Lục Nhẫn mặt hiện lên một tia quẫn bách, giọng điệu run rẩy: "Công chúa, đừng ..."
Ôn Dư khẽ nhướng mày: "Nam nhân của tại ?"
Nàng đạp rơi giày tất, đó nhẹ nhàng cởi bỏ đai lưng của , cùng ném lên bình phong, một đen một đỏ chồng lên càng tăng thêm một tia thở ám .
Đồng t.ử Lục Nhẫn phóng đại, chằm chằm áo khoác từ từ rơi xuống của Ôn Dư, yết hầu chút ngứa ngáy âm ỉ.
Hôm nay Ôn Dư mặc yếm màu trắng ngưng, bên thêu từng đóa hồng mai nở rộ, đôi cánh tay trắng nõn da như ngưng mỡ, vai như gọt thành, mắt Lục Nhẫn run lên bần bật.
Ôn Dư vịn mép thùng tắm, cúi , đầu ngón tay lướt qua mặt nước điểm lên môi .
Sau đó thuận theo cằm, l.ồ.ng n.g.ự.c, bụng của một đường chìm trong nước.
Lục Nhẫn trong nháy mắt cả căng thẳng, một luồng nhiệt khí nóng rực từ phía nhanh như tia chớp xông thẳng lên đỉnh đầu.
"Công chúa!" Hắn nhịn thấp giọng hô, mang theo hoảng loạn cùng luống cuống.
Ôn Dư thấy như , cảm thấy đáng yêu vô cùng.
Nàng cong khóe mắt, khóe miệng ngậm một tia nhạt: "Thật tinh thần."
Lục Nhẫn chằm chằm đôi mắt của Ôn Dư, trong lòng xao động, đột nhiên một phen nắm lấy cánh tay nàng, kéo trong nước.
Sợ đau Ôn Dư, Lục Nhẫn còn dùng lòng bàn tay đệm ở mép thùng tắm một chút, để phòng ngừa đau eo nàng.
Khi Ôn Dư chìm trong nước, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, đó giả vờ giận dữ : "To gan!"
Ôn Dư nhếch khóe môi, cánh tay chống lên n.g.ự.c , nâng cằm lên: "Xin hỏi Lục tướng quân, phạm thượng, nên định tội gì?"
Lục Nhẫn nhắm mắt , chỉ cảm thấy cả ngâm trong nước, mà là ngâm trong dung nham, giây tiếp theo liền sắp nhịn mà nổ tung .
Hắn kiệt lực khống chế phản ứng của , khàn giọng : "Thần là t.ử tội."
Ôn Dư nâng cằm , u ám : "T.ử tội thể miễn, tội sống khó tha."
Nàng xong trực tiếp quen cửa quen nẻo ngậm lấy đôi môi Lục Nhẫn, nhẹ nhàng l.i.ế.m mút, xúc cảm ướt át mang theo hương thơm mê , say đến choáng váng đầu óc.
Đôi mắt Lục Nhẫn dần dần trở nên u ám vô cùng, ẩn chứa d.ụ.c vọng xâm lược vô tận.
Hắn nhắm mắt , một tay ôm lấy eo nhỏ của Ôn Dư, một tay đỡ lấy gáy Ôn Dư, phản khách vi chủ, đầu lưỡi công thành đoạt đất điên cuồng hấp thu hô hấp của Ôn Dư, dường như nuốt chửng nàng.
Ôn Dư dựa nghiêng n.g.ự.c Lục Nhẫn, đầu ngón tay vuốt ve xương quai xanh của , dần dần trượt xuống dừng ở vết sẹo bên n.g.ự.c trái .
Môi lưỡi Ôn Dư lui một chút, thở hổn hển hỏi: "Bị thương thế nào?"
Lục Nhẫn còn chút đắm chìm trong đó, nhất thời hồn, dừng một lát nhẹ giọng : "Lúc đó còn là một tên lính mới, quân doanh lĩnh binh đ.á.n.h giặc, quân địch thương. Công chúa, đau nữa ."
Hắn hời hợt, nhưng sự sống c.h.ế.t trong gang tấc chỉ Lục Nhẫn , mà để Ôn Dư lo lắng.
