Ôn Dư mà , một lát ngữ khí lạnh lùng hỏi: "Ta chỉ hỏi ngươi một câu, kế hoạch Thuốc phiện, là ngươi lên kế hoạch ?"
Lan Tư chịu đựng cơn đau kịch liệt ở n.g.ự.c, sắc mặt dần dần trở nên trắng bệch, run rẩy : "Phải thì thế nào? Không thì thế nào?"
Ôn Dư mỉm : "Liên quan đến việc ngươi là sống c.h.ế.t, là ch.ó."
Lan Tư đột nhiên khóe miệng nhếch lên: "Tuy rằng ngươi là Trưởng Công Chúa Đại Thịnh, nhưng cũng là Đại vương t.ử Tây Lê, nếu như hiện tại là tù nhân, luận tư cách, thể hướng Đại Thịnh cầu cưới ngươi..."
Lời Lan Tư còn dứt, cằm liền đột nhiên chịu một cú đ.á.n.h mạnh.
Lục Nhẫn thu chân về, lạnh lùng : "Ngươi cũng xứng?"
Khóe miệng Lan Tư chảy xuống một dòng m.á.u tươi, dùng đầu lưỡi đẩy đẩy má, ánh mắt trêu tức về phía Lục Nhẫn: "Liên quan gì đến ngươi? Ngươi gấp cái gì? Ồ, là ngươi cũng cầu cưới, nhưng thất bại chứ?"
Lục Nhẫn với ánh mắt như một c.h.ế.t.
Ôn Dư an ủi sờ sờ cơ bụng Lục Nhẫn, sờ cho đến khi cứng đờ cả mới từ từ thu tay về.
Sau đó như Lan Tư, ung dung : "Ngươi ý tưởng, đáng tiếc ngươi chỉ là vương t.ử của một nước bại trận, so với chuột chạy qua đường còn bằng. Ngoại trừ gương mặt , chẳng cái tích sự gì."
"Não thì não , võ công thì võ công xong, cái miệng thì cái miệng cứng nhất, bất lợi với Đại Thịnh, sát tâm với bổn công chúa, ngươi dựa cái gì cảm thấy ngươi thể cầu cưới bổn công chúa?"
Ôn Dư nâng cằm lên, giống như soi mói mà tuần tra ngũ quan thâm sâu của : "Chỉ bổn công chúa chọn nam nhân, ngươi tính là cái thứ gì? Làm ch.ó giữ cửa cho phủ công chúa còn đủ tư cách."
Nàng từ từ dậy trong ánh mắt nứt của Lan Tư: "Đeo khẩu cho , đừng c.h.ế.t là , xử lý thế nào, còn để Hoàng quyết định."
Ôn Dư xong xoay rời , tà váy đỏ rõ ràng nhiệt liệt phi thường, giờ phút mang theo sắc thái vô tình.
Lan Tư rũ mắt mũi tên xuyên qua n.g.ự.c , đột nhiên vật xuống giường, mũi tên nhọn xuyên qua thêm nhiều, kêu lên một tiếng đau đớn, chằm chằm đỉnh giường chạm hoa, tiếng động .
"Trên mũi tên Phệ Tâm Tủy do chính tay bôi lên, sống bao lâu nữa..."
Bước chân Ôn Dư dừng ở cửa, đầu : "Ngươi thật sự thông minh cho lắm, là mũi tên , ngươi liền tin ?"
Lan Tư: ...
Hắn lẩm bẩm : "... Là quá ngốc, mới thể năm bảy lượt ngươi lừa."
Ôn Dư : "Tại nhặt mũi tên độc lên g.i.ế.c ?"
"Ta quên mất." Lan Tư nhẹ giọng .
Lục Nhẫn mặt cảm xúc đeo khẩu cho Lan Tư, lạnh lùng liếc một cái nhả một câu: "Bại tướng tay, phế vật mà thôi, còn dám mơ tưởng công chúa."
Lan Tư ngậm khẩu , l.ồ.ng n.g.ự.c tên xuyên qua vẫn đang chảy m.á.u, thấy Lục Nhẫn sỉ nhục, đồng t.ử dần dần trở nên đỏ ngầu, gắt gao chằm chằm cánh cửa phòng nữa đóng c.h.ặ.t.
