TRƯỜNG CUNG TỰ SỰ: NHẤT THẾ BÌNH AN - CHƯƠNG 10

Cập nhật lúc: 2026-01-14 14:18:48
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian ở Trúc Lâm Viện giống như dòng nước lững lờ trôi lớp băng mỏng, thì lặng lẽ bằng phẳng nhưng bên cuộn chảy ngừng. Thấm thoắt, chúng ở nơi hẻo lánh ba năm. Mùa đông năm , Mộ Dung Diễn bước sang tuổi mười ba.

 

Cái tuổi mười ba của một hoàng t.ử u cư khác xa với những thiếu niên cùng lứa ở cung khác. Người những bộ y phục lụa là mới mỗi mùa, đám tùy tùng vây quanh xu nịnh. Thay đó, sương gió và những nhọc nhằn luyện nên một Mộ Dung Diễn cao lớn tuổi, vai rộng, đôi mắt đen sâu thẳm lúc nào cũng như chứa đựng cả một bầu trời giông bão kìm nén.

 

Ta cũng bước sang tuổi hai mươi hai. Ở cái tuổi , cung nữ thường đ.á.n.h mất vẻ xuân sắc vì lao dịch, nhưng lẽ nhờ khí thanh tịnh của rừng trúc và tâm thế màng danh lợi, thấy vẫn . Chỉ điều, mỗi khi cạnh Mộ Dung Diễn, nhận cao gần bằng . Đôi bàn tay nhỏ bé ngày nào nắm lấy vạt áo , giờ đây trở nên to lớn, vững chãi với những vết chai do tập luyện binh khí đêm ngày.

 

Sáng sớm, suối giặt đồ. Nước suối mùa đông lạnh như kim châm da thịt. Ta vò chiếc áo bào thô của suy nghĩ về những tin tức mật báo từ kinh thành. Kể từ thất bại của Mộ Dung Tề tại miếu cổ, phe phái của Trịnh Quý phi bắt đầu thận trọng hơn, nhưng sự thâm độc thì bao giờ vơi bớt.

 

"Thanh Nhàn, để ."

 

Một bàn tay mạnh mẽ đoạt lấy chậu đồ từ tay . Ta giật ngẩng lên, thấy Mộ Dung Diễn đang đó, chỉ mặc một chiếc áo lót bằng vải thô, để lộ cơ bắp săn chắc của một thiếu niên trưởng thành sớm. Người đợi đồng ý, tự xuống bên phiến đá, bắt đầu vắt nước một cách dứt khoát.

 

"Điện hạ, là chủ t.ử, thể việc ? Mau đưa đây cho nô tỳ." - Ta vội vã đưa tay định lấy .

 

Người giữ lấy tay , đôi mắt thẳng , giọng trầm thấp bắt đầu vỡ tiếng của một thiếu niên:

 

"Chủ t.ử cái gì? Ở đây chỉ và ngươi. Mấy năm qua ngươi vất vả vì đủ . Thanh Nhàn, tay ngươi xem, đỏ ửng hết cả ."

 

Người nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay đang tê dại vì nước lạnh của , đưa lên miệng hà ấm. Hành động tự nhiên khiến bàng hoàng. Ta vội vàng rút tay , lùi xa ba bước, cúi đầu cung kính:

 

"Điện hạ đừng nữa. Nô tỳ việc là bổn phận, thấy vất vả."

 

Mộ Dung Diễn bàn tay trống rỗng của , , nụ môi mang theo chút cay đắng nhưng cũng đầy sự cố chấp:

 

"Bổn phận? Ngươi lúc nào cũng dùng hai chữ đó để đẩy xa. Ngươi mỗi ngươi xưng nô tỳ và quỳ xuống mặt , thấy trong lòng khó chịu đến mức nào ?"

 

Người dậy, tiến gần . Ta định lùi nhưng phía là gốc trúc già. Mộ Dung Diễn chống tay lên trúc, bao vây trong gian nhỏ hẹp. Hơi nóng từ cơ thể thiếu niên tỏa , quyện với mùi hương thanh khiết của rừng tre khiến thấy thở chút rối loạn.

 

"Thanh Nhàn, nay mười ba tuổi . Ta còn là đứa trẻ năm tuổi cần ngươi dỗ dành mỗi khi gặp ác mộng nữa. Ta gì, và cũng đang gì."

 

"Điện hạ gì nô tỳ dám quản, nhưng nô tỳ chỉ một điều: Nếu giữ vững tâm thế, chúng sẽ thể rời khỏi đây." - Ta cố giữ giọng thật bình thản, đôi mắt thẳng xuống chân, tuyệt đối mắt .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-cung-tu-su-nhat-the-binh-an/chuong-10.html.]

