Sự giam cầm mang danh nghĩa "bảo vệ" của Mộ Dung Diễn biến thành một bóng ma trong chính Đông Cung. Ta còn xuất hiện ở các hành lang, còn quán xuyến việc cung nhân, nhưng cái tên "Thanh Nhàn" trở thành nỗi ám ảnh và là cái gai trong mắt tất cả những nữ nhân đang khao khát vị trí Thái t.ử phi.
Trong cung, bí mật nào giấu lâu. Việc Thái t.ử từ chối những món quà quý giá của các tiểu thư danh gia vọng tộc nhưng dành hàng giờ đồng hồ ở trong điện với một cung nữ già truyền khắp kinh thành. Chu tiểu thư, coi là ứng cử viên sáng giá nhất cảm thấy nhục nhã sâu sắc. Nàng thể chấp nhận việc thua cuộc tay một kẻ " danh phận".
Một buổi chiều, khi Mộ Dung Diễn lên triều bàn việc biên cương, Đông Cung bỗng đón tiếp một vị khách mời mà tới: Trương phu nhân, phu nhân của Trương Thái phó, cùng Chu tiểu thư và một nhóm mệnh phụ phu nhân. Lấy cớ là đến thăm nom Đông cung của Thái t.ử, nhưng mục đích thực sự của họ là "diện kiến" kẻ đang mê hoặc vị quân vương tương lai.
Lính gác ở cửa điện bối rối. Họ lệnh cho ngoài, nhưng thể ngăn cản những vị phu nhân quyền quý trong. Cuối cùng, cánh cửa điện mở sầm .
Ta đang bên cửa sổ, tay thêu dở chiếc khăn tay đơn sơ. Thấy đám đông kéo , bình thản dậy, hành lễ đúng mực:
"Nô tỳ bái kiến quý phu nhân, bái kiến tiểu thư."
Trương phu nhân từ đầu đến chân, ánh mắt bà lão sắc sảo như xuyên thấu tâm can: "Ngươi chính là Thanh Nhàn? Trông cũng thanh tú, cốt cách trầm . Thảo nào Thái t.ử coi trọng ngươi đến thế."
Chu tiểu thư bên cạnh, hừ lạnh một tiếng: "Phu nhân quá lời . Chẳng qua là kẻ dùng chút ơn nghĩa xưa cũ để níu kéo chủ t.ử. Một cung nữ quá lứa lỡ thì, phận mà lui , còn định bám lấy cành cao ?"
Ta ngẩng đầu, giọng vẫn đều đều: "Tiểu thư hiểu lầm . Nô tỳ chỉ là hầu hạ, từng ý định bám víu . Việc nô tỳ ở đây là theo ý chỉ của Điện hạ, nô tỳ quyền tự quyết."
"Láo xược!" - Một vị tiểu thư khác quát lớn - "Ngươi định dùng Thái t.ử để ép chúng ? Ngươi vì sự tồn tại của ngươi mà triều đình đang xôn xao, các đại thần đang dâng sớ can gián ? Ngươi đang hại tiền đồ của Ngài đấy!"
Lời đó như một nhát d.a.o đ.â.m trúng t.ử huyệt của . Ta họ đúng. Sự sủng ái của Mộ Dung Diễn dành cho lúc chính là vết nhơ trong sự nghiệp quyền mưu mới phục hồi của .
"Nô tỳ ." - Ta quỳ xuống, vì sợ hãi, mà vì sự tỉnh táo đến đau lòng - "Nô tỳ cũng mong rời khỏi đây, nhưng Điện hạ cho phép.
Chu tiểu thư tiến gần, nàng lấy một chén cung nữ dâng lên, nụ môi đầy sự độc ác: "Ngươi rời ? Được thôi. Ta những kẻ trung thành thường dùng cái c.h.ế.t để chứng minh tâm ý. Nếu ngươi thực sự vì Thái t.ử, tự kết thúc để Ngài rảnh tay lo việc đại sự?"
Nàng cố tình lảo đảo, hất nguyên chén nóng . Nước nóng bỏng thấm qua lớp áo mỏng, bỏng rát bả vai, nhưng hề rên rỉ nửa lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-cung-tu-su-nhat-the-binh-an/chuong-14.html.]
lúc đó, một giọng lạnh lẽo như từ hầm băng vang lên phía cửa điện:
"Ai cho phép các loạn ở Đông Cung của Cô?"
Mộ Dung Diễn đó, gương mặt phủ một lớp sát khí đen đặc. Người đám mệnh phụ đang run rẩy, mà lao ngay đến bên cạnh , đỡ dậy. Khi thấy vạt áo sũng nước và vùng cổ đỏ ửng vì bỏng, đôi mắt long lên tia ghê rợn.
"Thái t.ử điện hạ, chúng thần chỉ là..." - Trương phu nhân lắp bắp.
Mộ Dung Diễn để bà hết. Người xoay , vung tay tát một cú trời giáng mặt Chu tiểu thư. Tiếng "chát" khô khốc vang vọng khắp điện. Chu tiểu thư ngã nhào xuống sàn, ôm mặt nức nở trong sự bàng hoàng.
"Ngươi nghĩ là ai mà dám chạm Nhàn Nhi của Cô?" - Mộ Dung Diễn nghiến răng, từng chữ thốt như băng mỏng - "Cậy thế mẫu tộc ? Cô thể phục vị thì cũng thể khiến gia tộc các tan biến như họ Trịnh. Cút! Tất cả cút ngoài cho Cô!"
Đám đông hoảng loạn tháo chạy. Trong điện chỉ còn và . Mộ Dung Diễn vội vàng xé rách phần áo bỏng của để kiểm tra vết thương, đôi bàn tay run rẩy kịch liệt.
"Nhàn Nhi... Ta xin ... Ta để ngươi chịu khổ ."
Ta đẩy tay , cố gắng che bờ vai đang đỏ tấy, nước mắt bấy lâu nay kìm nén cuối cùng cũng trào :
"Điện hạ, thấy ? Một cái tát của hôm nay sẽ đổi lấy sự căm thù của cả Chu gia. Sự bao bọc của cứu nô tỳ, nó chỉ khiến nô tỳ c.h.ế.t nhanh hơn thôi! Tại hiểu? Nô tỳ cầu xin , hãy để nô tỳ !"
Mộ Dung Diễn đột ngột ôm c.h.ặ.t lấy , vùi mặt hõm cổ , thở dồn dập và nghẹn ngào:
"Không! Ta để ngươi ! Ta mất mẫu hậu, phụ hoàng ruồng bỏ, trưởng phản bội... Ta chỉ còn ngươi thôi, Thanh Nhàn. Nếu ngươi , Thái t.ử để gì? Ta giành giang sơn để gì?"
Sự cực đoan trong tình cảm của khiến thấy sợ hãi và kinh hoàng. Đây còn là tình yêu thông thường, đây là sự ám ảnh của một linh hồn tổn thương đang cố bám lấy tia sáng duy nhất của . Ta c.h.ế.t trân trong vòng tay , cảm thấy chiếc l.ồ.ng vàng đang dần khép kín , còn lối thoát.
Đêm đó, Mộ Dung Diễn thức trắng bên giường , tự tay bôi t.h.u.ố.c cho dù từ chối thế nào. Ánh mắt còn sự lạnh lùng của quân vương, mà là sự cố chấp điên cuồng của một kẻ sẵn sàng hủy diệt cả thế giới để giữ một .
Ta đó, ngọn nến tàn, trong đầu bắt đầu vạch một kế hoạch tẩu thoát. Nếu để , sẽ tự tìm cách "biến mất".