Trùng Sinh Tướng Phủ: Độc Tâm Y Phi Của Trấn An Vương - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-05 11:44:08
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm đó Giang T.ử Ly gặp chuyện cũng là vì đột nhiên rời , dằn vặt bản lâu. Lần nếu Giang T.ử Ly xảy chuyện gì ngoài ý , e rằng chẳng còn mặt mũi nào mà sống tiếp.

Hai mỗi một lời, nhưng tất thảy đều để lộ một thông tin: Giang T.ử Ly là cố tình dẫn dụ đến đây.

"Lão gia!"

Trong lòng Giang phu nhân sớm quyết định, nhưng vì chủ gia đình vẫn còn ở đây, bà lập tức đưa mắt sang đàn ông đang sa sầm nét mặt bên cạnh. Giang T.ử Ly cũng ông bằng ánh mắt đầy vẻ dựa dẫm, mong chờ.

"Ly nhi đừng sợ, cha sẽ đòi công đạo cho con."

Dù đối với các con ông luôn cố gắng giữ bát nước cho bằng, nhưng đối với đứa con gái đích xuất duy nhất , trong lòng Giang Chấn Đông vẫn phần thiên vị hơn. Huống hồ nàng mới tỉnh hai năm hôn mê, ông càng thêm phần sủng ái.

Hôm nay là sinh nhật ông, xảy chuyện khiến ông cảm thấy vô cùng mất mặt. so với đại thọ, ông quan tâm đến sự an nguy của con gái hơn, chuyện nhất định điều tra rõ ràng!

"Hôm nay đến đây thôi, cảm ơn các vị nể mặt Giang mỗ. Trong nhà chút việc riêng, dám giữ thêm nữa."

Giang Chấn Đông hạ lệnh tiễn khách.

"Hộ Quốc công khách khí , trong phủ cũng việc, chúng xin phép ."

Mọi đều là kẻ điều, hơn nữa lăn lộn đến vị trí , ai chẳng hạng tinh đời? Chuyện xảy liên tiếp, cộng thêm việc Giang T.ử Ly mới tỉnh hai năm hôn mê, rõ ràng là kẻ hại c.h.ế.t đích trưởng nữ để thế. Đây là chuyện nhơ bẩn nơi hậu viện, các phủ nơi từng trải qua, nơi cũng tường tận. Dù trong lòng xem kịch , nhưng tất cả đều dậy cáo từ.

Chỉ trong vòng một nén nhang, quan khách qua đều tìm đủ lý do để rời , dành cho Giang Chấn Đông sự nể mặt tuyệt đối.

Sau khi khách khứa tản hết, Cố Cảnh An vẫn nguyên tại chỗ. Giang Chấn Đông lập tức nhíu mày:

"Thừa tướng đây là ý gì? Không hiểu đạo lý ' hổ ai' (chuyện trong nhà nên rêu rao ngoài) ?"

Vì nhiều lý do, Giang Chấn Đông vài phần kính nể hậu bối trẻ tuổi , nhưng hành động lúc của khiến ông chút vui.

Cố Cảnh An vốn dĩ định rời , nhưng hiểu tận sâu trong lòng một tiếng mách bảo rằng: nếu rời lúc , sẽ bỏ lỡ quan trọng nhất. Trong lúc thẩn thờ thì khiển trách, cũng giận mà mỉm ứng phó:

"Tục ngữ câu, ba thợ giày bằng một Gia Cát Lượng, vãn bối chỉ giúp một tay thôi."

"Giang đại tiểu thư là bạn nhất của Viện Viện lúc sinh thời. Nếu Giang đại tiểu thư chịu uất ức thế , nàng chắc chắn cũng sẽ liều bảo vệ."

"Nay nàng còn nữa, lẽ nên nàng che chở." Nói đến đoạn cuối, giọng điệu Cố Cảnh An mang theo nỗi thương cảm rõ rệt.

Giọng quá đỗi quen thuộc, nàng c.h.ế.t cũng quên . Giang T.ử Ly nỗ lực kiềm chế sự thúc giục chất vấn , vùi sâu đầu lòng Giang phu nhân. Trước từng yêu bao nhiêu, giờ đây nàng hận bấy nhiêu, phản bội tình yêu của bọn họ!

Lời lý, Giang Chấn Đông tìm lời nào để phản bác. Vì Cố Cảnh An vốn hạng thích lo chuyện bao đồng, nên việc can thiệp chuyện cũng khiến ông bớt vài phần khó chịu.

Vừa định mở lời, giọng của Giang T.ử Ly vang lên: "Đại khả bất tất ( cần thiết)."

"Đây là chuyện riêng của Giang gia chúng , ngài là ngoài."

Giọng điệu của Giang T.ử Ly bình thản, nhưng hai chữ " ngoài" lọt tai Cố Cảnh An khiến tim chợt nhói đau. Cố Cảnh An hiểu nổi cảm giác , thần sắc chút ngơ ngác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-tuong-phu-doc-tam-y-phi-cua-tran-an-vuong/chuong-5.html.]

"Được , đừng sợ đừng sợ, cha ở đây ."