Ôn Dư dặn dò Lưu Xuân: "Tìm đại phu đến trị vết thương tên b.ắ.n cho , đừng c.h.ế.t là ."
"Vâng thưa công chúa."
Lục Nhẫn theo lên phía : "Công chúa định xử lý Lan Tư như thế nào?"
Ôn Dư nhún vai: "Không , chuyện thuộc quyền quản lý của , Hoàng chắc là tự tính toán, nhúng tay."
"Nếu Thánh Thượng hạ lệnh g.i.ế.c Lan Tư thì ?"
"Vậy thì g.i.ế.c , chủ mưu lên kế hoạch Thuốc phiện, c.h.ế.t hết tội."
Giọng điệu Ôn Dư lười biếng, dường như vấn đề , trong lòng nàng vốn là vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-cong-chua-bat-ca-khap-thien-ha/chuong-143-bon-cong-chua-moi-nguoi.html.]
"Mỹ nhân đời ngàn ngàn vạn, cái thì đổi. Thù nước ở , mặt đến mấy cũng chỉ là cái túi da mà thôi, vì một khuôn mặt mà màng thù nhà nợ nước, tránh khỏi coi thường bổn công chúa quá ."
"Hơn nữa..." Ôn Dư đến đây, trêu chọc về phía Lục Nhẫn, "Lục đại tướng quân của , bổn công chúa còn ăn sạch sẽ ."
Lục Nhẫn sắc mặt đột nhiên nóng lên.
Vừa còn chút ghen tuông với thái độ của công chúa đối với Lan Tư, hiện tại trong đầu là những lời to gan lớn mật của công chúa.
Mà Ôn Dư hôm nay chạy ở bên ngoài cả ngày, lúc chuyện tạm thời kết thúc khỏi cảm thấy cả chút mệt mỏi rã rời.
Nàng Lục Nhẫn một cái, kéo tay trở về nội viện.
Bước chân Lục Nhẫn dừng ở ngoài nội viện, ho khẽ một tiếng : "Sắc trời tối, vi thần xin phép trong."
Ôn Dư nhướng mày, trêu ghẹo : "Sắc trời tối, Lục tướng quân càng trong ."
Mộng Vân Thường
Nói xong trực tiếp móc lấy cổ áo Lục Nhẫn, kéo kéo.
Đầu ngón tay Lục Nhẫn khẽ run, yết hầu chuyển động.
Muộn thế , thể nội viện của công chúa?
Trong lòng là nên, nhưng cứ như là nhiếp hồn, nương theo động tác của Ôn Dư, khống chế từng bước từng bước bước nội viện.
Mỗi khi bước về phía một bước, trái tim Lục Nhẫn đập mạnh một .
Ninh Huyền Diễn vẫn luôn đợi ở cửa viện chờ Ôn Dư trở về: ...
Hắn giấu cảm xúc trong mắt, thấp giọng : "Công chúa, về."
Ôn Dư liếc một cái: "Ừ, bổn công chúa tắm gội, chuẩn ."
Ninh Huyền Diễn khựng , đáp: "Biết công chúa trở về sẽ tắm gội, nước nóng sớm chuẩn xong, nô tỳ hái cánh hoa tươi cho công chúa ngay đây."
Mà Lục Nhẫn thấy câu cũng hồn, thần sắc thanh tỉnh : "Công chúa tắm gội ngủ , vi thần xin phép cáo lui , ngày mai ..."
Lời Lục Nhẫn còn dứt, Ôn Dư liền giơ hai tay hờ hững ôm lấy vai , mổ nhẹ lên môi , đó nhẹ nhàng ghé tai : "Ngươi tắm cùng với bổn công chúa."
Lục Nhẫn: ...
"Cái, cái gì?"
Vẻ hoảng loạn mặt Lục Nhẫn hiện sót chút gì.
Hắn thấy cái gì?!
Ôn Dư thấy hoảng hốt thôi, lặp một : "Lục tướng quân yêu, bổn công chúa mời ngươi tắm chung với ."
Lục Nhẫn: ...
"Công chúa đừng đùa vi thần nữa..."
"Ai đùa với ngươi?"
Ôn Dư một phen kéo lấy Lục Nhẫn, khóe miệng gợi lên một nụ tà mị cuồng quyến: "Nam nhân, đừng mà rượu mời uống uống rượu phạt."
Lục Nhẫn: ...