TRƯỜNG CUNG TỰ SỰ: NHẤT THẾ BÌNH AN - CHƯƠNG 15

Cập nhật lúc: 2026-01-15 14:17:02
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa đông năm đến sớm hơn dự tính. Những cơn gió bấc tràn về kinh thành, rít qua những khe cửa chạm trổ của Đông Cung tạo thành những âm thanh u uất. Ta bên cửa sổ, lơ đãng những bông tuyết đầu tiên đậu xuống cành mai già. Chiếc vòng ngọc phỉ thúy cổ tay vẫn tỏa một sắc xanh lạnh lẽo, nước ngọc trong vắt như thấu thị cả sự bế tắc trong lòng mang nó.

 

Mộ Dung Diễn dạo gần đây trở nên vô cùng kỳ lạ. Sau khi phục vị, còn là đứa trẻ dựa dẫm nữa, mà thực sự trở thành một vị trữ vương đầy quyền uy. Người ban cho những thứ lụa là quý nhất, ép dùng những loại hương phấn thượng hạng, và hơn hết, bằng một ánh mắt còn giấu diếm sự thèm khát chiếm hữu. Ta hiểu, cái tát mà dành cho Chu tiểu thư hôm chỉ là để bảo vệ , mà là một lời tuyên cáo với cả thiên hạ: Ta là vật sở hữu riêng biệt của .

 

"Thanh Nhàn, ngươi đang thẩn thờ nghĩ gì ?"

 

Giọng trầm thấp của Mộ Dung Diễn vang lên sát bên tai. Ta giật , vội vàng dậy định hành lễ thì bàn tay to lớn của giữ c.h.ặ.t vai. Người lưng , thở nóng hổi phả gáy khiến rùng .

 

"Nô tỳ chỉ đang ngắm tuyết thôi, Điện hạ."

 

"Ngắm tuyết là đang nghĩ cách để rời xa ?" - Người xoay , đôi mắt đen sâu thẳm xoáy tâm can . Nụ môi trông thật dịu dàng, nhưng sâu bên trong chứa đựng một sự đe dọa vô hình - "Ngươi đừng tưởng ngươi đang bí mật liên lạc với ai. Thanh Nhàn, , thế gian , chỉ bên cạnh mới là nơi an nhất cho ngươi."

 

Ta cúi đầu, cố giữ cho giọng run rẩy: "Điện hạ đa nghi quá . Nô tỳ chỉ là một cung nữ thấp kém, còn thể chứ?"

 

Những ngày đó, bắt đầu thực hiện kế hoạch của một cách thận trọng hơn. Ta bí mật liên lạc với mật vệ họ Tần, kẻ nợ mạng sống năm xưa. Hắn tìm thấy một lối hầm bí mật từ thời tiên đế, dẫn từ ngôi miếu hoang ở góc Tây cung tận bãi tha ma ngoại thành. Ta chuẩn một chiếc rương nhỏ, bên trong chỉ vài bộ quần áo vải thô và cây trâm gỗ nhọn mà mài sắc hằng đêm ánh đèn dầu.

 

Ta chọn đêm rằm tháng Chạp, khi cả cung đình bận rộn với lễ tế trời tại đàn tế, quân lính sẽ lơ là ở những khu vực hẻo lánh nhất. Ta lừa Mộ Dung Diễn dùng một bát canh hạt sen pha chút thảo d.ư.ợ.c gây ngủ sâu. Nhìn giường gấm với gương mặt bình thản như đứa trẻ, lòng dâng lên một nỗi chua xót khôn nguôi. Ta quỳ xuống, dập đầu lạy ba lạy thật sâu.

 

"Điện hạ, mười năm qua nô tỳ tận tụy vì , coi như trả xong ơn huệ của nương nương. Từ nay về , xin hãy cứ là vị quân vương minh, còn nô tỳ... xin hãy để nô tỳ một hạt cát tự do ngoài ."

 

Ta khoác lên bộ áo cung nữ cũ kỹ nhất, xách rương bước ngoài. Bóng tối của rừng trúc xào xạc trong gió như những lời thì thầm can ngăn. Ta như chạy qua những hành lang vắng lặng, lòng n.g.ự.c đập thình thịch mỗi khi thấy tiếng bước chân của lính tuần tra từ xa. Khi chạm nắp hầm bí mật bệ thờ đổ nát, nghĩ chạm tay tự do. lầm, một sai lầm trả giá bằng cả lòng tự tôn của .

 

Bên trong đường hầm tối tăm và ẩm ướt, lạnh buốt thấu xương. Ta lầm lũi bước , ngọn đèn dầu nhỏ nhoi tay lung linh gió. Mỗi bước chân như đang bước khỏi địa ngục, để đến với ánh sáng của một cuộc đời mới. Thế nhưng, khi cửa hầm ở phía bãi tha ma mở , thực tế tàn khốc giáng cho một đòn chí mạng.

