như dự đoán, ba ngày đó là những chuỗi giờ phút căng thẳng tột độ. Trúc Lâm Viện vốn hẻo lánh, nay càng thêm tĩnh mịch, nhưng những rặng trúc đen kịt , ít nhất ba đôi mắt của tay sai Nhị hoàng t.ử đang rình rập. Chúng chờ đợi một sơ hở, chờ đợi cầm túi tiền đến quy hàng, hoặc chờ đợi một bằng chứng phản nghịch của Mộ Dung Diễn.
Ta cố tình để lộ sự "bất thường". Sáng sớm, suối giặt đồ nhưng mắt cứ quanh quất, vẻ mặt đầy lo âu. Đến tối, lén lút ở góc sân, trao cho một kẻ bịt mặt (vốn là mật vệ họ Tần cải trang) một ống tre nhỏ. Tất cả những hành động đó đều diễn tầm mắt của kẻ thù.
Bức mật thư bên trong ống tre bằng tay trái của Mộ Dung Diễn, nét chữ nguệch ngoạc nhưng cố tình để lộ vài thói quen lách đặc trưng của gia tộc họ Tần. Nội dung thư đại ý: "Đêm nay canh ba, tại miếu cổ phía Tây ngoại thành, lực lượng cũ sẽ hội quân. Chỉ cần Tam gia hiệu, chúng thần nguyện xông hoàng cung đón ."
Đây là một mồi nhử c.h.ế.t . Mộ Dung Tề với tính cách nóng nảy và khao khát lập công để dẫm nát , chắc chắn sẽ bỏ lỡ cơ hội . Hắn sẽ báo cho Hoàng đế ngay từ đầu vì sợ Mộ Dung Diễn tẩu thoát, mà sẽ tự dẫn quân đến bắt quả tang để lập "đại công".
"Thanh Nhàn, ngươi chắc chắn Nhị ca sẽ mắc mưu chứ?" - Mộ Dung Diễn trong bóng tối của gian điện, giọng run vì hồi hộp. Đây là đầu tiên chủ động phản đòn bao năm ẩn nhẫn.
Ta nhẹ nhàng thắp một ngọn nến nhỏ, đặt lên bàn: "Điện hạ, Nhị hoàng t.ử sợ , nhưng sợ cái ghế Thái t.ử bao lâu sẽ lung lay. Sự đố kỵ sẽ khiến đ.á.n.h mất lý trí. Việc của bây giờ là một bản sớ trình lên Bệ hạ ngay lúc ."
"Viết sớ? Nội dung thế nào?"
"Người hãy rằng: Nhi thần nhận tin kẻ giả danh nhi thần để chiêu binh mãi mã ở ngoại thành, tổn hại uy danh hoàng thất, cúi xin Phụ hoàng minh xét. Chúng là báo tin , biến cuộc hội quân của Mộ Dung Tề thành một cuộc mưu phản giả mạo."
Mộ Dung Diễn , ánh mắt lúc tràn đầy sự thán phục xen lẫn chút kinh hãi. Người thêm lời nào, lập tức mài mực sớ. Ta lén sai mật vệ mang bản sớ cung, bí mật đặt lên bàn của Hoàng đế thông qua một thái giám trung thành cũ của tiên Hoàng hậu.
Đêm đó, kinh thành tuyết rơi tầm tã.
Canh ba, tại ngôi miếu cổ hoang tàn phía Tây ngoại thành, Mộ Dung Tề dẫn theo một toán cấm quân hơn trăm , trang v.ũ k.h.í đầy đủ, bí mật bao vây ngôi miếu. Hắn đắc ý vô cùng, tay nắm c.h.ặ.t thanh kiếm, mắt sáng rực như hổ thấy mồi.
"Mộ Dung Diễn, xem ngươi chối thế nào!" - Hắn gầm lên, đạp tung cửa miếu.
bên trong ngôi miếu một bóng , chỉ một đống lửa tàn và một tấm vải thêu hình chim ưng của họ Tần vứt đất. Mộ Dung Tề sững sờ, kịp hiểu chuyện gì đang xảy thì tiếng móng ngựa dồn dập từ phía vang lên.
