TRƯỜNG CUNG TỰ SỰ: NHẤT THẾ BÌNH AN - CHƯƠNG 13

Cập nhật lúc: 2026-01-15 14:15:57
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VWVGFfrJj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đông Cung của năm Mộ Dung Diễn mười lăm tuổi còn là chốn thâm nghiêm, tĩnh lặng của những ngày cũ. Sau cuộc thanh trừng gia tộc họ Trịnh, nơi đây trở thành tâm điểm của quyền lực triều đình. Những vị đại thần từng lưng với Thái t.ử nay tấp nập mang lễ vật đến dâng tặng, những lời tung hô " minh" vang vọng khắp các điện thờ. Thế nhưng, đằng sự huy hoàng đó, cảm nhận một bầu khí ngột ngạt đang dần bủa vây lấy chính .

 

Sự phục vị của Mộ Dung Diễn mang đến cho quyền lực, và dùng quyền lực đó để đổi thứ xung quanh . Người chỉ dụ cho những việc nặng nhọc như . Ta còn tự tay nhóm bếp, giặt giũ bên suối, thậm chí việc pha , dâng nước cũng một đội ngũ cung nữ trẻ tuổi, xinh lo liệu sự giám sát của .

 

Ta từ một cung nữ luôn chân luôn tay, bỗng chốc trở thành một "Thanh Nhàn cô cô" cao cao tại thượng, chỉ cần một chỗ chỉ tay năm ngón. vui. Ta , đây là cách Mộ Dung Diễn dùng để cắt đứt sự liên kết giữa và thế giới hạ nhân, để từng bước kéo về phía thế giới của .

 

"Cô cô, Thái t.ử điện hạ mời sang điện sưởi ấm để chuyện . Tuyết bắt đầu rơi ."

 

Một cung nữ nhỏ nhắn, khép nép thưa với . Ta ngoài cửa sổ, những bông tuyết đầu mùa của năm phục vị đang lững lờ bay. Ta khẽ thở dài, chỉnh nếp áo bước .

 

Trong điện sưởi, Mộ Dung Diễn đang xem tấu chương. Ánh lửa từ lò than hồng chiếu rực rỡ lên gương mặt góc cạnh, thâm trầm của . Thấy , buông b.út, ánh mắt lập tức mềm mại vài phần.

 

"Nhàn Nhi, đây cạnh ."

 

Ta xuống ghế gấm cạnh mà chọn một vị trí cung kính phía : "Điện hạ, nô tỳ đây là . Người chuyện gì dặn dò nô tỳ?"

 

Mộ Dung Diễn khựng , nụ môi nhạt . Người dậy, tiến gần và nắm lấy đôi bàn tay của . Đôi bàn tay vốn dĩ thô ráp vì lao dịch ở Trúc Lâm Viện, nay sự chăm sóc bằng các loại tinh dầu quý giá mà ép dùng, bắt đầu mềm mại trở .

 

"Ngươi vẫn cứ như . Ta cho ngươi địa vị của một vị quản sự đầu Đông Cung, mà ngươi vẫn cứ sầu lo vui. Thanh Nhàn, ngươi đang sợ điều gì? Ta bây giờ thể bảo vệ ngươi ."

 

Ta ngước mắt , giọng vẫn điềm tĩnh như mặt hồ gợn sóng: "Điện hạ, bảo vệ nô tỳ kẻ thù, nhưng bảo vệ nô tỳ miệng lưỡi của thế gian. Một cung nữ lớn hơn Thái t.ử chín tuổi, sủng ái cận quá mức, đó là mầm mống của tai họa. Người càng ưu ái, nô tỳ càng thấy như đang băng mỏng."

 

Mộ Dung Diễn siết c.h.ặ.t t.a.y , giọng bỗng chốc trở nên trầm đục: "Thế gian? Ta sẽ bắt thế gian im lặng. Sắp tới, Phụ hoàng sẽ tổ chức đại lễ phong thái t.ử một nữa. Ta định sẽ xin ban cho ngươi một danh phận..."

 

"Điện hạ!" - Ta quỳ sụp xuống, để kịp hết câu - "Xin hãy thương xót cho nô tỳ. Nô tỳ sinh trong nghèo khó, cả đời chỉ mong tròn bổn phận xuất cung sống những ngày nhàn nhã. Danh phận mà , đối với nô tỳ là ân huệ, mà là một sợi dây thừng thắt c.h.ặ.t cổ nô tỳ. Mong hãy tỉnh táo, triều thần đang , Bệ hạ đang . Đừng vì một kẻ thấp hèn là nô tỳ mà hỏng đại nghiệp bấy lâu."

 

Mộ Dung Diễn đỉnh đầu , thở của trở nên dồn dập vì tức giận và uất ức. Người hiểu, hoặc cố tình hiểu rằng sự "cao quý" mà trao tặng chính là thứ t.h.u.ố.c độc đối với một như . Trong cung , gì đáng sợ hơn việc trở thành tâm điểm của sự đố kỵ.