Bốn mắt , tay Ôn Dư nâng gò má Lục Nhẫn: "Sau bảo vệ chính ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-cong-chua-bat-ca-khap-thien-ha/chuong-145-vi-than-to-gan.html.]
Lòng bàn tay Lục Nhẫn vẫn dán bên hông Ôn Dư, khẽ vuốt ve một hồi, chậm rãi di chuyển lên , ngữ điệu trầm thấp: "Công chúa..."
Hắn từ từ kéo dây buộc lưng Ôn Dư, phía yếm chợt lỏng , tấm lưng Ôn Dư lập tức trơn bóng một vật, giống như một khối ngọc thạch ôn nhuận, phiếm ánh sáng óng ánh.
Mà sợi dây cởi du tẩu trong nước, giống như đang gãi trái tim Lục Nhẫn.
Ôn Dư đương nhiên thể cảm giác , đuôi lông mày nàng khẽ động, kế đó khẽ một tiếng, Lục Nhẫn với ánh mắt mang theo khích lệ.
Bàn tay run rẩy của Lục Nhẫn thuận theo eo nhỏ của Ôn Dư, một đường hướng lên tới cổ.
"Công chúa... vi thần to gan..."
Dứt lời, Lục Nhẫn nữa kéo dây buộc gáy Ôn Dư , đó trực tiếp nắm lấy chiếc yếm hoa mai ném ngoài thùng tắm.
Mộng Vân Thường
Chiếc yếm ướt đẫm rơi xuống chân bình phong, trơ trọi.
Tay Lục Nhẫn , mắt dám xuống chút nào, chỉ chằm chằm đôi mắt Ôn Dư, chủ động hôn lên môi nàng nữa.
"Công chúa..."
Hắn chỉ cảm thấy cả nóng đến lợi hại, từng lỗ chân lông đều đang ngừng gào thét chiếm hữu nàng.
"Công chúa..."
"Công chúa..."
Lục Nhẫn đắm chìm trong nụ hôn sâu, si ngốc nỉ non.
Lưỡi Ôn Dư mỏi, dựa vai Lục Nhẫn thở dốc.
Mà Lục Nhẫn giống như trúng tà, môi thuận theo cổ Ôn Dư một đường hôn đến n.g.ự.c.
Cánh tay Ôn Dư ôm vai Lục Nhẫn run rẩy, đó từ từ siết c.h.ặ.t, một trận tê dại truyền đến, nàng nhắm mắt .
Ngay khi Ôn Dư cảm thấy thoải mái, mơ hồ truyền đến tiếng đẩy cửa.
Ninh Huyền Diễn xách một thùng nước , bước chân đột ngột dừng khi thấy chiếc yếm hồng mai mặt đất.
Sau bình phong là tiếng nước nhè nhẹ, đè nén cảm xúc chợt dâng lên trong lòng, lớn tiếng : "Công chúa, nô tỳ tới thêm nước nóng cho !"
Nói xong trực tiếp vòng qua bình phong, đột nhiên hình ảnh mắt chấn động tại chỗ, thể động đậy.
Tấm lưng trơn bóng của Ôn Dư đập trong mắt , sự đả kích thị giác hốc mắt đỏ lên, gắt gao chằm chằm hai đang quấn quýt trong thùng tắm.
Ôn Dư mở mắt , cần đầu nàng cũng là ai, nhưng phản ứng của Lục Nhẫn lớn hơn nàng nhiều.
Lục Nhẫn ngước mắt, vòng tay ôm eo Ôn Dư, lạnh lùng nhả một câu: "Cút ngoài."
Ninh Huyền Diễn lùi bước chút nào, tay nắm thùng nước càng ngày càng c.h.ặ.t, mu bàn tay nổi gân xanh, giọng điệu bình thản lạ thường: "Nô tỳ tới thêm nước nóng cho công chúa..."
Lời dứt, tay cầm thùng nước liền vỡ vụn, chịu nổi trọng lượng của nước, thùng nước rơi xuống đất, nước chảy lênh láng, cuốn chiếc yếm trôi xa một chút.