TRƯỜNG MINH TUẾ VÃN - 4

Cập nhật lúc: 2025-07-23 05:49:44
Lượt xem: 2,913

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn từng kể rõ mộng thấy gì, chỉ lặp lặp :

“Máu… nhiều m.á.u…”

 

Bất đắc dĩ, đành mạo phạm, vòng tay ôm lấy từ phía . Trong ánh sáng bập bùng của phong đăng, khẽ :

“Bệ hạ, xin xem—”

 

Trên bức tường trắng xa, một chú thỏ tròn trịa đang lắc đôi tai dài. Ánh sáng lay động, chú thỏ bỗng hóa thành chim ưng sải cánh giữa chín tầng trời, thoắt cái biến thành chú ch.ó nhỏ nhảy nhót với đôi tai vểnh cao.

 

“Bệ hạ, ngài thích ch.ó con ? Chó con nhảy nhót như thế đây…”

 

Trong vòng tay, Lưu Tuyên dần ngừng run rẩy. Hắn khe khẽ sụt sịt, đầu mở miệng câu khác ngoài “máu”, giọng nghẹn ngào:

“Tỷ… biến thành tiểu hồ ly ?”

 

Từ đó, trò chơi bóng đêm trở thành bí mật riêng của và Lưu Tuyên.

 

Hắn khó ngủ. Vì thế bày đủ trò, lông vũ, cỏ dại, cành cây—tất cả đều là những vật vụn vặt, đến khi tra xét cũng chẳng ai đoán công dụng, để mỗi đêm diễn một vở kịch bóng im lặng tường.

 

Lưu Tuyên mở tròn đôi mắt đen láy, chăm chú xem đến mức quên cả hô hấp. Đôi khi, bỗng hỏi:

“A Phù tỷ tỷ, bọn Man di ở phương Bắc đuổi trẫm và mẫu hậu khỏi thượng kinh ?”

 

Ta liền dừng tay, nhẹ giọng đáp:

“Mai bệ hạ chính, trọng hiền, dùng đúng nhân tài, ắt thể khiến quốc thái dân an, tứ di thần phục.”

 

Hắn im lặng một lúc lâu, bàn tay bé nhỏ siết c.h.ặ.t chăn gấm, thấp giọng thì thào:

trẫm ngay cả bài của Nghiêm Thái phó còn xong…”

 

Ta :

“Không cả. Thánh Tổ hoàng đế của tiền triều bốn tuổi đăng cơ, khi đó còn chữ. Với tấm gương , Bệ hạ nhất định thể khai sáng cơ nghiệp thiên thu.”

 

Ta từng bẩm báo Thái hậu chuyện thiếu đế mất ngủ, song bà chỉ thờ ơ gõ nhẹ lớp vàng móng tay, giọng lạnh băng:

“Ai gia đứa con trai nào yếu đuối đến thế. Giang sơn cần một chủ nhân vô dụng.”

 

Mãi về mới từ miệng cung nhân, ngày Thái hậu dẫn Lưu Tuyên rời , chính là lúc Hoài vương—kẻ mưu phản khi Lưu Tuyên đăng cơ— xử cực hình trong chiếu ngục.

 

Chủ thiếu quốc nghi, hổ lang rình rập. Thái hậu sắt đá, thường dùng trọng hình. Nhà đế vương lạnh lẽo đến thấu xương, tình . Đã đổ bao nhiêu m.á.u, đến mức vết m.á.u còn dây bẩn cả đế giày Lưu Tuyên.

 

Ta cố hết sức để xoa dịu nỗi sợ trong lòng , nhưng từ ngày , Lưu Tuyên trở nên cực kỳ sợ Thái hậu. Đến mức cực đoan nhất, chỉ cần Thái hậu truyền triệu, liền quỳ rạp xuống nôn khan ngừng.

 

Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay , run rẩy hỏi:

“A Phù tỷ tỷ, tối nay còn trò bóng đêm ?”

 

Ta dịu giọng:

“Có.”

 

Hắn hỏi:

“Tỷ… sẽ mãi đợi trẫm chứ?”

 

Ta đáp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-minh-tue-van/4.html.]

“Sẽ đợi. Nô tỳ vẫn luôn ở đây, chờ Bệ hạ.”

