Vân Thiêm Thiêm = Kẻ phá luật
Vân Thiêm Thiêm một đường trở về Uy Đức Hầu phủ.
Phó Ngọc Nhu thấy nàng về sớm như , hỏi: “Tiệc thưởng hoa kết thúc sớm thế ?”
Vân Thiêm Thiêm cân nhắc dùng từ, “À… lẽ .”
“Cái gì gọi là ‘coi như là’?” Phó Ngọc Nhu câu trả lời mập mờ, trực giác nữ nhân trỗi dậy, “Thiêm Thiêm, xảy chuyện gì ?”
“Ừm… kỳ thực là Quý phi nương nương xui xẻo chậu hoa rơi trúng đầu đến bất tỉnh, lúc trong cung đang loạn cả lên, cho nên chúng đều trở về .”
Vân Thiêm Thiêm giải thích một chút, liếc nàng một cái đầy vẻ thôi.
Phó Ngọc Nhu tiếp nhận “tín hiệu”, trợn mắt : “Chậu hoa đó là do con ném xuống?”
Vân Thiêm Thiêm: “…”
Xem trong lòng nương, đúng là hình tượng của một kẻ ngang ngược ngoài vòng pháp luật .
Tuy rằng đúng là do dùng dị năng phong hệ , nhưng ai thấy? Có bằng chứng ?
Rõ ràng là Ngụy Mẫn Tịch hại Quý phi.
Tất cả mặt tại đó đều là nhân chứng.
Vân Thiêm Thiêm chớp chớp đôi mắt to tròn vô tội: “Nương ~ gì chứ, nữ nhi nào cái gan đó. Quý phi chính cháu gái của hãm hại.”
“Chẳng qua, khi Quý phi xảy chuyện, cháu gái của Quý phi là Ngụy Mẫn Tịch cố ý khiêu khích con, còn mách Quý phi nữ nhi ức h.i.ế.p nàng .”
“Quý phi xử sự bất công, thiên vị cháu gái, định tội nữ nhi, nữ nhi nhất thời bất bình nên cãi Quý phi, Quý phi tức giận.”
Nghe , Phó Ngọc Nhu vẻ mặt vui: “Thân là Quý phi, thể bất phân thị phi mà oan uổng khác lung tung, thật quá đáng.”
“Thiêm Thiêm con đừng sợ, chỉ là lời lẽ cãi vài câu, phụ con ở đây, Quý phi dám gì con .”
Vân Thiêm Thiêm ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng , nương, con . Con chỉ báo cáo với một tiếng, để tránh nội tình.”
“Hơn nữa, nữ nhi thấy Quý phi thương khá nặng, tỉnh thì còn khó đó.”
Vết thương của Quý phi do chậu hoa đập trúng nhiều nhất cũng chỉ là chấn động não, uống t.h.u.ố.c nghỉ ngơi thật vài tháng cũng thể khỏi hẳn, nhưng Vân Thiêm Thiêm nào cho nàng cơ hội đó.
Sau khi Quý phi hôn mê, thả một tia tinh thần lực đè nén hệ thống thần kinh trung ương của nàng , Vân Thiêm Thiêm một ngày thu hồi tinh thần lực, Quý phi một ngày sẽ tỉnh .
Với thực vật thời hiện đại, thể là vô cùng giống , chỉ thể là giống hệt.
Đang chuyện, Vân Thiêm Thiêm đầu vô tình thấy một chồng giấy bàn: “Nương, những thứ là gì?”
Phó Ngọc Nhu đáp: “Nương đây đang tìm vợ cho đại ca con , những thứ đều là họa ảnh của các vị thiên kim nhà quyền quý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truoc-khi-luu-day-ta-mang-khong-gian-can-quet-kho-cua-ke-thu/chuong-152.html.]
Vân Thiêm Thiêm đầy hứng thú lật xem, trông đều là những nữ t.ử ngũ quan xuất chúng: “Ta đây là sắp đại tẩu ?”
