"Công chúa ! Lục tướng quân thật sự ở ngoài trăng hoa ?!" Lưu Xuân vẻ mặt thể tin , nàng vẫn luôn cảm thấy Lục tướng quân thâm tình!
Ôn Dư những lời : ?
Nàng buồn tức giận điểm trán Lưu Xuân: "Lưu Xuân, trí tưởng tượng của ngươi thật phong phú."
Mộng Vân Thường
Nói xong liền xuống giường, cung.
Lưu Xuân tủi theo Ôn Dư, hu hu hu Công chúa đầu óc nàng vấn đề...
Vào cung, Ôn Dư thẳng đến Hoành Đức Điện.
Hoàng đế nàng đến, sớm đặt tấu chương của Lục Nhẫn xuống, nhanh chậm uống hết bàn, đó cho cung nhân dọn chén .
Cung nhân: ...
Đây là Trưởng Công Chúa gây họa nhiều quá !
"Hoàng ! Hoàng !"
Xa xa thấy tiếng gọi của Ôn Dư, Hoàng thản nhiên qua, : "Hoàng tỷ đến? Lần thưởng cho tỷ tấm lụa màu xanh lục thích ?"
Ôn Dư: ...
Không thì thôi, Hoàng đế tặng nàng một tấm lụa màu xanh huỳnh quang c.h.ế.t ch.óc, đây là màu còn c.h.ế.t ch.óc hơn cả màu hồng Barbie c.h.ế.t ch.óc.
màu xanh huỳnh quang nàng vẫn cân , trở thành một mỹ nhân trong đám hành lá phát sáng.
Ôn Dư đến bên cạnh Hoàng đế: "Hoàng , tục ngữ câu yêu là một vệt sáng, xanh đến mức ngươi phát hoảng! Tình yêu của nhận ."
Hoàng đế: ?
Ôn Dư bắt đầu bóp vai cho Hoàng đế, bóp đến mức ngài tê cả da đầu, liên tục né tránh: "Hoàng tỷ... lời thì , đừng động tay động chân."
Ôn Dư u sầu thở dài: "Hoàng , nhớ Lục Nhẫn , nhớ lắm nhớ lắm, nhớ lắm ở bên ."
Hoàng đế gạt tay Ôn Dư , lùi xa một chút, hoàng tỷ bóp một , ngài thể đau mấy ngày, ngủ cũng yên.
"Lục Nhẫn lâu nữa sẽ về."
Ôn Dư truy hỏi: "Không lâu là bao lâu? Chẳng lẽ là thiên trường địa cửu? Ta lâu lắm gặp ."
Hoàng đế : "Đợi xử lý xong công việc ở Tây Lê, tự nhiên sẽ về, hoàng tỷ yên tâm, sẽ lâu ."
"Thật ? Ta tin. Không Tây Lê phá ? Tại còn thể dịch chuyển tức thời về đây!"
Hoàng đế: ?
Hoàng đế một đầu đầy vạch đen, dịch chuyển tức thời? Lục Nhẫn ngày thường đều hoàng tỷ đưa những yêu cầu vô lý nào?
Ôn Dư u sầu : "Lục Nhẫn ở đây, cô đơn quá."
Hoàng đế: ...?
Ngài im lặng một lát, phát câu hỏi phản bác đinh tai nhức óc: "Hoàng tỷ cô đơn?"
Tình cảm Việt Lăng Phong một đêm lấy lòng vô ích?
Và Giang Khởi cũng vô ích?
Ôn Dư vẻ nghiêm túc, chân thành gật đầu lia lịa: " , một cô đơn là của hai , Hoàng là hai nào ?"
Hoàng đế: ...
"Dù cũng trẫm."
"!" Ôn Dư một dấu X lớn n.g.ự.c, "Là ngươi! Là ngươi! Chính là ngươi! Ngươi một phạm hai !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-cong-chua-bat-ca-khap-thien-ha/chuong-260-co-don-qua.html.]
Hoàng đế: ...
Ôn Dư lóc : "Ta thật sự nhớ Lục Nhẫn, nhớ đến mức đêm nào cũng ngủ , ngày nào cũng ăn ngon, lấy nước mắt rửa mặt..."
