Trường Môn Hảo Tế Yêu - Chương 344

Cập nhật lúc: 2025-03-31 18:15:36
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phùng Vận: "Không gặp."

Nàng không hề có biểu cảm gì trên mặt, giọng nói lạnh lẽo vô cùng.

Đại Mãn giật nảy mình, vội vàng khép ô lại, đặt sang một bên, rồi nhỏ giọng nói: "Nô tỳ thấy Ngao tiểu tướng quân mang cá tới, nói là nhớ Ngao Tử, mang cho Ngao Tử ăn..."

Phùng Vận khẽ nâng mí mắt lên, im lặng một hồi rồi lại cụp xuống.

"Cho hắn vào."

189- Vui mừng thầm kín.

Mưa rơi lất phất, Phùng Vận ôm lấy Ngao Tử ngồi bên khung cửa sổ, lặng lẽ nhìn thiếu niên từ trong màn mưa mờ ảo bước tới. Hắn giương ô, xách theo một con cá, dáng người cao ráo, thẳng tắp, trên khuôn mặt vẫn còn phảng phất nét non nớt, như phủ lên một lớp lụa mỏng mảnh, tựa như cây tùng xanh trong mưa, đầy sức sống bừng bừng.

Phùng Vận nhìn Ngao Thất như vậy, chợt nhớ đến thiếu nữ của kiếp trước, cũng vào một ngày mưa, nàng cầm ô đứng trong con hẻm Nguyệt Nha, nhìn xe ngựa của Tiêu Tam Lang chạy ngang qua, trong lòng dâng trào một nỗi thổn thức cùng những mong chờ thầm kín...

“Nữ lang.”

Ngao Thất đến cửa, giọng nói trong trẻo mà khàn khàn, tựa như thấm đẫm hơi mưa, vừa nhẹ nhàng vừa ngập ngừng, mãi đến khi nhìn thấy Ngao Tử, hắn mới tươi cười rạng rỡ.

“Tử...”

Người có thể gọi Ngao Tử như vậy, ngoài Phùng Vận ra, chính là Ngao Thất.

Thân mật đến mức như người một nhà.

Ngao Tử dường như vẫn còn nhớ Ngao Thất, hoặc có lẽ nó ngửi thấy mùi cá quen thuộc, liền từ trên đùi Phùng Vận nhảy xuống, lao v.út về phía Ngao Thất.

Bùi Quyết gọi nó là “chó” cũng không phải không có lý.

Lúc này, Ngao Tử thực sự giống một chú chó nhỏ, quấn quýt quanh Ngao Thất, nhìn hắn giơ con cá lên cao, khuôn mặt rạng ngời vui vẻ, quay tròn trong niềm hân hoan rạng rỡ.

“Ngoan.” Ngao Thất xoa đầu Ngao Tử, c.uối cùng cũng chơi đùa đủ rồi, không còn trêu chọc nó nữa.

Hắn không vứt ngay con cá cho Ngao Tử mà kiên nhẫn tìm chiếc bát của nó, cẩn thận đặt cá vào trong.

“Từ từ ăn nhé, ăn xong rồi ca sẽ bắt thêm cho ngươi.”

Ngao Tử kêu lên những tiếng ư ử đầy thoả mãn, chiếc đuôi ngắn ngoe nguẩy từng nhịp như một chú chó nhỏ.

Phùng Vận ngồi ngay ngắn trên tấm đệm bên cửa sổ, mỉm cười nhìn Ngao Thất.

Thao Dang

Ngao Thất không nói chuyện với nàng, mà nàng cũng chẳng lên tiếng.

Hai người như cách nhau bởi Ngao Tử, mỗi người ở một thế giới khác nhau, thế nhưng bức tranh tổng thể lại hòa hợp kỳ lạ, cả hai đều biết rõ người kia đang ở đó, chẳng cần lời nói, chỉ bằng cảm nhận là đủ.

Ngao Tử ăn xong, l.i.ế.m mép rồi vẫn cứ quấn quýt quanh Ngao Thất.

“Ngươi không cần để ý đến nó đâu.” Phùng Vận lên tiếng, giọng nói dịu dàng xen chút ý cười, “Tiểu Thất đã ăn chưa? Có cần bảo nhà bếp hâm nóng ít cơm canh không?”

Lời quan tâm và cách gọi ấy như một bậc trưởng bối.

Mi mắt của thiếu niên khẽ run, hắn từ từ vuốt lưng Ngao Tử, rồi chậm rãi đứng dậy, hướng về phía Phùng Vận, trong đôi mắt trong veo ấy, ánh lên nỗi trống trải khó giấu.

“Ăn rồi, đa tạ cữu mẫu.”

Phùng Vận thoáng sững sờ.

Nhưng nàng không nói thêm gì, chỉ khẽ mỉm cười.

Ngao Thất bước tới, hướng về phía Phùng Vận, cúi người hành lễ thật sâu.

“Mạo muội quấy rầy, thật sự là vì quá nhớ Ngao Tử. Nhớ đến mức khó chịu, đêm cũng chẳng ngủ được...” Đôi mắt hắn sáng rực, chăm chú nhìn Phùng Vận, nói là nhớ Ngao Tử, nhưng ánh mắt kia lại như ngọn lửa cháy rực thiêu đốt lòng nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/truong-mon-hao-te-yeu/chuong-344.html.]

