Lúc , Lưu Đông tới.
"Công chúa, đều chuẩn xong , thể tắm gội ạ." Sau đó mới hành lễ với Lục Nhẫn, "Tham kiến Lục tướng quân."
Ôn Dư kéo Lục Nhẫn về phía phòng tắm, vành tai đỏ bừng, nhưng thật sự là thể từ chối Ôn Dư đang cường thế, dù công chúa , thể quá điều.
Mà Ninh Huyền Diễn rải xong cánh hoa , liền thấy Ôn Dư dắt Lục Nhẫn một mạch tới.
Hắn ngẩn một thoáng, tâm tư xoay chuyển, bàn tay cầm giỏ trúc theo bản năng siết c.h.ặ.t: "Công chúa, cánh hoa rải xong ."
"Ừ." Ôn Dư cực kỳ lạnh nhạt đáp một tiếng.
Thấy Ôn Dư cũng buông Lục Nhẫn , Ninh Huyền Diễn : "Công chúa tắm gội, còn xin Lục tướng quân dừng bước."
Ôn Dư dừng bước, như Ninh Huyền Diễn, u ám : "Tại dừng bước? Bổn công chúa tắm cùng ."
Ninh Huyền Diễn: ...
Hắn nhếch khóe miệng, chút cứng ngắc: "Công chúa, chuyện hợp quy củ..."
Ôn Dư cảm thấy phản ứng của Ninh Huyền Diễn chút thú vị, khỏi sinh một tia tâm tư trêu chọc, hỏi: "Chỗ nào hợp quy củ?"
Ninh Huyền Diễn rũ mắt: "Công chúa, tắm gội, Lục tướng quân thể phòng tắm chứ?"
Ôn Dư nhướng mày : "Có gì thể, tắm cùng ."
"Nam nữ thụ thụ bất ."
Lúc , Lưu Đông tiến lên một phen kéo Ninh Huyền Diễn qua: "Chuyện của công chúa khi nào đến lượt ngươi xen mồm ?"
"Thân là thị nữ của công chúa, đương nhiên thời thời khắc khắc suy nghĩ cho công chúa, công chúa tắm gội, Lục tướng quân thể ? Chuyện hợp quy củ."
Lục Nhẫn Ninh Huyền Diễn dáng cao gầy như điều suy nghĩ, nhưng thể thừa nhận, thị nữ sai.
"Công chúa, vi thần cùng công chúa tắm chung, đích thực chút thỏa đáng, hợp quy củ."
Ôn Dư ung dung khoanh tay: "Quy củ của bổn công chúa chính là quy củ, Thúy Tâm ngươi lui xuống ."
Khóe môi Ninh Huyền Diễn mím c.h.ặ.t, đưa tay chắn giỏ trúc ngang cửa: "Công chúa, xin hãy suy xét , nam nữ thụ thụ bất ..."
Đầu ngón tay Ôn Dư nâng cằm Ninh Huyền Diễn lên, khẽ nhếch khóe môi: "Theo bổn công chúa thấy, ngươi là ăn gậy ít quá, vết sẹo lành thì quên đau."
"Công chúa, xin hãy suy xét ..." Ninh Huyền Diễn vẻ mặt quật cường, vẫn là câu đó.
Ôn Dư lúc mất kiên nhẫn trêu chọc : "Thúy Tâm, đừng ép cái lúc đang vui vẻ thế tát ngươi một cái."
Ninh Huyền Diễn: ...
Hắn ngẩng cổ: "Xin công chúa suy xét ."
Ôn Dư liếc một cái, trực tiếp gạt cánh tay , dẫn Lục Nhẫn , đó rầm một tiếng đóng cửa .
Giỏ trúc trong tay Ninh Huyền Diễn sắp bóp nát, ánh mắt gắt gao chằm chằm cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t.
Lưu Đông vỗ vỗ vai : "Đừng đây vướng víu, đun thêm chút nước nóng nữa , để phòng công chúa cần dùng."
"Lưu Đông cô cô tại ngăn cản công chúa? Công chúa tùy hứng, cũng mặc kệ ? Vậy mà để công chúa và ngoại nam tắm chung?"
"Ngoại nam cái gì?"
Lưu Đông mỉm : "Trong mắt công chúa, Lục tướng quân cũng là ngoại nam."