“Ai, nhất định . Bây giờ đúng lúc ba vị hoàng t.ử tuyển phi, nhiều chọn đều khó mà lòng.”
“Cũng .” Vân Thiêm Thiêm gật đầu: “Vậy đại ca ? Huynh thích nữ t.ử như thế nào ?”
“Hừm.” Phó Ngọc Nhu lạnh: “Với cái đầu óc của đại ca con, đ.á.n.h giặc thì còn , chứ chuyện cưới vợ sinh con , dùng ba gậy cũng đ.á.n.h một lời nào.”
“Khụ khụ.” Vân Thiêm Thiêm ho khan hai tiếng: “Nương, chú ý hình tượng.”
Xem nương thực sự là ‘hận sắt thành thép’ với đại ca , đến cả hai chữ ‘rắm nghẹn’ mà ngày thường tuyệt đối cũng buột miệng .
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Phó Ngọc Nhu trong lòng vẫn còn bực tức, xem những cùng tuổi với đại nhi t.ử, kẻ nào mà chẳng vợ , con cái?
Nam nhân Vân gia chuộng nạp , nhưng thê t.ử ? Con cái ? Ít cũng một chứ?
Trước đó, Phó Ngọc Nhu cũng sắp xếp cho đại nhi t.ử xem mắt hai cô nương khá , nhưng mỗi đều thất bại trở về.
Phó Ngọc Nhu hờn dỗi : “Ta thấy đại ca con đời đa phần là sống trọn đời với cây thương mất!”
“Hừ, giá như tam ca con do sinh thì , còn khắc tinh đại ca con, hai chúng nó quả thực là một đôi trời sinh!”
Vân Thiêm Thiêm: “…”Σ( ° △ °|||)︴
Vân Thiêm Thiêm chút sợ hãi mà xa một chút.
Trời ạ, nương giận đến mức mất lý trí, còn tự gán ghép, mà là gán ghép hai nhi t.ử ruột thịt của .
Vân Thiêm Thiêm vội vàng pha một tách : “Nương, uống một ngụm cho nguôi giận.”
“Đừng tức giận, giận hỏng nào ai , con cháu ắt phúc phận riêng của con cháu, con cháu hưởng phúc… A phỉ, buột miệng , câu cuối cùng nha…”
“Phụt một tiếng.” Phó Ngọc Nhu nhịn bật , ngón trỏ điểm nhẹ lên trán nữ nhi: “Đồ tinh quái.”
Vừa cắt ngang như , cơn giận của Phó Ngọc Nhu cũng nguôi , chợt nhớ một chuyện: “Vài ngày nữa, ngoại tổ mẫu con mừng thọ, đến lúc đó chúng đến nhà ngoại tổ con chơi.”
“Không chính thọ, tổ chức lớn, chỉ là cả nhà thích tụ họp ăn một bữa cơm, vui vẻ một chút.”
Vân Thiêm Thiêm “Ồ” một tiếng: “Được ạ, đến nhà ngoại tổ phụ, cùng các biểu ca biểu tỷ thí b.ắ.n cung, thắng hạng nhất, bọn họ vẻ phục , chúng tỷ thí một nữa.”
Vân gia khi về kinh thành lâu, liền đến Phó gia một chuyến, lúc đó nhà họ Phó thấy dáng vẻ thoát t.h.a.i hoán cốt của Vân Thiêm Thiêm thì đều giật kinh ngạc.
Đều cho rằng Vân Thiêm Thiêm đường lưu đày chịu ít khổ cực, gặp ít tội vạ, nếu thì gầy như que củi thế ?
Ngoại tổ mẫu ôm lấy nàng mà gọi thẳng: “Tâm can bảo bối của ~ Thiêm Thiêm đáng thương của ~”
Vân Thiêm Thiêm mà khóe miệng giật giật.
Phải giải thích một hồi, đến khô cả họng, mới khiến tin rằng nàng chỉ là lớn vượt bậc thôi, lòng mệt mỏi ╮(╯▽╰)╭