TRƯỜNG CUNG TỰ SỰ: NHẤT THẾ BÌNH AN - CHƯƠNG 8
Cập nhật lúc: 2026-01-14 14:18:01
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7VA6pnhRqc
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau chuyến lục soát bất thành của Lý Công công, Trúc Lâm Viện rơi một sự im lặng đáng sợ. Thế nhưng, đó chỉ là lặng một cơn giông bão lớn hơn. Trịnh Quý phi bao giờ là kẻ bỏ cuộc nửa chừng, và con bài tiếp theo bà tung ai khác chính là Nhị hoàng t.ử Mộ Dung Tề.
Buổi trưa hôm , nắng hanh vàng vọt xuyên qua những kẽ lá trúc, tạo thành những vệt sáng lốm đốm sân gạch rêu phong. Ta đang phơi chỗ vải thô giặt xong thì thấy tiếng hí vang của ngựa và tiếng ồn ã ngay ngoài cổng viện. Mộ Dung Tề bộ, cưỡi một con chiến mã cao lớn, dẫn theo một đám công t.ử là con em các quan đại thần và thế gia cận, hiên ngang xông lãnh địa vốn dĩ coi là vùng đất c.h.ế.t .
"Ô kìa, xem vị phế Thái t.ử “ minh” của chúng đang gì thế ?" - Mộ Dung Tề xuống ngựa, vung chiếc roi da trong tay, ánh mắt đầy sự giễu cợt về phía Mộ Dung Diễn đang bổ củi ở góc sân.
Mộ Dung Diễn ngẩng đầu, từng nhát rìu bổ xuống vẫn dứt khoát và đều đặn. Sự phớt lờ của khiến Mộ Dung Tề cảm thấy xúc phạm. Hắn tiến gần, dùng mũi ủng thêu gấm dẫm lên thanh củi mà đặt lên đe.
"Cô đang chuyện với ngươi đấy, Mộ Dung Diễn! Ngươi điếc ? Hay là ở với con nô tỳ rách rưới thấp hèn lâu quá nên cũng quên mất cách giao tiếp của con ?"
Mộ Dung Diễn lúc mới dừng tay, thẳng lưng, lau mồ hôi trán bằng một chiếc khăn vải thô sờn cũ. Ánh mắt Mộ Dung Tề sự sợ hãi, cũng chẳng sự oán hận, mà chỉ là một sự dửng dưng đến cực điểm.
"Nhị ca đến đây nếu chỉ để xem bổ củi, thì xem cũng xem xong , mời về cho. Trúc Lâm Viện bẩn thỉu, dám bẩn áo gấm của ."
"Ngươi!..." - Mộ Dung Tề nghiến răng, đột ngột sang . Một ý đồ xa hiện rõ trong đôi mắt đục ngầu của - "Ta con nô tỳ là kẻ duy nhất chịu ở với ngươi. Trông cũng chút nhan sắc, còn cách quyến rũ khác nữa chứ. Thảo nào ngươi chẳng rời ."
Hắn tiến về phía , chiếc roi da tay gõ nhẹ lòng bàn tay. Đám công t.ử cùng bắt đầu hùa theo bằng những lời lẽ thô thiển.
"Này, nha đầu ngươi tên Thanh Nhàn đúng ? Ngươi theo một kẻ phế nhân thế gì? Hay là thế , cô nể tình Tam gia, đưa ngươi về phủ của cô. Ngươi chỉ cần một con hầu phòng, cô đảm bảo ngươi sẽ ăn ngon mặc , giặt giũ bằng nước lạnh đến nứt nẻ tay chân thế ."
Hắn đưa tay định chạm gương mặt , nhưng lùi một bước, cung kính cúi đầu, giọng bình thản nhưng rõ màng:
"Nhị điện hạ quá lời . Nô tỳ cung theo lệnh của Hoàng hậu nương nương, trung thành với một chủ t.ử là đạo lý cơ bản. Hơn nữa, nô tỳ vốn quen với cảnh nghèo hèn ở đây, sợ rằng nhan sắc thô kệch và đôi bàn tay lao động sẽ vẩn đục phủ cao quý của ."
"Láo xược!" - Một tên công t.ử cùng quát lớn - "Nhị điện hạ ban ơn cho ngươi là phúc đức ba đời, ngươi dám từ chối?"
Mộ Dung Tề gằn, quất mạnh chiếc roi da xuống mặt đất, tạo thành một tiếng "chát" ch.ói tai ngay sát chân .
"Rượu mời uống uống rượu phạt. Ngươi tưởng Mộ Dung Diễn bảo vệ là ngươi an ? Ngươi , đến bản bây giờ còn chẳng tự bảo vệ !"