"Được , chuyện đến lượt ngươi lo lắng, mau phòng củi đun nước ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-cong-chua-bat-ca-khap-thien-ha/chuong-144-cong-chua-dung-nhin.html.]
"Đun nước? Bây giờ chẳng nên để Lục tướng quân ?"
Trên mặt Ninh Huyền Diễn hiện lên vẻ giận dữ.
"Thân là tướng quân, một chút tự hiểu lấy phận thần t.ử cũng , mà dám phòng tắm của công chúa, một câu đại nghịch bất đạo cũng quá đáng!"
Lưu Đông: ...
"Ngươi phản ứng lớn như gì, công chúa gì thì cái đó, là thị nữ, việc chúng là khiến công chúa vui vẻ, ngươi bây giờ là ý gì? Chẳng qua ở nội viện một thời gian, thật sự coi là cái thá gì ?"
"Vừa công chúa phạt ngươi, là tâm trạng cực , pháp ngoại khai ân , ngươi còn ở đây điều, thấy m.ô.n.g ngươi ngứa đấy."
Ninh Huyền Diễn nghiến răng : "Ta thấy nàng tâm trạng cực , là thể chờ đợi nữa, tâm tư để ý tới mà thôi."
Sớm nên , nữ nhân là cái đức hạnh gì.
Ninh Huyền Diễn căm giận ném giỏ trúc xuống đất, xoay rời .
Lưu Đông: ...
Nàng nhặt giỏ trúc lên, tay cầm Ninh Huyền Diễn bóp nát bấy.
Thật đúng là tính khí lớn, bộ mặt thật của Thúy Tâm rốt cuộc là phận gì?
Mà lúc Ôn Dư ở trong phòng tắm hai tai chuyện ngoài cửa sổ, một lòng chỉ sờ cơ bụng lớn.
"Công, công chúa, đợi một chút..."
Lục Nhẫn mặt đỏ tới mang tai nắm lấy bàn tay ngừng loạn của Ôn Dư.
"Đợi cái gì?"
Ôn Dư mới đợi, trực tiếp ba bảy lượt giật đai lưng của Lục Nhẫn xuống, ném lên bình phong.
"Công chúa thật sự cùng vi thần..."
Mộng Vân Thường
"Ngươi cũng đây , còn hỏi loại câu hỏi thừa thãi ?"
Đầu ngón tay Ôn Dư tách cổ áo Lục Nhẫn , áo khoác cùng áo trong liền cùng rơi xuống đất, với những đường nét rõ ràng trong nháy mắt lộ mắt Ôn Dư.
Hai tay nàng ấn lên n.g.ự.c Lục Nhẫn đẩy nhẹ một cái, thể liền dựa mép thùng tắm.
Ôn Dư vớt lên một cánh hoa, bàn tay mang theo nước chậm rãi lướt qua hạt đậu nhỏ , mang theo ý hôn lên môi .
Lục Nhẫn chỉ cảm thấy đầu ngón tay Ôn Dư như đang châm lửa, thiêu đốt khắp , một cỗ d.ụ.c vọng khát cầu vô cùng chợt dâng lên trong lòng.
Ôn Dư dán môi , nhẹ nhàng : "Cởi sạch, trong nước."
Lục Nhẫn cứng đờ một thoáng, nhưng đầu tiên thẳng thắn thành khẩn mặt Ôn Dư.
Ngón tay run rẩy cởi bỏ y phục còn , đó trong ánh mắt mang theo ý của Ôn Dư xoay nước.
Một luồng nhiệt ý trong nháy mắt bao bọc lấy .
"Công, công chúa..."
Ôn Dư bên cạnh thùng tắm cúi , ngón trỏ ấn lên môi : "Suỵt ——"
Ôn Dư từ cao xuống thể thể gọi là kiệt tác của Lục Nhẫn, đặc biệt là ở trong làn nước trải đầy cánh hoa, càng hiện một loại mỹ cảm quỷ dị, trong mắt nàng hiện lên vẻ hài lòng cùng thưởng thức.
"Lục Nhẫn." Ôn Dư về phía nước sâu, trêu chọc , "Nó ngóc đầu lên ."
Lục Nhẫn mặt hiện lên một tia quẫn bách, giọng điệu run rẩy: "Công chúa, đừng ..."