Trùng Sinh Tướng Phủ: Độc Tâm Y Phi Của Trấn An Vương - Chương 76: Năm Tháng Đã Qua (Chương 2)

Cập nhật lúc: 2026-02-07 11:28:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Viên quầng thâm mắt , rõ mấy ngày nay sớm khuya về, nghỉ ngơi t.ử tế. Nàng khẽ thở dài, lòng khỏi xót xa: "Thất hoàng t.ử ? Mọi bàn bạc cách gì ?"

"Chưa. Thánh chỉ ban, còn đường lui. Nếu Lý Kính tiếp chỉ thì chính là kháng chỉ bất tuân, càng tạo cơ hội cho Tả tướng thêu dệt tội trạng." Cố Cảnh An dịu dàng đáp.

"Vậy ?"

"Chuyến xuất chinh để bảo vệ an cho Thất hoàng t.ử, quyết định sẽ cùng."

"Đi cùng ư?"

Cố Cảnh An thấy vẻ lo lắng trong mắt Chu Viên, đưa tay nhéo nhẹ má nàng: "Yên tâm , sẽ ."

Để tránh nàng lo nghĩ thêm về chuyện , chủ động chuyển chủ đề: "Nàng dùng bữa tối ?"

"Vẫn , chẳng đang đợi ?" Lúc đầu Chu Viên cảm thấy đói, nhưng giờ nhắc đến, bụng bỗng nhiên cồn cào.

"Được, sẽ sai truyền thức ăn."

Chu Viên dậy cử động cánh tay tê do ngủ quên, nàng cất sách giá. Chẳng mấy chốc, cơm canh dọn lên, là những món nàng thích. Nàng cũng khách sáo, cầm đũa ăn một cách ngon lành. Cố Cảnh An – chủ nhân của căn phòng – chỉ bên cạnh với ánh mắt nuông chiều nàng ăn, thỉnh thoảng gắp thêm thức ăn cho nàng, còn bản chẳng đụng đũa là bao.

Dùng bữa xong, Chu Viên ghế nghỉ ngơi một lát định dậy về. Nào ngờ mới lên, đầu óc bỗng choáng váng khiến nàng ngã nhào xuống ghế, theo bản năng thốt lên: "Cảnh An?"

Cố Cảnh An vội đỡ lấy nàng, ngăn cho đầu nàng va cạnh bàn: "Chắc là do lên nhanh quá thôi, đừng sợ, cứ cùng một lát hãy dậy."

Chu Viên gật đầu, tuy trong lòng cảm thấy gì đó , nhưng sự tin tưởng tuyệt đối dành cho Cố Cảnh An khiến nàng nghĩ ngợi sâu xa. Thế nhưng, khi nghỉ một lát, đầu nàng càng thêm nặng trĩu, chỉ một chốc mơ màng lịm .

Cố Cảnh An bế nàng gian trong, đặt lên giường nhẹ nhàng đắp chăn. Thấy nàng ngủ vẻ yên giấc, cúi đặt một nụ hôn lên đôi chân mày của nàng: "Ngủ ngon nhé."

"Thiếu gia, đồ đạc chuẩn xong ." Trần hộ vệ bước đến tấm bình phong báo cáo.

"Ừ." Cố Cảnh An buông tay Chu Viên, dậy bước ngoài.

Anh sắp xếp chuyện từ . Anh chắc chắn nàng sẽ đồng ý với cách của .

"Thiếu phu nhân lẽ mười ngày mới tỉnh, đây là những thứ để duy trì sinh khí cho nàng . Lát nữa ngươi bảo Hạ Nhi chăm sóc, bố trí thêm hộ vệ xung quanh viện. Khi nàng tỉnh , đừng cho ăn đồ dầu mỡ ngay..."

Đến lúc sắp rời , mới nhận lo lắng cho nàng đến nhường nào. giờ lúc cho chuyện tình cảm cá nhân, nếu ở tiền tuyến, thì nàng ở hậu phương sẽ gặp nguy hiểm. Anh lặng lẽ nàng đang hôn mê, ánh mắt hiện rõ vẻ thâm trầm khó đoán, cuối cùng khẽ thở dài một tiếng.

"Rõ, thưa thiếu gia. Có cần báo cho Phu nhân ạ?"

Cố Cảnh An xua tay: "Không cần, cố gắng đừng để ai . Sắp xếp xong thì nghỉ , sáng sớm mai xuất phát."

"Thuộc hạ tuân lệnh."

Chu Phủ

Chu Chính ( cha) khi nhận tin từ Trần hộ vệ báo rằng Chu Viên đang ở Cố gia cũng gì thêm. Chu Viên là đứa con gái ông yêu thương nhất, từ nhỏ thông minh. Bản là cha nhưng ông thực sự dạy bảo gì cho nàng, chỉ hy vọng nàng ảnh hưởng bởi sóng gió, cũng mong Cố Cảnh An sẽ chân thành đối xử và bảo vệ nàng.