Mộ Dung Diễn thở hắt một , buông tay, nhặt chậu đồ lên thẳng về phía điện. Ta tựa gốc trúc, lòng thầm thở dài. Đứa trẻ lớn nhanh quá, chỉ về vóc dáng mà cả về những khát khao trong lòng. Ta cảm thấy nhiệm vụ "chăm sóc" của đang dần biến thành một cuộc đối đầu thầm lặng giữa sự lý trí của và sự mãnh liệt của .

 

Buổi tối, bên lò sưởi khâu chiếc áo khoác của rách một đường dài trong lúc tập võ. Mộ Dung Diễn đối diện, tay cầm quyển binh pháp nhưng mắt sách. Người cứ đăm đăm, ánh nóng bỏng đến mức thấy tay run lên, đ.â.m cả kim ngón tay.

 

"Á!" - Ta khẽ thốt lên, một giọt m.á.u đỏ tươi hiện đầu ngón tay.

 

Ngay lập tức, Mộ Dung Diễn ở bên cạnh . Người nắm lấy tay , chút do dự mà đưa ngón tay thương miệng mút nhẹ. Hành động tự nhiên như khiến sững sờ đến mức kịp phản ứng. Khi buông tay , đôi mắt chứa đầy một thứ tình cảm mà luôn cố gắng phủ nhận bấy lâu nay.

 

"Ngươi lúc nào cũng bảo cẩn thận, chính ngươi bất cẩn thế ?" - Giọng khàn đặc.

 

"Chỉ là vết thương nhỏ, điện hạ cần với nô tỳ." - Ta vội vàng thu tay , cúi đầu tiếp tục khâu áo.

 

"Thanh Nhàn, ngươi bao giờ nghĩ đến việc rời khỏi đây ? Ý là, khi giành vị thế của , ngươi ? Ta sẽ ban cho ngươi một ngôi phủ lớn, nhiều tiền bạc..."

 

Ta cắt lời bằng một giọng lạnh lùng:

 

"Nô tỳ từng nghĩ đến việc đó. Khi điện hạ công thành danh toại, nô tỳ xin về quê sống những ngày còn . Nô tỳ vốn dĩ là kẻ thích sự tự do, hợp với lầu cao cửa rộng."

 

Mộ Dung Diễn đột ngột dậy, đá văng chiếc ghế gỗ. Gương mặt thiếu niên trở nên vặn vẹo vì giận dữ:

 

"Về quê? Ngươi rời bỏ ? Sau tất cả những gì chúng trải qua, ngươi định phủi sạch thứ bằng hai chữ “về quê” ?"

 

"Điện hạ, là quân, nô tỳ là dân. Quân dân hữu biệt, đó là luân thường. Mong đừng vì chút tình cảm trẻ con nhất thời mà đ.á.n.h mất đại cục."

 

"Tình cảm trẻ con?" - Mộ Dung Diễn phá lên lớn, tiếng đầy sự châm biếm - "Được, để xem vị chủ t.ử “trẻ con” sẽ gì để giữ “nô tỳ” thông minh của ."

 

Người lưng phòng, đóng cửa thật mạnh. Ta một giữa gian phòng vắng, ngọn nến tàn một nửa. Ta vết thương đầu ngón tay, cảm giác nóng hổi và ẩm ướt vẫn còn đó. Ta , những năm ẩn nhẫn , khó khăn nhất là đối phó với Trịnh Quý phi nhị hoàng t.ử - thái t.ử đương nhiệm, mà là đối phó với trái tim đang ngày một lớn mạnh và chiếm hữu đang xu hướng mất kiểm soát của Mộ Dung Diễn.

 

Dưới lớp áo, chiếc vòng ngọc phỉ thúy khẽ chạm da thịt, lạnh lẽo vô cùng. Ta thầm nhủ: Thanh Nhàn ơi Thanh Nhàn, ngươi tỉnh táo. Người là rồng trời, mai sẽ chủ thiên hạ, còn ngươi chỉ là cỏ dại ven suối. Nếu phận, cái kết sẽ chỉ là tro bụi mà thôi.

 

Đêm đó, tuyết rơi. Ta thấy tiếng múa kiếm xé gió trong rừng trúc của Mộ Dung Diễn. Từng nhát kiếm dứt khoát như c.h.é.m đứt sự xiềng xích. Ta , đang dùng võ công để giải tỏa cơn giận, và cũng đang mài sắc ý chí của .

 

Mười ba tuổi, Mộ Dung Diễn bắt đầu bộc lộ cốt cách của một vị bá quân. Còn , chỉ thể lẳng lặng một cung nữ già dặn, chuẩn cho từng bữa cơm ấm, để sức mà tiếp con đường đầy m.á.u và nước mắt phía . Nhiệm vụ của vẫn kết thúc, nhưng trái tim dường như bắt đầu cảm thấy mỏi mệt vì những gánh nặng tên.

Loading...