TRƯỜNG CUNG TỰ SỰ: NHẤT THẾ BÌNH AN - CHƯƠNG 12
Cập nhật lúc: 2026-01-15 14:15:28
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi chầu sáng hôm , kinh thành bao phủ bởi một bầu khí u ám đến nghẹt thở. Mưa ngừng rơi, nhưng cái lạnh lẽo của nước vẫn còn bám riết lấy từng kẽ đá. Khi Trương Thái phó - vị lão thần đầu bạc trắng, cả đời liêm khiết, bước giữa điện với bản sớ tay, cả triều đình bỗng chốc lặng phắc như tờ.
Cả đại điện đó ngay tức thì bùng nổ khi từng bằng chứng phơi bày. Những lá thư tay của Mộ Dung Tề bàn bạc việc ăn chặn tiền cứu trợ, những bản thỏa ước bí mật đóng dấu riêng của với "phản tặc" họ Tần, và cả danh sách những quan viên mua chuộc. Mỗi một lời Trương Thái phó thốt như một nhát b.úa nện thẳng ngai vàng.
Hoàng đế cao, gương mặt ngài biến đổi từ kinh ngạc sang bàng hoàng, cuối cùng là một cơn thịnh nộ lôi đình từng thấy. Ngài thể tin nổi đứa nhi t.ử ngài hết mực sủng ái, đứa trẻ mà ngài tưởng rằng sẽ là chỗ dựa thế cho dòng m.á.u họ Tần, là kẻ đ.â.m lưng ngài đau đớn nhất.
"Nghịch t.ử! Mang nó tới đây!" - Tiếng gầm của Hoàng đế vang động khắp chính điện.
Mộ Dung Tề đưa đến trong tình trạng nhếch nhác, bắt ngay khi đang ăn chơi tại phủ . Khi thấy đống bằng chứng chân Hoàng đế, ngã quỵ xuống, mặt cắt còn giọt m.á.u. Trịnh Quý phi tin dữ, chạy đến ngoài điện Phượng Loan quỳ lạy lóc t.h.ả.m thiết, nhưng , một cánh cửa nào mở cho bà nữa. Gia tộc họ Trịnh cũng liên lụy, hàng loạt quan viên bắt giam ngay tại chỗ trong sáng hôm để điều tra.
Ở Trúc Lâm Viện, và Mộ Dung Diễn giữa rừng trúc lạnh giá, lắng tiếng chuông triều đình vang lên từng nhịp gấp gáp. Người đó, tay chắp lưng, ánh mắt xa xăm về hướng hoàng cung. Không vẻ đắc thắng, sự vui mừng, chỉ một sự lạnh lùng đến tàn nhẫn.
"Thanh Nhàn, kết thúc ." - Người khẽ, giọng tan trong gió.
"Vâng, điện hạ. Người thắng."
"Không, là chúng thắng." - Người , đôi mắt đen sâu thẳm bỗng chốc trở nên dịu dàng một cách lạ kỳ - "Ngươi cùng qua những ngày tăm tối nhất của cuộc đời. Từ nay về , sẽ còn ai dám bắt ngươi quỳ mưa, còn ai dám cho ngươi ăn gạo mốc.
Mọi thứ đó diễn nhanh ch.óng như một giấc chiêm bao. Chỉ trong vòng một ngày, Mộ Dung Tề tống đại lao chờ ngày xét xử tội mưu phản và tham nhũng. Trịnh Quý phi tống lãnh cung, gia tộc họ Trịnh tước bỏ quyền lực.
Ngay buổi chiều hôm đó, đại tổng quản thái giám dẫn theo đoàn xe ngựa lộng lẫy, mang theo thánh chỉ phục vị cùng bộ hoàng bào rực rỡ nhất đến Trúc Lâm Viện. Cả rừng trúc bỗng chốc xôn xao bởi tiếng hô vạn tuế của hàng trăm cung nữ, thái giám đang quỳ rạp dọc lối .
Mộ Dung Diễn bước , khoác lên bộ bào phục thêu chỉ vàng lấp lánh. Người vội vàng lên xe mà , đưa bàn tay về phía .
"Thanh Nhàn, thôi. Chúng trở về Đông Cung."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-cung-tu-su-nhat-the-binh-an/chuong-12.html.]
