Trùng Sinh Tướng Phủ: Độc Tâm Y Phi Của Trấn An Vương - Chương 75: Năm Tháng Đã Qua (Chương 1)

Cập nhật lúc: 2026-02-07 11:26:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Triều — Kinh Thành

Bên tấm bảng cáo thị ở cổng thành, dân vây quanh đông đúc, tiếng bàn tán xôn xao ngớt truyền .

lúc đó, một chiếc xe ngựa từ từ dừng . Rèm xe chậm rãi vén lên, lộ gương mặt thanh tú của một thiếu nữ, đúng bậc mắt sáng răng đều, mày liễu môi đào.

Đây chính là Chu Viên, đích trưởng nữ của Chu gia.

Có lẽ vì xa nên Chu Viên rõ họ đang gì, bèn sai tiểu sai tiến gần xem nội dung bảng cáo thị.

Nào ngờ, khi xem xong, sắc mặt tên tiểu sai khi trở về biến đổi hẳn, trông như chịu một cú sốc lớn.

Chu Viên thấy , trong lòng thầm kinh hãi: "Cáo thị gì thế?"

Giọng tên tiểu sai run rẩy. Hắn tuy tuổi đời còn trẻ nhưng bản năng luôn một sự chán ghét và sợ hãi tột cùng đối với chiến tranh.

"Bẩm tiểu thư, triều đình đang chiêu binh ạ."

"Chiêu binh?" Chu Viên lẩm bẩm, nàng ngẩn . Nơi nào sắp xảy chiến sự ?

Từ xưa đến nay, mỗi khi chiến tranh, chịu khổ nhất luôn là những dân vô tội. Hưng, dân khổ; vong, dân khổ. Chu Viên suy nghĩ một lát, quyết định về phủ để dò xét tình hình.

"Về phủ!"

Tên tiểu sai lanh lẹ đ.á.n.h xe ngựa lao nhanh về hướng Chu phủ. Vừa tới nơi, Chu Viên xuống xe, vội vã thẳng đại đường. Nàng thấy cha đang ở vị trí chủ tọa với sắc mặt khó coi, ngay cả chú hai thường xuyên vắng mặt lúc cũng mặt, rõ ràng là đang bàn bạc đại sự.

Đều là một nhà, Chu Viên cũng chẳng buồn vòng vo, trực tiếp hỏi thẳng: "Cha, vì triều đình chiêu binh? Có sắp loạn lạc ?"

"Haiz, Nam Cương mười vạn đại quân áp sát biên giới..."

Chu Chính con gái, do dự một chút vẫn thật. Đứa con gái cưng của ông từ nhỏ thông tuệ, gặp việc gì cũng chủ kiến riêng, chuyện gì cũng giấu nàng, vì để nàng tự ngóng, thà rằng ông thẳng luôn cho xong.

Chu Viên liền nhíu mày: "Hoàng thượng thế nào ạ?"

"Sáng nay lúc thiết triều, Hoàng thượng ho m.á.u, nên giao quyền việc cho Tả tướng quyết định."

"Hoàng thượng e là ... Tả tướng vốn là của Thái hậu, mà Thái hậu sớm tâm mưu phản, cục diện chắc chắn sẽ bất lợi cho Thất hoàng t.ử." Chu Viên lộ rõ vẻ lo lắng, cha .

"Chúng thì gì cơ chứ? Hoàng thượng già , bắt đầu mê luyện đan cầu tiên, theo đuổi cái gọi là 'trường sinh bất lão'. Những năm nay t.h.u.ố.c đan ăn bao nhiêu mà kể, thể sớm suy kiệt, e là cũng chỉ còn cầm cự vài ngày thôi.

Chỉ tiếc là Thái t.ử vẫn lập. Trong các hoàng t.ử xuất chúng, Đích hoàng t.ử thì tuổi đời quá nhỏ, chỉ còn Thất hoàng t.ử và Tam hoàng t.ử tranh giành ngôi vị.

Thất hoàng t.ử Giang gia và Giang Quý phi ủng hộ, Tam hoàng t.ử Thái hậu và Mạc gia chống lưng, nhất thời ai thắng ai thua, thôi cứ đợi chú ba của con về tính tiếp."

Chu Chính lộ vẻ nan giải, thở dài một tiếng.

Ông là đại thần kỳ cựu trong triều, lòng thừa hiểu giang sơn sắp đổi chủ đến nơi . Ông thận trọng cân nhắc vị trí của để đảm bảo Chu gia rơi t.h.ả.m cảnh diệt môn.

Chu Viên cũng đành ép bình tâm , xuống đợi chú ba về thương nghị.

Chẳng bao lâu , tiếng bước chân dồn dập tiến gần, một đàn ông trung niên bước .

Chu Viên ngẩng đầu hỏi: "Chú ba, tình hình thế nào ạ?"

"Sau buổi bãi triều, Tả tướng đến cung của Thái hậu. Ta đoán giờ ngay cả thánh chỉ cũng soạn xong , thế lực của Giang gia vẫn đủ sức để đối đầu."

Người mà Chu Viên gọi là chú ba thở hổn hển , kịp uống ngụm nước nào vội tuôn tin tức dò thám .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-tuong-phu-doc-tam-y-phi-cua-tran-an-vuong/chuong-75-nam-thang-da-qua-chuong-1.html.]

