Trùng Sinh Tướng Phủ: Độc Tâm Y Phi Của Trấn An Vương - Chương 82: Năm Tháng Đã Qua (Chương 8): Cô Lập Không Viện Trở

Cập nhật lúc: 2026-02-07 11:42:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại Từ Cựu Viện trong Tạ phủ, Tạ Thanh Từ yên trong thư phòng, mòn mỏi chờ đợi tin tức của Chu Viện. Nghe thấy tiếng bước chân tiến gần, Tạ Thanh Từ lập tức bật dậy. Chỉ thấy hộ vệ bước bẩm báo:

"Thiếu gia, Chu tiểu thư tống Thiên lao ."

"Thiên lao?"

"Theo những gì thuộc hạ dò la thì đúng là như ."

Tên hộ vệ chút bất lực. Tin tức về Chu Viện hiện nay vô cùng khó khai thác, tốn ít công sức mới bấy nhiêu.

Sắc mặt Tạ Thanh Từ tối sầm vài phần. Sau một hồi trầm ngâm, mở miệng lệnh: "Ngươi đến Bảo Thanh Các tìm mấy kẻ thủ khá một chút, đưa họ tới đây gặp ."

"Tuân lệnh."

Hộ vệ việc nhanh lẹ, chẳng mấy chốc tập hợp đủ . Việc kẻ tấp nập khỏi khiến tiểu sai chạy bẩm báo với Tạ lão gia t.ử.

"Thằng ranh con đó định giở trò quỷ gì nữa đây?"

"Chẳng lẽ nó định cứu con bé nhà họ Chu ?" Tạ lão phu nhân ở bên cạnh thốt lên kinh hãi.

"Hồ đồ! Lão Tứ, lấy gậy chống của mau!"

"Cha..." Anh tư của Tạ Thanh Từ định lên tiếng ngăn cản nhưng lão gia t.ử ngắt lời.

"Đừng nhiều! Hôm nay lão già đích dạy dỗ nghịch t.ử mới !"

Tạ gia Lão Tứ đành đưa gậy sang. Tạ lão gia t.ử cầm lấy gậy, bước vững chãi khỏi viện, chắn ngay cổng Tạ phủ, dựng gậy xuống đất mà thủ sẵn.

Phía bên , Tạ Thanh Từ dẫn theo một đám hùng hổ . Vừa định khỏi phủ thấy Tạ lão gia t.ử đó, đ.á.n.h liều : "Cha, cha đ.á.n.h thì cứ đ.á.n.h , đ.á.n.h xong cha thả con ?"

"Ngươi hôm nay nhất định khỏi cái cửa đúng ? Được, , ngươi ngoài định gì? Khụ khụ khụ..."

Tạ lão gia t.ử thật sự giận đến tím , Tạ lão phu nhân bên cạnh giúp ông vuốt n.g.ự.c cho xuôi khí.

"Cha, Chu Viện đang gặp nguy hiểm, con cứu cô ." Tạ Thanh Từ trịnh trọng thưa với cha.

"Nguy hiểm? Ngươi mà còn gây chuyện thì cả cái Tạ gia sẽ gặp nguy hiểm! Tân đế mới đăng cơ, chính là lúc cần lập uy nhất, Tạ gia chúng thể vết xe đổ của Chu gia . Tạ Thanh Từ, ngươi hiểu hả?"

Tạ lão gia t.ử xong, Tạ Thanh Từ im lặng hồi lâu nhưng vẫn c.ắ.n răng định xông ngoài. Đám theo phía thấy thì ai dám cử động.

"Cứ coi như Tạ gia đứa con !" Dứt lời, định xông bừa qua.

Tạ lão gia t.ử thấy khuyên can vô ích, trực tiếp vung gậy nện thẳng Tạ Thanh Từ. Hắn đ.á.n.h nhưng hề kêu lấy một tiếng.

Thấy con trai sắp sửa xông khỏi cửa, Tạ lão gia t.ử hạ quyết tâm, vung gậy đ.á.n.h mạnh chân Tạ Thanh Từ, khiến khuỵu xuống đất. Không thể bình thường, Tạ Thanh Từ vẫn nghiến răng chống tay dậy, kéo lê một chân tiếp tục tiến về phía , nhất quyết khỏi phủ cho bằng !

Tạ lão gia t.ử tức giận đến run , giơ gậy lên, dùng hết sức bình sinh giáng một đòn mạnh gáy Tạ Thanh Từ. Tạ Thanh Từ đổ gục ngay xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

Sắc mặt Tạ lão phu nhân trắng bệch, bà lao về phía con trai: "Mau tìm phủ y! Mau lên!"

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Anh tư nhà họ Tạ cũng vội vàng chạy , đưa tay lên mũi thăm dò: "Vẫn còn sống!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-tuong-phu-doc-tam-y-phi-cua-tran-an-vuong/chuong-82-nam-thang-da-qua-chuong-8-co-lap-khong-vien-tro.html.]

