Trường Dạ Vị Ương - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-04-04 21:22:26
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta suy nghĩ một lát, những việc cần một chứng.

Phương gia đời đời trung lương, tham gia đảng tranh, lời của Phương Minh Nguyệt sức thuyết phục.

Chỉ là:

"Đám e là khó đối phó, ngươi thể sẽ mất mạng đấy."

Phương Minh Nguyệt khẽ:

"Người Phương gia bao giờ sợ c.h.ế.t."

Nói đoạn, nàng hạ thấp giọng:

"Vả , quan tâm như thế, tất nhiên che chở cho ."

Hóa nàng là trợ lực do vị minh hữu ẩn danh của phái tới.

Ta do dự nữa, kiên quyết để Tiểu Liễu ở , để Phương Minh Nguyệt giả tỳ nữ, mở cánh cửa thiền phòng .

Lúc rời , đầu , bách tính đều tránh né ánh mắt , ánh mắt dừng Hứa Diễm.

Huynh há miệng định gì đó, nhưng tiếng gào thét của đạo tặc bên ngoài khiến mau ch.óng cúi đầu, lặng lẽ lùi vài bước, ẩn đám đông.

Phương Minh Nguyệt hỏi:

"Điện hạ đang gì thế?"

"Nhìn một đóa hoa kịp nở tàn héo."

Ta đưa mắt hiệu cho Tiểu Liễu.

Nàng hiểu ý, từ trong tay áo lấy miếng ngọc bội Hứa Diễm tặng đó, vứt trả tay đầy vẻ ghét bỏ.

Giây phút đó, sắc mặt Hứa Diễm trắng bệch còn một giọt m.á.u.

Ta hít sâu một , rảo bước tiền viện.

Tên thủ lĩnh thổ phỉ cao lưng ngựa, khóe miệng nở nụ thâm độc:

"Ngươi trông giống lão hoàng đế ."

Lập tức kẻ tiến lên trói và Minh Nguyệt , Minh Nguyệt còn vì thế mà thương ở cánh tay.

Tên thủ lĩnh vươn tay nhấc bổng lên ngựa, kẹp c.h.ặ.t trong lòng, vang ch.ói tai:

"Đi! Về núi, lão t.ử nôn nóng nếm thử hương vị công chúa lắm !"

Hắn dẫn quân khỏi chùa, mặt cảm xúc lệnh cho thuộc hạ canh giữ bên ngoài:

"Phóng hỏa đốt chùa, đừng để đứa nào thoát!"

Ta giãy giụa :

"Chẳng ngươi chỉ cần bản công chúa đây, ngươi sẽ tha cho những vô tội ?" Những khác màng, nhưng Lý Hổ và Tiểu Liễu thể c.h.ế.t.

Tên thủ lĩnh ha hả:

"Ngũ công chúa thật thiên chân, bọn là thổ phỉ, lời của thổ phỉ mà ngươi cũng tin !"

Đoàn thúc ngựa xuống núi, đầu thấy phía bốc lên những cột khói đen kịt.

Chỉ thể thầm nguyện cầu trong lòng: Mong chuyện còn kịp.

Bọn đạo tặc phi ngựa cấp tập xuống núi, gió lạnh gào thét, mặt lạnh băng như đóng đá.

Mắt thấy sắp đến chân núi, mấy cây tùng tuyết đè gãy chắn ngang giữa đường.

Bọn chúng đành ghìm ngựa, đợi thủ lĩnh lệnh, lập tức kẻ xuống ngựa dọn đường.

Phương Minh Nguyệt trói lưng ngựa phía lạnh:

"E rằng các ngươi căn bản thổ phỉ. Thổ phỉ bình thường hành tung của công chúa? Thổ phỉ bình thường thể gom mấy trăm huấn luyện bài bản thế ? Các ngươi rốt cuộc là ai?"

Tên thủ lĩnh đầu nàng kỹ một lượt, kinh ngạc :

"Là ngươi! Hầu phủ chỉ còn mống duy nhất là ngươi, thế mà giữ mạng. Ngươi quá nhiều , thể để ngươi sống."

Hắn vung trường đao trong tay, nhắm hướng cổ Phương Minh Nguyệt mà c.h.é.m tới.

Ta vội gào lên: "Không !"

Giây phút đầu Phương Minh Nguyệt sắp lìa khỏi cổ, từ trong rừng sâu một mũi tên dài xé gió lao .

Tên thủ lĩnh phản ứng nhanh, nghiêng né tránh nhưng vẫn b.ắ.n trúng bả vai.

"Xông lên! Bắt sống đạo tặc để nhận thưởng!"

Tiếng hô vang lên từ bốn phương tám hướng, vô binh sĩ lao từ trong rừng, bao vây c.h.ặ.t chẽ đám đạo tặc.

Tả thống lĩnh Ngự Lâm quân là Cao Tới dẫn đầu xông , huyết chiến cùng tên thủ lĩnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-da-vi-uong/chuong-11.html.]

Ta và Phương Minh Nguyệt đều cứu.

Thật là trùng hợp.

Tuyết lớn mấy ngày liền khiến một trang viên phía núi Thanh Thành vùi lấp.

Sáng sớm nay bách tính đến cầu viện.