Phùng Vận nói: “Ngươi thích thì cứ bế nó đi chơi vài ngày. Nhưng nó ăn khỏe lắm, còn thích ăn thịt nữa. Mùa đông đến rồi, nó lười săn mồi, nuôi cũng vất vả đấy.”

Ngao Thất khẽ cười, “Ta nuôi được, chỉ cần cữu mẫu...”

Phùng Vận khẽ nhíu mày, hắn liền vội bổ sung, “Chỉ cần cữu mẫu bằng lòng để Ngao Tử theo ta.”

Phùng Vận cười nhẹ: “Không có gì là không được cả. Ngao Tử là tự do, nếu nó thích thì sẽ theo ngươi, nếu không thích thì tự nó sẽ quay về thôi.”

Ngao Thất cúi người bế bổng Ngao Tử lên, nâng nó lên trước mặt, nghiêm túc hỏi, “Ngươi thích ta không, Tử?”

Ngao Tử chẳng giãy giụa, ngoan ngoãn để Ngao Thất bế.

Đó chính là thứ tình cảm chân thành nhất của loài vật.

Ngao Thất và Ngao Tử nhìn nhau, trong mắt bỗng ánh lên tia ươn ướt. Hắn ôm lấy Ngao Tử, áp mặt vào má nó, dịu dàng nói:

“Cảm ơn ngươi.”

Không rõ là nói với Ngao Tử, hay là nói với Phùng Vận.

Nói xong, hắn khẽ cúi đầu, “Ta đi đây.”

Nếu là ngày thường, câu chuyện hẳn sẽ kết thúc tại đây. Nhưng có lẽ vì cơn mưa rả rích ngoài kia, Phùng Vận nhìn thấy dáng vẻ cô đơn của Ngao Thất, như thể thấy lại hình bóng tiểu cô nương đội ô trong ngõ Nguyệt Nha năm nào, một đời bị người phụ lòng.

“Tiểu Thất.” Nàng khẽ gọi, giọng nhẹ như làn khói, “Ngồi lại một lát đi.”

Đôi mắt của Ngao Thất bỗng sáng rực lên như pháo hoa bất ngờ xẹt qua bầu trời đêm, gần như không cần suy nghĩ mà đáp ngay: “Được.”

Phùng Vận sai Tiểu Mãn thêm than vào lò, rồi hâm nóng lại ấm trà.

Ngao Thất ngồi đối diện nàng, còn Ngao Tử thì lười biếng nằm bên cạnh, thong thả l.i.ế.m móng vuốt.

Cửa sổ mở hé, ánh sáng ngoài trời nhàn nhạt, từng sợi mưa bay lất phất vào trong, mang theo chút hơi lạnh.

Phùng Vận nghe Ngao Thất kể về trận chiến ở Hồng Diệp Cốc, trận phục kích ở Tịnh Châu, cách bày binh bố trận của Bùi Quyết, dùng yếu thắng mạnh đầy mưu lược. Những chuyện mà ngày thường nàng sẽ tò mò, giờ nghe lại chỉ thấy nhạt nhẽo vô vị.

“Ngươi có nhớ Trung Kinh không?” Nàng bỗng hỏi.

Ngao Thất có chút ngỡ ngàng, ngẩn ra một lúc mới đáp:

“Rời kinh hơn một năm rồi, cũng có chút nhớ. Mùa này ở Trung Kinh, mẫu thân ta sẽ sớm chuẩn bị áo đông cho ta, trong nhà lúc nào cũng ấm áp. Nếu có tuyết rơi, A Tả và A Hữu sẽ bám riết lấy ta đòi dẫn chúng đi đắp người tuyết, chơi ném tuyết…”

Phùng Vận nghe vậy mà không nhịn được cười.

“Xem ra ngươi là đứa trẻ lớn lên trong sự cưng chiều.”

Ngao Thất khẽ mím môi, nhìn nàng: “Xin lỗi.”

Phùng Vận thoáng sững người: “Cái gì?”

Ngao Thất nói: “Ta khiến nàng nhớ tới chuyện buồn sao?”

Mẫu thân mất sớm, Phùng Vận từ đó trở thành đứa trẻ không có ai yêu thương. Trong một gia tộc lớn như thế, những ngày tháng ấy thật khó khăn. Kế mẫu đối xử lạnh nhạt, phụ thân chẳng khác gì kế phụ (cha dượng). Ngao Thất tuy không thể hoàn toàn thấu hiểu nỗi khổ của nàng, nhưng cũng hiểu được phần nào bất hạnh ấy.

“Không sao, ta sớm đã không còn để tâm nữa rồi.” Phùng Vận nói xong, khẽ cười, lại hỏi: “Ngươi biết gì về những ngày tháng ở Trung Kinh của cữu cữu ngươi không?”

Nàng không biết quá khứ của Bùi Quyết.

Kiếp trước chưa từng hỏi, cũng chẳng có ai chủ động kể với nàng.

Ngao Thất nghe vậy, khẽ mím môi, nhìn nàng rồi đáp:

“Cữu cữu ta quanh năm ở hành doanh, có khi ngay cả những ngày lễ tết cũng không về nhà…”

Loading...