Hoàng đế nên lời: "Lục tướng quân ở đây, hoàng tỷ đang cùng Việt Lăng Phong, Giang Khởi qua mật ?"
Ôn Dư chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ: "Qua mật với họ, cản trở nhớ Lục Nhẫn ?"
Hoàng đế: ...
Câu hỏi .
Ôn Dư nắm lấy tay Hoàng đế, tha thiết : "Hoàng những ngày Lục Nhẫn ở đây, sống qua như thế nào !"
Hoàng đế nên lời: "Trẫm , hoàng tỷ ăn ngon uống chơi mỹ nam, thỉnh thoảng qua đây hành hạ trẫm một phen mà sống qua."
Ôn Dư: ...
Nàng lay tay Hoàng đế, mở to mắt bắt đầu nũng: "Ta quan tâm quan tâm! Tây Lê rốt cuộc còn chuyện gì giải quyết xong, Lục Nhẫn còn về , thật sự nhớ c.h.ế.t ! Hoàng đế ngươi cho về ~
Hoàng đế thở dài, chút thể gì với Ôn Dư đang nũng: "Hoàng tỷ, Lục Nhẫn ở Tây Lê là chính sự, chuyện tỷ hồ đồ, đợi Lục Nhẫn giải quyết xong về , tỷ quậy thế nào thì quậy, ?"
Ôn Dư chớp chớp mắt: "Vậy cũng cho ở Tây Lê vì chuyện gì chứ?"
Hoàng đế nhớ tấu chương Lục Nhẫn dâng lên, gật đầu: "Cũng gì thể , Lục Nhẫn ở cách thành Tây Lê hai trăm dặm phát hiện một ruộng hoa Đề Dã Già ba mẫu..."
Lời ngài còn dứt, Ôn Dư suýt nhảy dựng lên: "Cái gì?!"
Nàng nắm tay Hoàng đế càng c.h.ặ.t hơn: "Hoàng , cũng hoa đó tà ác đến mức nào, đành nhịn đau để Lục Nhẫn ở Tây Lê, nhất định diệt trừ sạch sẽ hoa đó!"
Hoàng đế nhíu mày: "Cũng cần thiết, Đề Dã Già nắm trong tay Tây Lê là độc d.ư.ợ.c, nắm trong tay Đại Thịnh chính là lợi khí!"
Ôn Dư: ...
Lời khiến lòng Ôn Dư chùng xuống.
Nàng mím môi : "Hoàng , thứ thể khống chế, nó giống với độc d.ư.ợ.c bình thường... tưởng ."
"Trẫm đương nhiên ..."
Hoàng đế khẽ : "Cho nên càng nắm trong tay trẫm."
Ôn Dư , liền xù lông: "Ta đồng ý! Hoa diệt trừ bộ!"
Hoàng đế sững sờ, đây là đầu tiên hoàng tỷ kiên định bày tỏ suy nghĩ của như , vẻ mặt ngài từng thấy.
Trong một khoảnh khắc, trong lòng ngài ngũ vị tạp trần, cuối cùng đều hóa thành sự vui mừng, ngài sờ sờ đầu Ôn Dư, cảm thán: "Hoàng tỷ, tỷ lớn ."
Ôn Dư: ...
Đây rốt cuộc là khen mắng?
"Hoàng , nếu hạ lệnh diệt trừ sạch sẽ hoa đó, sẽ lóc om sòm đòi treo cổ!"
"Ta còn ngày nào cũng xổm bên giường lải nhải, lải nhải đến mức ăn ngon ngủ yên, ngay cả tìm mỹ nhân cũng sẽ ở đầu giường canh chừng các ngươi chằm chằm các ngươi! Ăn uống vệ sinh ngủ nghỉ của bao hết, xem mà !"
Hoàng đế: ............................
"Trẫm thu hồi lời , hoàng tỷ vẫn như cũ."
Ôn Dư chịu buông tha: "Hoàng thể hồ đồ, thứ đó căn bản giống độc d.ư.ợ.c bình thường, nó tấn công ý chí của con , ít thể chống , Đề Dã Già cần thiết tồn tại thế giới !"
Hoàng đế : "Không thứ gì là cần tồn tại, nó tồn tại, thì lý do của nó, hoàng tỷ tại cố chấp với điều ?"