Cao Tới nhận mệnh dẫn năm trăm Ngự Lâm quân cứu tế, ngờ đến chân núi thì thấy pháo hoa cầu cứu của Lý Hổ đỉnh núi, phát hiện đám đạo tặc đang canh chừng ở chân núi.

Sau khi thẩm vấn sơ bộ, tình hình núi, mới cho c.h.ặ.t cây chắn đường, thiết lập mai phục.

Trong lúc hai bên giao tranh, tên lạc thương ở cánh tay, thái y cánh tay trái của thể mang nặng nữa.

Lửa cháy ngút trời ở chùa Thanh Thành, ít vội vã chạy trốn trở thành vong hồn đao của đạo tặc.

May Lý Hổ và Tiểu Liễu phụ sự ủy thác của , khống chế mụ phụ nhân chỉ điểm phận khi nãy.

Ngay tại nơi cách kinh đô mười lăm dặm, ngay mí mắt phụ hoàng, đám đạo tặc thể càn rỡ đến mức sỉ nhục và bắt cóc công chúa hoàng gia.

Việc chẳng khác nào đem mặt mũi phụ hoàng giẫm đạp đất.

Ta đưa về hoàng cung an .

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Vừa xuống xe ngựa, chạm mặt trực diện với Sở Tụng.

Khoảnh khắc đó, đáy mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc và sợ hãi tột độ.

Ta , nước mắt tuôn rơi:

"Đại hoàng , hôm nay Gia Nhi suýt chút nữa mất mạng ."

Huynh lúc mới sực tỉnh, tiến lên một bước định đỡ :

"Rốt cuộc là chuyện gì, ... nông nỗi ?"

Phụ hoàng Cao Tới và Lý Hổ bẩm báo thì nổi trận lôi đình, đập nát chiếc nghiên rửa b.út quý giá nhất.

Sở Tụng cũng tức đến đỏ mặt, :

"Phụ hoàng, đám đạo tặc thật vô pháp vô thiên, coi phụ hoàng gì cả. Nhi thần nghĩ nên áp giải bọn chúng cửa chợ phố Đông treo cổ để răn đe!"

Ta liếc một cái.

Đại hoàng , tật nên giật quá .

Phụ hoàng cũng ngẩn , liếc gì.

Phương Minh Nguyệt thì nôn nóng:

"Bệ hạ, những kẻ e thổ phỉ đơn thuần."

Nàng kể chuyện vận động quyên góp tiền của nhưng bọn chúng hề lay chuyển, còn điểm mặt chỉ tên tìm quý nhân trong cung.

Rồi chuyện một phụ nhân châm dầu lửa đẩy ngoài.

Khi thấy , bọn chúng còn bảo giống phụ hoàng, nhận nàng là duy nhất còn của Phương gia nên g.i.ế.c diệt khẩu...

Mọi tình tiết đều kể rành rọt.

Lý Hổ cũng vội vàng bổ sung:

"Vi thần đều là tâm phúc của bệ hạ, tuyệt đối thể tiết lộ hành tung công chúa. Vả bọn chúng huấn luyện chuyên nghiệp, binh khí cung nỏ đều theo quy chế thống nhất, thổ phỉ bình thường ?"

Ngụ ý trong đó, phụ hoàng hiểu.

Đám gọi là đạo tặc , e là tư binh do kẻ nào đó trong Đại Sở nuôi dưỡng.

Luật lệ Đại Sở quy định, dù là hoàng t.ử thì phủ binh cũng quá trăm .

Lần lộ diện là ba trăm kẻ tinh nhuệ, kẻ ẩn trong bóng tối là mấy trăm, mấy ngàn là vạn ?

Đang rình rập ngay ngoài hoàng thành như hổ đói.

Việc chẳng khác nào đặt một thanh gươm sắc cạnh gối phụ hoàng, sẵn sàng lấy mạng bất cứ lúc nào.

Phụ hoàng sắc mặt u ám như mực, hỏi :

"Gia Nhi, chuyện con ý kiến gì ?" Vì vẫn còn kinh hoàng, thể vẫn run rẩy, chỉ run giọng hỏi: "Phụ... phụ hoàng, nhi thần mất mặt ? Có bôi nhọ uy danh hoàng gia ?"

Phụ hoàng sững , tiến lên xoa đầu :

"Đứa con ngốc, con lắm! Bình thường thấy con mềm yếu, ngờ lúc mấu chốt bản lĩnh gánh vác như thế."

Nước mắt tuôn như suối, ôm lấy nức nở:

"Phụ hoàng, nhi thần sợ lắm, nhi thần chỉ nghĩ là con gái phụ hoàng, tuyệt đối mất mặt . Nhi thần chuẩn sẵn tâm thế c.ắ.n lưỡi tự sát, nhi thần cứ ngỡ sẽ bao giờ gặp phụ hoàng nữa."

Phụ hoàng thương xót vỗ vai :

"Đừng sợ, dù kẻ hại con là ai, phụ hoàng nhất định sẽ đòi công đạo cho con!" Ta ngoan ngoãn rũ mắt xuống, khóe mắt liếc thấy tay Đại hoàng vô thức siết c.h.ặ.t .

Loading...