Ta bàn tay , về phía ngôi điện mục nát phía . Ta , ngay khi bước khỏi nơi , cuộc sống ẩn nhẫn nhưng bình yên của chúng sẽ vĩnh viễn kết thúc. Một cuộc chiến mới, tinh vi và đẫm m.á.u hơn, đang chờ đợi ở phía . Ta khẽ lắc đầu từ chối thịnh ý của Mộ Dung Diễn, nay là trữ vương tôn quý nhất thiên hạ, nhanh ch.óng lùi hàng cung nữ bất chấp ánh đăm đăm nóng rực mặt. Bẵng một lúc lâu, tiếng bước chân tiếng thái giám hô to báo hiệu đoàn xe bắt đầu xuất phát.
Khi chiếc xe lăn bánh qua những cung điện nguy nga để về Đông Cung, dân chúng và binh lính hai bên đường đều cúi đầu cung kính. Ta khẽ liếc mắt về phía xe ngựa, gió thổi bay tấm rèm che để lộ ảnh Mộ Dung Diễn bên trong, gương mặt bình thản như một vị thần. Sự chào đón cung kính uy nghi bao năm mới cảm nhận , thắc mắc liệu trong lòng Mộ Dung Diễn tĩnh lặng như vẻ bề ngoài của ?
Về đến Đông Cung, thứ vẫn như mười năm , nhưng con thì khác. Ta bắt đầu công việc quản lý cung nhân, nhưng , một ai dám thẳng mắt . Bọn họ gọi là "Thanh Nhàn cô cô" với một sự kính sợ tột độ, vì ai cũng , là duy nhất cùng Thái t.ử điện hạ qua những ngày gian khổ nhất.
Đêm đầu tiên trở Đông Cung, Mộ Dung Diễn ngủ sớm. Người ở ban công xa, nơi ánh đèn leo lắt của kinh thành.
"Thanh Nhàn, ngày mai sẽ chính thức cùng Phụ hoàng bàn bạc việc thanh trừng tàn dư của họ Trịnh. Ta cũng sẽ xin Phụ hoàng minh oan cho gia tộc họ Tần."
Ta , lẳng lặng châm thêm dầu đèn: "Điện hạ là đúng đạo hiếu, cũng là cách để củng cố quyền lực. xin nhớ, họ Trịnh tuy ngã nhưng gốc rễ vẫn còn sâu. Đừng quá nóng vội mà để hậu họa."
Người , ánh mắt rực sáng: "Ta . Ta còn là đứa trẻ mười tuổi lừa miếu cổ nữa. Thanh Nhàn, ngươi xem, khi tất cả, thể xin Phụ hoàng một điều ước cá nhân ?"
Ta khựng , trong lòng dâng lên một dự cảm bất an: "Điện hạ ước điều gì?"
Mộ Dung Diễn tiến gần, ngón tay lướt nhẹ chiếc vòng ngọc phỉ thúy ở cổ tay , giọng mang theo một sự kiên định đến đáng sợ: "Ta danh chính ngôn thuận giữ ngươi bên cạnh. Không với tư cách cung nữ, mà là một vị trí cao quý nhất ở Đông Cung ."
Trái tim thắt . Lọ dầu trong tay rớt xuống đất đổ tràn sàn nhung. Ta lập tức quỳ xuống, dập đầu thật sâu: "Thái t.ử điện hạ, xin tha cho nồ tỳ. Nô tỳ lớn hơn chín tuổi, là xuất thấp kém. Nếu , chỉ nhục uy danh hoàng thất mà còn đẩy nô tỳ chỗ c.h.ế.t. Mạng quèn của nô tỳ chẳng đáng giá bao nhiêu, nhưng mới phục vị bao lâu, nếu thế chẳng khác nào để bao công sức bấy lâu nay đổ sông đổ bể... Xin hãy để nô tỳ bình yên một cung nữ hầu hạ bên ."
Mộ Dung Diễn im lặng lâu. Ta cảm nhận luồng khí lạnh lẽo tỏa từ . Cuối cùng, nhạt, một nụ đầy sự chiếm hữu cho phép khước từ:
"Bình yên? Ở cạnh , ngươi sẽ bao giờ sự bình yên theo cách ngươi , Thanh Nhàn. Đứng lên . Đêm nay lạnh lắm, ngươi về nghỉ sớm ."
Ta lẳng lặng lui . Bước chân nặng nề hành lang đá hoa cương. Ta , sự phục vị của Mộ Dung Diễn chính là lúc bắt đầu cho một bi kịch tình cảm mà thấy . Người trưởng thành thành một con sói già đầy mưu mẹo, và con sói đang nuốt chửng lấy kẻ nuôi nấng nó bấy lâu nay.