"Lão gia." Chu Sinh bước hành lễ với Chu Chính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-tuong-phu-doc-tam-y-phi-cua-tran-an-vuong/chuong-76-nam-thang-da-qua-chuong-2.html.]

"Có chuyện gì?" Chu Chính hỏi với giọng trầm buồn.

"Tiểu thiếu gia gặp ác mộng, cứ đòi ngài dỗ dành mới chịu." Chu Sinh bất lực .

Chu Chính dậy theo Chu Sinh đến viện của Chu Thiên Ý. Vừa bước phòng, ông thấy một "cục tròn" đang cuộn trong chăn. Chu Chính tiến bên giường, Chu Thiên Ý ngẩng đầu thấy cha đến liền nhào ngay lòng ông: "Cha, đến bắt con, con sợ lắm."

Chu Chính đưa tay vỗ nhẹ lên lưng con: "Thiên Ý , cha bảo , nam nhi đổ m.á.u đổ lệ. Phải là bậc nam t.ử hán đội trời đạp đất, nhè, con còn là nam t.ử hán hả?"

Chu Thiên Ý vẫn sụt sịt: "Cha, thế nào mới là nam t.ử hán ạ?"

"Nam t.ử hán là mưu lược, tài cán, thực lực để bảo vệ những lưng . Thiên Ý, con trở thành như ?"

"Cha, nếu con trở thành nam t.ử hán như thế, chị sẽ cần bảo vệ con nữa ?"

"Ha ha ha, chỉ chị cần bảo vệ con, mà con còn thể bảo vệ chị nữa."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Chu Thiên Ý bất ngờ thoát khỏi vòng tay cha: "Cha, Thiên Ý bảo vệ chị, Thiên Ý trở thành nam t.ử hán!"

Chu Chính con trai, mỉm an lòng: "Được , ngủ ."

Chu Thiên Ý nhanh nhẹn chui chăn, nhắm mắt . Chu Chính bên giường, dùng bàn tay đầy vết chai sần vỗ nhẹ lên lưng dỗ dành giấc ngủ. Một lúc , Chu Thiên Ý lí nhí hỏi: "Cha, nếu con trở thành nam t.ử hán sớm hơn một chút, nương sẽ rời ?"

Chu Chính lặng , vẫn trả lời con: "Không , là do cha chăm sóc cho nương con."

"Cha, con và chị đều trách cha , ai mà chẳng lúc lỡ lầm, câu là chính cha dạy con mà."

"Ừ, ngủ ." Ông trìu mến con.

Đợi khi con ngủ say, Chu Chính lặng lẽ khép cửa, bước giữa sân. Nhìn ánh trăng trải dài đất, ông ngửa mặt lên trời khẽ thở dài. Ông nhớ về phụ nữ cất giấu nơi sâu nhất trong tim .

"Hoàn Nhi, chuyện năm đó, nàng còn trách ? Từng năm để nàng cô đơn . Đừng sợ, cũng sắp lên đó bầu bạn với nàng đây."

Ông , Chu gia của họ thể thoát khỏi kiếp nạn .

Sáng sớm hôm , một toán quân mã hùng hậu rầm rộ rời kinh thành từ cửa cung, do Thất hoàng t.ử dẫn đầu.

Cố Cảnh An về phủ dặn dò vài câu, tiện thể phòng Chu Viên vẫn đang ngủ say. Anh đặt một nụ hôn lên trán nàng như một lời hứa hẹn, lệnh tăng cường thêm hộ vệ vội vã cưỡi ngựa đuổi theo đại quân.

Ngày đêm dấn bước, ngừng nghỉ suốt năm ngày trời, đoàn quân cuối cùng cũng tới biên giới và tiến quân doanh một cách thuận lợi. Mọi đều đầy bụi đường, sự mệt mỏi nhiều ngày hành quân lúc mới ập đến, nhưng một ai dám lơ là. Cố Cảnh An cùng Thất hoàng t.ử tìm các tướng lĩnh địa phương để nắm bắt tình hình, thức trắng đêm bàn bạc kế sách đối phó với quân Nam Cương.

Tại Thọ Ninh Cung, Thái hậu ung dung nheo mắt ghế thưởng , chốc chốc để cung nữ cận bón cho miếng bánh ngọt mà ngự thiện phòng đặc chế riêng cho bà. Cuộc sống của bà vô cùng nhàn nhã, chuyện đều trong lòng bàn tay, chẳng bận tâm.

"Bẩm Thái hậu, Tả tướng cầu kiến." Lúc một cung nữ báo.

"Cho ông ." Thái hậu thản nhiên nhướng mày.

Tả tướng vội vã bước , định hành lễ quỳ xuống: "Thái hậu thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế."

Thái hậu mở mắt, đưa tay hư đỡ một cái. Tả tướng cũng chẳng thực sự quỳ, bèn thuận thế dậy.

Loading...