Mấy tên tiểu sai vội vã khênh Tạ Thanh Từ về phòng. Tạ lão phu nhân bên ngoài ngừng lau nước mắt. Tạ lão gia t.ử vốn đang nghẹn một cục tức trong lòng, thấy bà như liền nhịn mà gắt gỏng: "Khóc cái gì mà ? Nó mà thật sự khỏi cái phủ thì lúc đó bà cũng chẳng kịp ."

Trong lúc nóng giận lỡ tay đ.á.n.h con trai nông nỗi , để di chứng gì , lòng lão gia t.ử vốn hối hận, tiếng của phu nhân cho tâm thần bấn loạn thêm.

Nghe lời ông , Tạ lão phu nhân cũng nhận thất thố: "Lão gia, . Ông cũng là vì nghĩ cho Tạ gia chúng , tin nó cũng sẽ trách ông ."

"Nó dám!" Tạ lão gia t.ử thốt lên. Biết ông đang cơn thịnh nộ, đều ai dám chọc .

lúc , tư nhà họ Tạ hớt hải kéo phủ y chạy tới: "Mau, mau lên!"

Thấy phủ y đến, cũng tìm cớ lánh . Tạ gia Lão Tứ dẫn phủ y trong, cứ chằm chằm ông khiến vị phủ y cảm thấy da đầu tê rần, tập trung bắt mạch nổi.

"Tứ công t.ử, ngài ngoài , ngài cứ thế lão phu tài nào định tâm xem mạch ." Nghe , mới nhận hành động của chút thỏa đáng.

"Xin , tại lo lắng quá." Hắn gãi đầu ái ngại lui ngoài.

Thế nhưng ở bên ngoài, vẫn lo lắng . Vừa cha tay quá nặng, tiểu chịu đựng nổi . Nếu thật sự mệnh hệ gì, cha tuy miệng nhưng chắc chắn lòng sẽ dằn vặt khôn nguôi.

Chẳng bao lâu , phủ y xách hòm t.h.u.ố.c bước , vuốt chòm râu dê thở dài một tiếng. Thấy hành động đó, lòng Tạ gia Lão Tứ thắt , chẳng lẽ...

"Tứ công t.ử đừng quá lo lắng, tiểu thiếu gia . Chỉ là vùng đầu là nơi quan trọng nhất của cơ thể, mong lão gia đừng hành động nóng nảy như nữa."

"Đa tạ phủ y nhắc nhở."

Hắn định gì đó nhưng thôi, cuối cùng khai Tạ lão gia t.ử, chỉ đưa tiền thưởng sai tiểu sai theo lấy t.h.u.ố.c.

Cứ như , Tạ Thanh Từ liệt giường ròng rã một tháng trời mới tỉnh . Khi tỉnh dậy, chuyện đều ngã ngũ.

Chu Viện từ lâu lên đường hòa , cưỡi ngựa chạy nhanh đến mấy cũng thể nào đuổi kịp. Lòng nóng như lửa đốt nhưng trong cảnh bất lực. Hắn vùng vẫy ngoài, kết quả nhốt nhà kho. Nếu vì nể tình mới tỉnh , e là đến cơm cũng chẳng mà ăn.

"Tiểu , khổ sở thế để gì?"

Anh tư đến đưa cơm, nhân tiện công tác tư tưởng cho , nhưng Tạ Thanh Từ chỉ lắc đầu: "Anh hiểu ."

"Ta hiểu cái gì? Cô phu quân, dù chính thức thành thì nếu hòa , cũng định sẵn là của Cố Cảnh An . Ta còn cố chấp vì điều gì nữa!"

Nghe , Tạ Thanh Từ tức đến nghẹn lời. Không ngờ tình bạn trong sáng giữa và Chu Viện trong mắt khác nhận thành như thế.

"Anh tư, chúng em chỉ là bạn thôi, nghĩ như ? Thôi bỏ , với cũng chẳng hiểu ." Tạ Thanh Từ giận dỗi mặt chỗ khác.

Nhìn bộ dạng của em trai, Tạ gia Lão Tứ cảm thấy xót xa, cuối cùng nghiến răng : "Ta cam tâm. Thế , gửi cái gì, sẽ giúp ."

Nói những lời mạo hiểm lớn. xong, đôi mắt u ám của Tạ Thanh Từ lập tức sáng bừng lên.

"Lời là thật chứ?"

"Thật."

Tạ Thanh Từ mỉm , lòng nhẹ bẫng phần nào. Hắn nhờ tư lấy giấy b.út, một tràng dài những mật mã nhờ gửi đến một địa chỉ bí mật. Khi tư báo tin thư gửi , mới thở phào nhẹ nhõm.

Chu Viện, chỉ thể giúp bà đến đây thôi, hy vọng bà đừng trách .

Thế nhưng ngờ rằng lâu đó, thứ nhận là tin lành, mà là một tin dữ.

Loading...