 

Hàng trăm ánh đuốc bừng sáng, soi rõ cả một vùng đồi trọc hoang vắng. Tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng giáp sắt va chạm khiến gian vốn dĩ tĩnh mịch của nghĩa địa trở nên kinh hoàng. Giữa vòng vây của cấm quân, Mộ Dung Diễn ngựa, áo bào đen tung bay trong gió tuyết. Gương mặt ánh lửa đỏ rực còn một chút ấm áp nào, chỉ còn là một sự cuồng nộ đáng sợ đến tột cùng.

 

Người hề uống bát canh đó. Người thấu tất cả và chỉ chờ tự chui bẫy.

 

"Thanh Nhàn, ngươi thất vọng quá." - Giọng khàn đặc, mỗi chữ thốt đều nặng nề như ngàn cân - "Ngươi thực sự rời bỏ đến ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-cung-tu-su-nhat-the-binh-an/chuong-15.html.]

 

Mộ Dung Diễn xuống ngựa, bước gần . Người lời nào, thô bạo nắm lấy cổ tay lôi . Ta kéo xếch về phía một ngôi nhà lá bỏ hoang ở gần đó, nơi chuẩn sẵn lính canh nghiêm ngặt bên ngoài. Cánh cửa gỗ đóng sầm , bế thốc lên, ném mạnh xuống chiếc giường gấm vốn sai mang tới đặt sẵn giữa ngôi nhà hoang vắng .

 

"Điện hạ! Người định gì? Buông nô tỳ !" - Ta gào lên, sức vùng vẫy nhưng đôi bàn tay như gông xiềng sắt đá, ép c.h.ặ.t xuống lớp đệm lụa xa hoa nhưng lạc lõng.

 

Mộ Dung Diễn như một con mãnh thú thương, điên cuồng lao . Tiếng vải rách khô khốc vang lên khi thô bạo xé lớp áo cung nữ ngoài cùng. Lòng chiếm hữu điên cuồng khiến mất lý trí, nó cũng khiến bao lời chất chứa trong tâm:

 

"Thanh Nhàn, nàng trong lòng luôn nàng. Từ khi nhận thức tình cảm nam nữ, trong lòng Mộ Dung Diễn xem nàng là thê t.ử . Nhàn Nhi, trái tim nàng bằng sắt đá , nàng cảm nhận hằng đêm mất ngủ vì nàng, hằng đêm lo sợ một ngày nàng sẽ rời bỏ ?”

 

Bất chợt, ngài gầm lên một tiếng thống khổ:

 

chuyện đó sẽ chấm dứt từ bây giờ. Nhàn Nhi, chỉ cần đêm nay nàng trở thành của , nàng sẽ thể rời bỏ nữa, cũng sẽ còn ai chia cắt hai .”

 

Lời dứt, Mộ Dung Diễn cúi xuống ngậm lấy môi cướp đoạt thở. Người đè nghiến lấy , thở dồn dập quyện cùng mùi long diên hương nồng nặc. Lần đầu tiên trong mười năm qua, cảm thấy sợ hãi đến thế. Từng lớp y phục ngoài thi rơi xuống, chỉ còn mảnh yếm trắng mỏng manh che chắn lấy cơ thể đang run rẩy vì nhục nhã của chiếc giường gấm. Khi định bước cuối cùng, định dùng vũ lực để biến thành của vĩnh viễn, rút cây trâm gỗ nhọn giấu trong tóc , nhắm , mà nhắm thẳng cổ họng .

 

"Nếu còn tiến thêm một bước, nô tỳ sẽ c.h.ế.t ngay mặt !"

 

Mộ Dung Diễn khựng . Ánh trăng từ khe cửa rách nát chiếu , soi rõ gương mặt : nước mắt chảy dài má, đôi môi mím c.h.ặ.t đến bật m.á.u, và cây trâm gỗ đ.â.m da thịt cổ một đoạn nhỏ, m.á.u đỏ bắt đầu rỉ , thấm mảnh yếm trắng tinh khôi. Sự kiên quyết c.h.ế.t để giữ lấy phẩm giá của như một gáo nước lạnh dội thẳng sự u mê của .

 

Mộ Dung Diễn bàng hoàng lùi , đôi bàn tay vẫn còn run rẩy vì d.ụ.c vọng dứt và sự sợ hãi tột độ. Người chật vật giường, vết m.á.u đang lan dần cổ , chợt nhận suýt nữa chuyện gì.

 

"Thanh Nhàn... Ta... Ta xin ... Ta sai !" - Người quỳ sụp xuống cạnh giường, tiếng nức nở như một đứa trẻ lạc lối - "Xin nàng bỏ trâm xuống... Đừng c.h.ế.t... Ta sẽ thế nữa... Ta thề!"

 

Ta dậy, tay vẫn nắm c.h.ặ.t cây trâm, ánh mắt còn một chút cảm xúc nào ngoài sự lạnh lẽo thấu xương.

 

"Điện hạ, thể chiếm thiên hạ, nhưng sẽ mãi mãi bao giờ chiếm trái tim của nô tỳ nữa. Nơi ... thực sự trở thành địa ngục đối với nô tỳ ."

 

Mộ Dung Diễn cuống quýt xin , định tiến gần lau nước mắt cho nhưng mặt né tránh. Đêm đó, tuyết rơi đầy trời, lòng cũng hóa thành băng tuyết.

 

Loading...