" như chúng dự đoán, Hoàng thượng ở trong tẩm điện gặp bất cứ ai. Sau khi Tả tướng , thánh chỉ cũng ban , đường lui, Thất hoàng t.ử thể từ chối, buộc tiếp chỉ."

Nghe xong, Chu Viên khỏi nhíu mày. Ngay cả chú hai vốn bình thường luôn ung dung tự tại giờ cũng thở dài, sắc mặt đều vô cùng nghiêm trọng.

Hồi lâu , Chu Chính dậy, biểu cảm nghiêm nghị: "Lão Tam, chú đích mời gia chủ các nhà tới đây. Lão Nhị, chú thông báo cho các chi phái của Chu gia đừng hoảng loạn."

"Chu gia đời đời trung thành phò tá quân chủ, tuyệt đối cho phép họ Mạc quản lý Thiên triều . Chu gia sẽ đối đầu đến cùng với Thái hậu và Mạc tộc!"

Hai em đều hiểu rõ quyết định sẽ khiến Chu gia đối mặt với cảnh gì. họ vốn là dòng dõi trung lương thế gia, thể giương mắt giang sơn rơi tay ngoại thích?

Hơn nữa, nếu để Mạc gia nắm quyền, kết cục của họ cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Chi bằng "đập nồi dìm thuyền", liều c.h.ế.t một phen, tìm thấy một tia hy vọng sống.

Nghĩ đến đây, cả hai hề do dự, cúi hành lễ lập tức lên đường.

"Rõ!"

Chờ chú hai và chú ba khuất, Chu Chính đột nhiên lên tiếng gọi Chu Viên.

"Cha?" Chu Viên dậy.

Chu Chính đứa con gái đoan trang, xinh , ánh mắt thoáng hiện vẻ xót xa và nỡ mà nàng chẳng kịp nhận : "Con tìm tiểu t.ử nhà họ Cố , xem tính toán gì ."

"Cha, chuyện chẳng rõ ràng ?" Chu Viên khó hiểu hỏi .

"Bảo con thì cứ , tiểu t.ử nhà họ Cố sẽ hiểu." Chu Chính trầm giọng nhấn mạnh.

Chu Viên vốn hiểu chuyện từ nhỏ, nàng nén nỗi thắc mắc lòng, hành lễ cáo lui khỏi cửa. Sau khi Chu Viên khỏi, Chu Chính mới phịch xuống ghế, lẩm bẩm: "Chu gia sắp vong !"

Chu Viên xuống xe ngựa, tiểu sai canh cổng lập tức dẫn nàng đến thư phòng của Cố Cảnh An. Thấy Cố Cảnh An ở đó, nàng liền hỏi: "Thiếu gia nhà các ngươi ?"

"Bẩm thiếu phu nhân, sáng sớm thiếu gia đến chỗ Thất hoàng t.ử vẫn về, thiếu phu nhân thể đợi một lát ạ." Tên tiểu sai cung kính đáp.

Chu Viên tuy gả đây, nhưng đó cũng là chuyện sớm muộn. Người hầu trong phủ đều gọi nàng như , lúc đầu nàng còn thẹn thùng từ chối, nhưng nhiều cũng thành quen.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Chu Viên , đôi mày thanh tú khẽ nhíu . Đã sập tối mà vẫn về !

"Ta ở đây đợi , ngươi lui xuống ."

"Tuân lệnh thiếu phu nhân."

Dứt lời, tiểu sai lui ngoài, lúc còn nhẹ nhàng khép cửa .

Chu Viên quanh thư phòng một lượt, tiến đến giá sách tùy ý lật xem vài cuốn. Mỗi trang sách đều những lời nhận xét bằng mực chu sa của Cố Cảnh An. Dù Chu Viên hiểu về binh pháp, nàng cũng thể hiểu đôi chút.

Nàng chọn lấy hai cuốn sách chỗ của Cố Cảnh An để . Nào ngờ càng càng cuốn, nàng xem từ lúc hoàng hôn đến khi trời tối mịt, cũng là lúc Cố Cảnh An trở về.

Cố Cảnh An xuống ngựa, tiểu sai chạy nhét tay một mảnh giấy: rằng Chu Viên đang đợi. Cố Cảnh An liếc chữ giấy, tiện tay đưa cho tiểu sai sải bước nhanh về viện.

Anh mở cửa thư phòng, nhẹ nhàng bước , lững lờ đến lưng Chu Viên. Thấy nàng phản ứng gì, thầm thắc mắc: chẳng lẽ chăm chú đến thế ?

Ngồi xuống chiếc ghế cạnh Chu Viên, ghé sát kỹ, hóa "nàng dâu nhỏ" nhà ngủ mất . Anh nhịn mà mỉm .

Chu Viên mơ màng thấy tiếng động liền mở mắt , chỉ thấy Cố Cảnh An đang với vẻ mặt nửa nửa . Gương mặt Chu Viên thoáng chốc ửng đỏ: "Huynh về muộn quá, cẩn thận nên ngủ quên mất."

"Không , nếu mệt thì đêm nay cứ ngủ đây."

"..."

Loading...