TRƯỜNG ANH TỤY NGỌC - 4
Cập nhật lúc: 2024-06-03 12:34:12
Lượt xem: 8,750
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta ngây , bất chợt đưa tay chạm vẻ mờ ảo như mưa giữa chân mày .
Vừa chạm đến cằm , chợt nhớ , hiện tại trong mắt , là một nam t.ử, chắc chắn sẽ thích sự chạm của .
Ta dám tiến thêm, sợ quấy rầy như tiên giáng trần .
Tiêu Hạc Trọng nhẹ nhàng mở mắt, lông mi khẽ rung động.
Hắn tay kịp thu , ngạc nhiên một chút, mỉm , khẽ cúi đầu, đưa chân mày chạm đầu ngón tay .
Ta ngây cảm nhận ấm truyền đến từ đầu ngón tay, vẻ mặt bình tĩnh như nước, nhưng trong lòng sớm dậy sóng.
Ta dậy, hai tay chống bên cạnh , tiến gần hơn, đầu tiên dám kỹ khuôn mặt .
Thấy tiến gần, ánh mắt Tiêu Hạc Trọng lóe lên, nhẹ: "Hầu gia như từng thấy bao giờ ."
Ta gật đầu: "Trước đây thực sự từng kỹ."
Tiêu Hạc Trọng chống tay giường nhỏ, hạ thấp , đổi sang tư thế thoải mái để dễ , khẽ nhướng mày, thắc mắc: "Vì ?"
Ta , nghiêm túc : "Sợ ngươi đá mặt ..."
"Hầu gia, đến cổng cung , nếu , khác sẽ ngài tôn kính bệ hạ." Tiểu đồng ngoài cửa lên tiếng nhắc nhở.
Ta rời khỏi Tiêu Hạc Trọng, : "Ngươi chờ trong xe, sẽ ngay."
Tiêu Hạc Trọng giữ nguyên tư thế động đậy, ánh mắt tràn đầy ý , khẽ gật đầu, đáp lời.
Từ chỗ lão hoàng đế lấy đồ, cũng buồn đôi co với ông , bước nhanh về phía cổng cung.
Giữa đường, gặp con gái của Tống Tể tướng, Tống Liễu.
Ta liếc , ngang qua nàng, hương thơm tỏa , nàng vững, ngã lòng .
Ta vô thức đỡ lấy nàng , trong đầu chợt hiện lên khuôn mặt Tiêu Hạc Trọng mỉm , hoảng sợ, lập tức buông Tống Liễu xuống đất.
Tống Liễu ngã xuống, mắt rưng rưng lệ:
"Vì Ôn tiểu hầu gia nhẫn tâm như ?"
Nhìn thấy nước mắt mặt nàng , bỗng thấy đau đầu.
Nghĩ đến Tiêu Hạc Trọng còn đang chờ, trực tiếp vòng qua nàng, những lời vô nghĩa:
"Ta mù , thấy gì, cô nương kiếm chuyện, tìm khác ."
Nói xong, lập tức chạy .
Vừa đến xe ngựa, thở hổn hển.
Tiêu Hạc Trọng xoa lưng , ngạc nhiên: "Sao gấp gáp ? Có sói đuổi theo ngàii ?"
Ta gật đầu, lắc đầu.
Tống Liễu sói, nàng còn đáng sợ hơn sói nhiều.
Ta đưa đồ trong tay cho :
"Chiếu mệnh, lão hoàng đế xong, mực còn khô."
Trong mắt Tiêu Hạc Trọng hiện lên sự ngạc nhiên, vốn nghĩ, xin cho một tấm chiếu mệnh, chỉ là đùa.
"Chiếu mệnh nhất phẩm, cho dù c.h.ế.t trận sa trường, danh phận cũng thể bảo vệ ngươi cả đời bình an vô sự."
Tiêu Hạc Trọng nắm c.h.ặ.t thánh chỉ, sắc mặt chợt trở nên cứng nhắc:
"Hầu gia đừng những lời như ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-anh-tuy-ngoc/4.html.]
