bùi Quyết c.ung, kín đáo cho xem, vốn định dò xét thái độ của , mới quyết định xử lý Vương phi thế nào.

Khi Bùi Quyết sẽ cho bà một lời giải thích.

Đoan Thái hậu ngờ, lời giải thích là thế .

“Bùi ái khanh cần gì như …” giọng Đoan Thái hậu lộ vẻ do dự.

Bùi Quyết :

“Chuyện thể khác, Thái hậu.”

Lồng n.g.ự.c Đoan Thái hậu nghẹn .

Qua tấm rèm, bà rõ Ung Hoài Vương đan bệ.

Thao Dang

Lạnh lùng kiêu ngạo, khí thế lấn át. Rõ ràng , nhưng trong cả triều ai khí thế hơn , kể cả bà và tiểu Hoàng đế long ỷ.

Đoan Thái hậu phần sợ hãi.

Bản vốn nhát gan, ánh mắt lạnh lẽo của Bùi Quyết chằm chằm, dù rèm che, vẫn cảm thấy m.á.u trong lạnh .

Mới bắt đầu hối hận.

lời Từ Vĩnh…

“Ung Hoài Vương…” giọng Đoan Thái hậu càng thêm yếu, bàn tay siết nhẹ, trán rịn chút mồ hôi lạnh, cố định thần mới : “Việc còn minh chứng xác thực, cần đợi Địch Kỵ Ty điều tra…”

Bùi Quyết đáp:

“Hôm qua Điện hạ , chứng cứ xác thực.”

Từng bước ép sát, cho Đoan Thái hậu cơ hội thở. Rốt c.uộc là bức Thái hậu, thật sự dìm c.h.ế.t Vương phi ngay đại điện?

Quần thần kinh ngạc.

Sắc mặt Đoan Thái hậu tái nhợt.

Hồi lâu, bà yếu ớt :

“Từ Vĩnh, .”

Từ Vĩnh cũng ngờ Bùi Quyết trực tiếp đưa Vương phi lên điện, mặt triều vạch rõ chuyện.

Y hắng giọng.

“Quận thủ Tín Nghĩa Trần Giác, Đô úy quận An Độ Lương Hoán Chương dâng tấu Bệ hạ, cáo rằng Ung Hoài Vương phi Phùng thị lòng bất thần, dùng lời ngon tiếng ngọt, giả tình giả nghĩa, mưu toan mê hoặc Ung Hoài Vương, lôi kéo Bệ hạ…”

 

 

Loading...