Mộ Dung Diễn bước tới, chắn ngang mặt . Người nắm lấy cổ tay , lực nắm mạnh như thể sợ sẽ lung lay lời cám dỗ của kẻ khác.
"Mộ Dung Tề, nếu gây sự, hãy nhắm . Đừng dùng những trò hèn hạ với một cung nữ nhỏ bé."
"Hèn hạ ?" - Mộ Dung Tề đột ngột hạ giọng, ghé sát tai Mộ Dung Diễn, đủ để cả cũng thấy - "Ngươi tại Phụ hoàng ghét ngươi đến ? Không chỉ vì nhà họ Tần và mẫu hậu quá cố của ngươi . Mà vì sự tồn tại của ngươi là lời nhắc nhở về sự nhu nhược của năm xưa khi dựa nữ t.ử để lên ngôi. Ngươi càng tỏ thanh cao, Phụ hoàng càng dẫm nát ngươi như một con kiến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-cung-tu-su-nhat-the-binh-an/chuong-8.html.]
Nói , nhảy lên ngựa, hiệu cho đám tay chân rút lui. khi , ném xuống sân một túi tiền nặng trịch.
"Thanh Nhàn, cô cho ngươi ba ngày để suy nghĩ. Nếu ngươi đổi ý, cứ cầm túi tiền đến tìm cô. Còn nếu ... cô sẽ khiến cho Trúc Lâm Viện biến thành địa ngục thực sự."
Tiếng vó ngựa xa dần, để một bầu khí đặc quánh sự u uất. Mộ Dung Diễn buông tay , túi tiền trơ trọi giữa đám cỏ dại, gương mặt tối sầm . Người đột ngột nhặt túi tiền lên, ném mạnh gốc trúc già, tiền vàng văng tung tóe nền đất.
"Ngươi ?" - Người hỏi, bờ vai run lên từng cơn, giọng khàn đặc, dám mắt .
Ta lẳng lặng đến, nhặt từng đồng tiền rơi vãi, tiến gần :
"Điện hạ, nghĩ nô tỳ là loại nào? Nếu nô tỳ vinh hoa, mười năm nô tỳ chọn theo ."
Mộ Dung Diễn xoay , ôm chầm lấy , vùi đầu cổ . Ta cảm nhận sự run rẩy từ cơ thể thiếu niên . Đây là sự sợ hãi Mộ Dung Tề, mà là nỗi sợ mất chỗ dựa cuối cùng.
"Hắn sẽ dừng , Thanh Nhàn. Hắn sẽ tìm cách hại ngươi để ép quỳ xuống."
Ta nhẹ nhàng vỗ về lưng , trong lòng nảy sinh một kế hoạch.
"Điện hạ, Nhị hoàng t.ử càng l.ồ.ng lộn, chứng tỏ càng lo sợ. Việc đến đây nh.ụ.c m.ạ là hành động của một kẻ thiếu kiên nhẫn và bản lĩnh. Chúng sẽ dùng chính sự thiếu kiên nhẫn của để phản đòn."
Ta ghé tai , thì thầm những điều mà nung nấu suốt mấy ngày qua. Mộ Dung Diễn xong, ánh mắt dần lấy sự sắc lạnh.
"Ngươi định dùng mật thư giả để bẫy ? nếu Phụ hoàng phát hiện..."
"Hoàng thượng sẽ phát hiện, vì chúng sẽ khiến Nhị điện hạ tự dâng bằng chứng lên. Hắn luôn tìm bằng chứng liên lạc với họ Tần, chúng sẽ đưa cho một cái “bằng chứng” khiến bại danh liệt."
Mộ Dung Diễn , ánh mắt lúc tràn đầy sự kinh ngạc xen lẫn thán phục. Người khẽ vuốt ve lọn tóc mai phủ trán , giọng trầm thấp:
"Thanh Nhàn, đôi khi thấy sợ ngươi. Ngươi quá thông minh, và ngươi hiểu rõ lòng hơn cả ."
Ta mỉm nhạt nhòa: "Nô tỳ chỉ là học chút cách sinh tồn thôi, điện hạ. Ở chốn hoàng cung , thông minh thì chỉ con đường c.h.ế.t."
Tối hôm đó, ánh đèn dầu, và Mộ Dung Diễn bắt đầu chuẩn cho cái bẫy đầu tiên. Người bằng tay trái một bức mật thư với nội dung mập mờ về một cuộc hội quân ở ngoại thành. Ta sẽ là cố tình để "lộ" bức thư cho tay sai của Mộ Dung Tề ngày thứ ba.
Trận chiến , chúng phép thua. Vì nếu thua, cái giá trả chỉ là mạng sống, mà còn là phẩm giá của cả một gia tộc khuất. Và quan trọng hơn hết, thấy vị hoàng t.ử quỳ chân bất kỳ kẻ hèn hạ nào nữa.