Ta quen với sinh t.ử, chiến trường chỉ là chuyện trong chớp mắt, đối với , đó là điều vô cùng bình thường.
Ta thẳng dậy, cảm thấy vài điều cần với : "Địch tộc diệt, biên cương Đại Yến sẽ ngày nào yên . Tháng , sẽ dẫn binh trở về biên cương."
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Lần trở về là vì chuyện hôn sự, giờ việc xong, cũng nên trở Bắc Quan của .
Bánh xe lăn, phát tiếng động trầm thấp đá xanh.
Chiếc ngọc mã não đỏ bên tai Tiêu Hạc Trọng đung đưa, phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Hắn khẽ , nhẹ giọng : "Ta sẽ cùng với Hầu gia."
Ta suy nghĩ, nếu để Tiêu Hạc Trọng một ở kinh thành, Tiêu gia tránh khỏi ngấm ngầm gây khó dễ, huống chi phận của nếu lộ, bao nhiêu cái đầu cũng đủ c.h.é.m.
Đưa đến Bắc Quan, tuy vất vả nhưng ở địa bàn của , ít nhất thể bảo mạng sống, ai dám khó .
"Được, ngươi cùng , ngươi mắt , cũng yên tâm hơn."
Chương 4
Về đến nhà, trời nhá nhem tối, cần cha , tự kéo vạt áo thẳng đến từ đường.
Chiếc bồ đoàn chính giữa, quỳ năm qua năm khác, quỳ đến mức lõm xuống thành hai vết.
Ta những bài vị án đài, những bài vị cùng trải qua thời thơ ấu, và thắp ba nén hương cho họ.
Hồi nhỏ đầu tiên quỳ ở từ đường, là vì đổ mực ấm , khiến cha đen răng suốt ba ngày.
Lúc đó còn nhỏ, sợ hãi, luôn lo lắng ma quỷ ám ảnh.
Sau quỳ nhiều, cũng còn sợ nữa.
Ta rằng, chỉ những bảo vệ quốc gia, hy sinh nơi chiến trường mới tư cách đặt bài vị lên án đài , một căn phòng đầy linh hồn trung thành.
Họ thể hại ?
Họ sẽ bảo vệ , mỗi trận đều thể bình an trở về.
Một làn hương trúc thanh khiết thoảng qua, một bóng dáng cao gầy quỳ bên cạnh bồ đoàn.
Tiêu Hạc Trọng tháo bỏ vòng trâm, mặc một bộ y phục giản dị.
Hắn thắp ba nén hương, cùng thành kính cúi đầu ba .
Ta những bài vị, nhẹ giọng : "Từ thời tổ phụ , Ôn gia đời đời bảo vệ hoàng thất Yến quốc."
Ta nghiêng đầu gương mặt thanh tú của Tiêu Hạc Trọng: "Ngươi ước nguyện lớn nhất của là gì ?"
Tiêu Hạc Trọng đầu , ánh mắt yên tĩnh như nước, chờ tiếp.
"Ta bảo vệ biên cương cho Đại Yến suốt đời, trong đời thể khiến dân biên cương còn chịu cảnh chiến tranh."
Gió mát thổi qua hành lang, lay động những lá cờ thần, căn phòng tĩnh lặng nhưng tràn đầy âm vang.
Ta làn khói trắng mỏng manh từ lư hương:
"Nếu thể thu phục Địch tộc, thì thiên hạ sẽ thống nhất, hậu thế an , trăm đời còn tranh đấu."
Giọng khẽ run rẩy: "Như sẽ còn ai trong Ôn gia c.h.ế.t chiến trường nữa."
Nếu án đài nhất định thêm một bài vị, thì hãy khắc tên .
"Chiếu Khinh."
Đây là đầu tiên Tiêu Hạc Trọng gọi tên , trái tim như gì đó đ.â.m , đau đớn và tràn ngập cảm xúc.
"Sẽ ngày đó, nhất định sẽ , chúng đều sẽ sống để thấy ngày đó."