 

lúc đó, thái giám báo tin Trương Thái phó cầu kiến. Mộ Dung Diễn hậm hực buông tay , lưng , giọng lạnh lùng xua đuổi: "Ngươi lui . Việc sẽ bỏ qua theo ý ngươi ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-cung-tu-su-nhat-the-binh-an/chuong-13.html.]

Ta lẳng lặng lui bước. Khi ngang qua hành lang, bắt gặp một đoàn cung nữ theo một vị tiểu thư đài các. Đó là Chu tiểu thư, cháu gái của một vị đại thần mới thăng chức vụ án họ Trịnh. Nàng xinh , kiêu sa, đôi mắt rạng ngời sức sống của tuổi trăng tròn. Ta , đây là một trong những hồng nhan mà triều thần đang ứng tuyển Đông Cung để Thái t.ử phi.

 

Chu tiểu thư , ánh mắt tò mò xen lẫn chút khinh khi: "Ngươi là Thanh Nhàn, cung nữ theo hầu Thái t.ử ca ca ở Trúc Lâm Viện ?"

 

Ta cúi đầu hành lễ, đúng mực và một chút tỳ vết: "Nô tỳ bái kiến tiểu thư."

 

"Trông cũng bình thường, chẳng qua là chút ơn nghĩa trung thành thôi." - Nàng nhỏ với đám tùy tùng bước qua , mang theo mùi hương phấn hoa nồng nàn.

 

Ta yên tại chỗ, bóng lưng nàng khuất điện. Trong lòng hề sự ghen tuông, trái , thấy nhẹ lòng. Người như nàng mới thực sự xứng đáng cạnh Mộ Dung Diễn. Họ là rồng phượng, còn chỉ là một bóng mờ trong quá khứ đen tối của . Ta thầm mong Mộ Dung Diễn sẽ sớm những nhan sắc trẻ trung xao nhãng, để quên cái chấp niệm sai lầm dành cho .

 

lầm. Tối hôm đó, Mộ Dung Diễn gọi phòng, bàn là một đống lụa là và trang sức mà các đại thần dâng tặng. Người cầm một chiếc trâm cài bằng bạch ngọc cực kỳ tinh xảo, định cài lên tóc .

 

"Thanh Nhàn, tiểu thư họ Chu lúc chiều khó ngươi ? Ta kể . Ngươi đừng bận tâm đến hạng đó, trong mắt , nàng bằng một góc của ngươi."

 

Ta né tránh chiếc trâm, quỳ xuống dâng : "Tiểu thư Chu gia danh giá, đức hạnh vẹn , mẫu tộc hùng mạnh. Điện hạ nên quan tâm đến nàng nhiều hơn, đó mới là cách để vững ngôi vị Thái t.ử."

 

Mộ Dung Diễn đập mạnh tay xuống bàn, chiếc trâm ngọc văng xuống đất vỡ tan tành. Người bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu :

 

"Ngươi đẩy cho kẻ khác! Thanh Nhàn, trái tim ngươi bằng đá ? Ta vì ngươi mà nhẫn nhịn ở Trúc Lâm Viện mười năm, vì ngươi mà giành ngôi vị , mà điều duy nhất ngươi cưới một nữ nhân khác?"

 

Ta ngước lên, ánh mắt vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng: "Điện hạ, sai . Người giành ngôi vị là vì chính , vì mẫu hậu , vì giang sơn . Nô tỳ chỉ là cùng một đoạn đường. Bây giờ đường bằng phẳng, xin hãy để nô tỳ trở về vị trí của ."

 

Mộ Dung Diễn tiến gần, bóp c.h.ặ.t lấy vai , thở nóng hổi bao trùm lấy : "Ngươi về vị trí cũ? Được, sẽ cho ngươi thấy vị trí của ngươi ở trong lòng . Bắt đầu từ ngày mai, ngươi cần quản lý cung nhân nữa. Ngươi chỉ cần ở trong điện , lệnh của , bước ngoài nửa bước."

 

Đây là sự che chở, đây là sự giam cầm. Ta , sợ hãi, chỉ thấy một nỗi buồn mênh m.ô.n.g: "Điện hạ, định biến nô tỳ thành một món đồ chơi trong l.ồ.ng ?"

 

"Nếu đó là cách duy nhất để giữ ngươi , sẽ ."

 

Mộ Dung Diễn , để giữa đống trang sức vỡ vụn. Ta , mối quan hệ giữa chúng còn là chủ - tớ đơn thuần, cũng chẳng tỷ thiết. Người đang dùng quyền lực để bẻ gãy ý chí của , và , với sự tỉnh táo cuối cùng, bắt đầu hiểu rằng sớm tìm đường rời khỏi nơi .

 

Chiếc vòng ngọc cổ tay dường như thắt c.h.ặ.t , lạnh lẽo đến thấu xương. Mùa đông ở Đông Cung , hóa còn khắc nghiệt hơn cả rừng trúc năm nào.

Loading...