Phản ứng của nàng Giang phu nhân và Giang Chấn Đông tưởng rằng nàng vẫn còn đang sợ hãi, vội vàng lên tiếng an ủi. Được Giang phu nhân ôm c.h.ặ.t trong lòng, ngửi mùi hương đặc trưng của mẫu , khuôn mặt chút huyết sắc của Giang T.ử Ly mới khá khẩm hơn đôi chút.

Cố Cảnh An cảm nhận sự đổi cảm xúc của Giang T.ử Ly, trong lòng đầy hoài nghi. Hắn nhất thời nổi hứng ở chỉ vì thấy ở nàng những cử chỉ nhỏ giống với Chu Viện. Nay Giang T.ử Ly đột nhiên tỉnh , những thói quen giống hệt Chu Viện, trong đầu Cố Cảnh An nảy một suy đoán táo bạo.

Có lẽ, nàng vẫn còn sống. Cố Cảnh An ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c , trong mắt hiện lên một tia sáng.

"Hắt xì~"

Dáng vẻ thất thần của Giang T.ử Ly để tâm, nàng định thêm gì đó để Cố Cảnh An sớm rời , thì một cơn gió thổi qua khiến cơ thể nàng run cầm cập. Lúc nãy Giang T.ử Ly chú ý, giờ đây lạnh tích tụ đến mức độ nhất định, nàng chỉ thấy gió lạnh thấu xương. Mũi nàng ngứa ngáy, càng cảm thấy cho nàng ngoài là đúng: "Mẹ ơi, Ly nhi lạnh quá."

Cơ thể nàng hiện giờ chịu nổi hàn khí, cũng thể chạm nước sâu. Nàng c.h.ế.t vì nhảy sông, bạn nàng cũng ! Thế nên nàng nỗi sợ bẩm sinh với nước. Giang T.ử Ly cụp mắt, tâm sự nặng nề, khiến các giác quan cũng yếu vài phần.

"Ư..."

Đột nhiên cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, chẳng hề báo , Giang T.ử Ly ngất lịm .

Giang phu nhân kinh hãi. Bà nắm lấy tay Giang T.ử Ly, lúc bàn tay nàng lạnh ngắt như còn ấm, cũng lạnh toát, chẳng khác nào một x.á.c c.h.ế.t.

"Mau đưa con về phòng!"

Những mặt suýt nữa loạn thành một đoàn. Đụng chạm đến đứa con gái duy nhất, Giang phu nhân mất sự bình tĩnh. Có nhiều điều khó hiểu Cố Cảnh An hỏi, nhưng thời điểm rõ ràng hề thích hợp.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Quản gia, tiễn khách."

Sau khi Giang T.ử Ly ngất , Giang Chấn Đông dứt khoát đuổi . Cho đến khi rời khỏi cổng Giang phủ, thần sắc Cố Cảnh An vẫn còn đầy vẻ hoang mang.

Sau khi định cho Giang T.ử Ly, tất cả nha sai vặt liên quan đều Giang Chấn Đông sai gọi đến mặt. Đếm sơ qua, lượng hề ít, lên tới tận mười một .

Giang Chấn Đông ghế chủ vị nơi đại đường, mặt đanh . Giang phu nhân sát bên cạnh ông, sắc mặt âm trầm, mất hẳn vẻ ôn hòa ngày thường. Giang Thần Dật và Giang Thần Vũ lượt cạnh hai , ai nấy biểu cảm đều vô cùng khó coi.

Giang Đồng Giang Chấn Đông sai bà t.ử đưa về chữa trị. Việc rơi xuống hồ thể coi là chuyện lớn hoặc nhỏ, nhưng vì tiền lệ Giang T.ử Ly rơi xuống hồ hôn mê hai năm suýt mất mạng, chuyện của Giang Đồng liền trở thành đại sự. Bất luận Giang Đồng cố ý gọi Giang T.ử Ly bờ hồ để đẩy xuống tự gánh lấy hậu quả , thì hiện giờ đang hôn mê là ả, chuyện đợi ả tỉnh mới định đoạt . khi ả tỉnh, đám hạ nhân thể thẩm vấn .

"Nói , ai chỉ thị các ngươi việc ?"

Đám nha sai vặt quỳ đất run rẩy như cầy sấy. Nghe hỏi, bọn chúng gần như đồng thanh lắc đầu.

"Lão gia, xin minh xét, thực sự chỉ vì hôm nay khách khứa đông quá, thiếu nên chúng con mới sang viện của Đại tiểu thư gọi thôi ạ."

Nếu đủ thì bọn chúng dám chuyện đó. Ai mà ngờ Đại tiểu thư và Tam tiểu thư bờ hồ, hơn nữa Tam tiểu thư rơi xuống nước.

Giang phu nhân thì tức giận thôi: "Ta chẳng dặn , ở viện của Ly nhi tùy tiện điều động, chỉ cần bảo vệ một con bé là đủ."

"Sao hả? Là vì hai năm quản chuyện, giờ đột ngột nắm quyền các ngươi quen, nên coi mệnh lệnh của ?"

lệnh đó là để đề phòng bất trắc, tránh lặp chuyện năm xưa. Thế mà đám vẫn cố tình phạm , rõ ràng là coi bà gì.

"Phu nhân tha mạng~ Chúng con thực sự quy định ạ!"

Loading...