 

“Tỷ đột ngột rời như Thái Vân ?”

 

Ta khẽ lắc đầu, đưa khăn lau sạch khóe miệng cho , giọng khẽ nhưng chắc nịch:

“Sẽ . Chỉ cần Bệ hạ còn cần A Phù, A Phù nhất định sẽ .”

 

04

 

Năm Lưu Tuyên mười tuổi, triều đình xảy một việc lớn.

 

Thái hậu mà mời thêm một vị đế sư.

 

Người tên là Bùi Vô Độ, mới mười chín tuổi.

 

Mười chín tuổi, nhưng liên tiếp giành tam nguyên (Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa), là nhân tài xuất chúng hiếm thấy của thế hệ trẻ.

 

Thái hậu chọn Bùi Vô Độ đế sư, cũng bởi một chuyện nhỏ xảy trong cung yến.

 

Ngày lễ tết, cung yến vốn náo nhiệt nhất. Đến đời Lưu Tuyên, họ Lưu trở thành một gia tộc to lớn và phú quý bậc nhất thiên hạ.

 

Những cơ hội cung hiếm hoi như thế , các chi nhánh của hoàng tộc tất nhiên dắt theo con cháu đích hệ để “mở mặt”.

 

Trẻ con nhiều thì khó tránh khỏi ồn ào. Không ai bắt đầu , leo lên cây bẻ một cành mai, chẳng mấy chốc, khắp nơi đều là cảnh các tiểu vương gia, tiểu thế t.ử cầm cành mai đỏ chạy nhảy, phía là đám nô tài mặt mày căng thẳng, khẽ khàng khuyên can: “Chủ t.ử, chủ t.ử, đây là trong cung, thể tùy tiện như thế…”

 

Song đám công t.ử con quan , dù nghịch ngợm vẫn ngu dại. Hẳn là khi cung nhà nắm tai dặn dò: nếu hoàng đế chủ động tìm, tuyệt đối phép tiến tới bắt chuyện.

 

Thế nên Lưu Tuyên, khoác hồ cừu, ôm lò sưởi ấm trong lòng, vững vàng chiếc ghế gỗ sơn son thếp vàng. Dẫu tuổi tác hơn đám trẻ là mấy, giữa và bọn họ vẫn tồn tại một đường ranh giới rạch ròi thể vượt qua.

 

Ta lặng lẽ phía , đợi bất kỳ sai bảo gì.

 

Chính lúc , Bùi Vô Độ xuyên qua đám đông mà đến.

 

Hắn , năm nay tuyết rơi sớm, sang xuân ắt sẽ là một năm mùa. Lại bảo: “Giang Nam chẳng gì, đành gửi tặng một cành xuân, mạo mặt dân Giang Nam dâng lên bệ hạ một cành mai đỏ.

 

Cành mai nghiêng nghiêng vươn đến, dừng cách Lưu Tuyên nửa bước. Trong khí thoảng hương hoa nhẹ tựa tựa . Đến tận lúc , những cành mai vốn chỉ thể từ xa, rốt cuộc thấy rõ.

 

Cánh hoa đỏ thẫm như chu sa ôm lấy nhụy vàng mịn, vài bông tuyết mỏng manh còn đọng nhánh, phía hai nụ hoa phớt hồng kịp nở.

 

Lưu Tuyên cành hoa hồi lâu, mới vươn tay nhận lấy.

 

Ngỡ rằng khác đều , chỉ , giờ khổ công mới một nhánh, hẳn sẽ vui. quan sát kỹ, thần sắc mấy hân hoan, chỉ nhàn nhạt :

“Trẫm nhận ngươi. Ngươi là trạng nguyên khoa ân xá , trẫm từng xem qua quyển thi của ngươi.”

 

Bùi Vô Độ lập tức cúi :

“Bệ hạ trăm việc bề bộn mà vẫn lưu tâm tới hạ thần, hạ thần thật lấy hổ thẹn.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Bùi khanh cần khiêm nhường. Trẫm chỉ hiếu kỳ, từ khi khai quốc đến nay từng trạng nguyên trẻ tuổi như khanh. Bùi khanh ngày thường sách thế nào?”

 

Loading...