TRƯỜNG ANH TỤY NGỌC - 2

Cập nhật lúc: 2024-06-03 12:32:48
Lượt xem: 6,745

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếu chỉ ban hôn của Hoàng đế thực sự là một "cái gậy khuấy phân," chỉ sợ hai bên ngủ quá yên .

Rốt cuộc nếu các đại thần hòa thuận quá lâu, họ sẽ nhắm đến ngôi rồng của hoàng đế.

Vì mối quan hệ , hề về nhà họ Tiêu.

để mất mặt Tiêu Hạc Trọng, vẫn về nhà.

mặt thương tích, kéo dài vài ngày mới cùng về nhà.

Vừa bước nhà họ Tiêu, Tiêu Hạc Trọng gia nhân gọi , .

lúc, chuyện với phụ , Tiêu Hạc Trọng ở đây bất tiện.

Ta nghi ngờ từ đầu, hoàng đế dù chính đáng cũng thể nào gửi một nam t.ử phủ , nên cho điều tra chuyện .

Ta trong sảnh, vân vê mép tách , suy nghĩ về tin tức mà thuộc hạ báo sáng nay.

Hóa ban đầu gả cho là đại tiểu thư Tiêu gia, Tiêu Vân Dao.

nàng , phu nhân của Tiêu gia thích nam nhân, bèn dùng việc chôn cất mẫu Tiêu Hạc Trọng để ép , đẩy đứa con yêu thương của tiểu kiệu hoa.

Nhìn Tiêu Như Lâm, đầu Tiêu gia, đang uống , ông chẳng chút lo lắng hổ thẹn nào.

Ông rõ ràng phát hiện chuyện đổi tân nương.

Ta lười phí lời, đặt mạnh tách xuống, lạnh lùng : "Thay đổi tân nương là tội khi quân, Tiêu thượng thư to gan lớn mật thật."

Tiêu Như Lâm thản nhiên : "Hầu gia , lão thần hiểu, Hoàng thượng chỉ Tiêu gia một nữ nhi gả cho Hầu gia, là ai, chuyện Hoàng thượng gọi là khi quân?"

Hắn khiến tức :

"Ngươi ? Tiêu Hạc Trọng là nam nhân!"

"Hầu gia coi là nữ nhân là ," Tiêu Như Lâm khuấy tách , "Dù Hầu gia tố cáo lên Hoàng thượng, cùng lắm chỉ c.h.ế.t một đứa con của tiểu thôi."

Ta nheo mắt, dám mặt vênh váo, chẳng qua là vì Ngũ hoàng t.ử chống lưng.

Thấy coi Tiêu Hạc Trọng gì, lòng bỗng dâng lên một ngọn lửa giận.

Cha thường , giao tiếp với văn nhân giữ lễ, nếu họ vài bài văn cũng thể dìm c.h.ế.t những kẻ đầu óc đơn giản như .

Ta hít một sâu, kiềm chế cơn giận:

"Lòng lạnh lùng, ngươi sách thánh hiền đến ch.ó cũng thèm! Dù cũng là con ngươi!"

Tiêu Như Lâm mặt xanh lét, nhăn nhó run rẩy:

"Đứa con tiểu đó nam nữ chẳng khác gì, bôi phấn son lên, khác gì nữ nhân, Hầu gia thích ?"

"Thích cái ông nội nhà ngươi!" Ta đập bàn, văng nửa tách, "Ta tưởng ngươi đầu óc để chuyện, hóa ngươi còn chẳng não!"

Ta dậy bước ngoài, sợ ở sẽ dùng ấm đập mặt ông .

Ta thể tưởng tượng Tiêu Hạc Trọng sống những ngày đau khổ thế nào ở Tiêu gia.

Không gương mặt đáng ghét của Tiêu Như Lâm thêm nữa.

Ta lớn tiếng: "Tiêu Hạc Trọng ? Ta đưa về nhà!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-anh-tuy-ngoc/2.html.]

Cánh cửa mà về? Một lão già điên khùng, chẳng đáng gặp!

Bọn hạ nhân đều cúi đầu im lặng, lòng bùng lên dự cảm , túm lấy cổ áo một tên hỏi lớn: "Tiêu Hạc Trọng ?"

Chinh chiến nhiều năm, mang theo mùi m.á.u tanh, dọa tên đó nên lời.

Ta chán ghét vứt , tự tìm từng viện.

Đến một viện, cửa chặn, bên trong vọng tiếng nữ nhân:

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

"Ngươi nghĩ leo lên giường của hầu gia, thì thể tỏ thái độ với ? Một tiểu hèn mọn, dù bán ngươi Nam Phong quán, cũng ai quản ngươi..."

"Người , lột trần cho !"

Nghe , đạp cửa bay hai trượng, cả sân viện kinh ngạc về phía cửa.

Nhìn rõ tình hình bên trong, chỉ cảm thấy khí huyết dâng lên, tim ngừng một nhịp.

Vài tên gia nhân, cầm gậy, đè Tiêu Hạc Trọng xuống đất, đang lột y phục của .

Mắt Tiêu Hạc Trọng buồn vui, đất kháng cự, khuôn mặt trắng trẻo dính bùn đất, cả vô hồn, để mặc cho họ lột áo ngoài.

Bộ trường bào màu trắng nhạt là đặc biệt chọn cho sáng nay, quá diêm dúa mà vẫn nổi bật khí chất thanh cao của .

Tiêu Hạc Trọng từ lúc cửa, từng trái ý , mỗi ngày sáng tối đều chăm chỉ, từng lười biếng, từng thấy chút vui.

cảm nhận , gì cũng cẩn thận, như một dây cung căng, sơ sẩy một chút là đứt.

, bao giờ ép buộc bất cứ điều gì.

Tiêu Như Lâm sai, Tiêu Hạc Trọng tuy là nam t.ử nhưng thực sự . Người như ngọc dễ vỡ , còn nỡ động đến một sợi tóc của .

Vậy mà họ dám nhục như .

Ta tung hai cước đá bay mấy tên đè Tiêu Hạc Trọng xuống đất.

Thấy , mắt Tiêu Hạc Trọng lóe lên một chút:

"Hầu gia..."

Ta đỡ Tiêu Hạc Trọng dậy, giúp mặc áo:

"Có ?"

Tiêu Hạc Trọng lau vết m.á.u ở khóe miệng, thở rối loạn, lắc đầu: "Không ."

Ta chỉnh cổ áo cho , : "Ngươi cứ đây mà , những uất ức ngươi chịu, bổn hầu sẽ đòi sót một chút."

Ta tiểu thư kiêu ngạo đang vây quanh bởi đám gia nhân, nhặt cây gậy đất, từng bước tiến gần, lạnh giọng : "Ngươi gọi là tiện ?"

Cây gậy thứ nhất đ.á.n.h gãy chân một tên gia nhân.

"Hắn vốn là nam t.ử, là các ngươi ép chỉ thể trang điểm như nữ nhân."

Cây gậy thứ hai, một tên gia nhân gãy tay.

"Dù là nam , đầu đội cũng là mũ phu nhân tướng quân, là ba thư sáu lễ, tám kiệu lớn rước phủ, từ khi nào thành tiện ?"

Lúc còn ai dám tiến lên, tất cả đều im thin thít, viện lớn rơi tĩnh lặng.

Loading...