Hoàng đế, với gương mặt xám xịt vì giận dữ, cưỡi ngựa dẫn theo đại quân Vũ Lâm Vệ xuất hiện. Ngài thấy đứa nhi t.ử thứ hai của đang mặc giáp trụ, tự ý điều động binh mã ngoài kinh thành giữa đêm khuya: một hành động vốn dĩ coi là mưu loạn nếu sự cho phép của Thiên t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-cung-tu-su-nhat-the-binh-an/chuong-9.html.]
"Tề ca nhi! Ngươi gì ở đây với đống binh mã ?" - Giọng Hoàng đế vang lên như sấm giữa đêm tuyết.
Mộ Dung Tề tái mặt, vội vàng quỳ sụp xuống, lắp bắp: "Phụ... Phụ hoàng! Nhi thần đến đây để bắt mưu loạn của Mộ Dung Diễn! Hắn định hội quân ở đây!"
"Hội quân ? Mộ Dung Diễn ?" - Hoàng đế ném bản sớ của Mộ Dung Diễn xuống mặt - "Thái t.ử... , Diễn ca nhi báo cho trẫm từ hai canh giờ rằng kẻ giả danh nó để lừa đây. Trẫm ngờ, kẻ giả danh đó chính là đứa con trai khác trẫm, kẻ đang tự ý mang quân ngoài mà chỉ dụ!"
Mộ Dung Tề bản sớ, đầu óc cuồng. Hắn nhận rơi một cái bẫy hảo. Việc tự ý điều binh là thật, còn việc Mộ Dung Diễn phản nghịch chỉ là một lời buộc tội bằng chứng thực tế tại hiện trường.
Tại Trúc Lâm Viện lúc bấy giờ, và Mộ Dung Diễn đang bên lò sưởi, tiếng gió tuyết rít qua khe cửa. Người ngủ, tay vân vê chén gừng nóng hổi.
"Thanh Nhàn, bắt đầu trở nên tàn nhẫn giống bọn họ ?" - Người đột ngột hỏi, mắt đăm đăm ngọn lửa.
Ta dừng việc thêu thùa, thiếu niên mười tuổi đang dần mang dáng dấp của một vị trữ vương tương lai: "Điện hạ, tàn nhẫn, chỉ đang bảo vệ mạng sống của chúng . Ở chốn hoàng cung , nếu cầm kiếm, kẻ khác sẽ dùng kiếm xuyên qua tim . Người hãy nhớ, lòng từ bi dành cho đúng , đúng lúc."
Mộ Dung Diễn gật đầu, tiến gần , đặt đầu lên vai . Hơi ấm từ cơ thể khiến thấy lòng d.a.o động.
"Sau đêm nay, Phụ hoàng sẽ còn tin tưởng Nhị ca như nữa. Thanh Nhàn, cảm ơn ngươi."
"Đó là bổn phận của nô tỳ."
Sáng hôm , tin tức truyền khắp cung điện. Nhị hoàng t.ử Mộ Dung Tề Hoàng đế khiển trách nặng nề, cấm túc trong phủ ba tháng và tước bỏ quyền điều hành một phần Vũ Lâm Vệ. Trịnh Quý phi tức điên , bà đập nát bộ đồ sứ trong cung nhưng thể gì , vì chính con trai bà quá hấp tấp để mắc mưu.
Mộ Dung Diễn giữa rừng trúc, hít một thật sâu khí lạnh giá của buổi sớm. Người , nụ còn vẻ u sầu, mà là nụ của một kẻ nếm trải vị ngọt của chiến thắng đầu tiên.
"Thanh Nhàn, chúng nấu cháo thôi. Hôm nay thấy đói lắm."
Ta bóng lưng , thầm hiểu rằng việc ẩn nhẫn sẽ còn nhiều trận chiến cam go hơn thế. ít nhất, từ nay về , kẻ nào dám coi thường cái tên "Trúc Lâm Viện" nữa.