Trùng Sinh Tướng Phủ: Độc Tâm Y Phi Của Trấn An Vương - Chương 43
Cập nhật lúc: 2026-02-07 05:48:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gạt suy nghĩ hỗn loạn, Triệu Lâm Lâm đáp một cách ngoan ngoãn.
Nghe lời nàng , Triệu ma ma cũng rõ rốt cuộc tiểu thư đang toan tính điều gì. Đại tiểu thư càng lớn tâm tư càng khó đoán, ngay cả một ma ma theo sát từ nhỏ như bà cũng tài nào thấu. ngẫm , nếu tâm tư của chủ t.ử mà để hạng nô tỳ như bà thấu thì còn thể thống gì nữa?
Triệu ma ma thêm gì, khẽ nhún hành lễ lui .
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
“Tiểu thư?”
Dù cũng sàn sàn tuổi , nha cận lớn lên cùng nàng hiểu rõ tâm trạng tiểu thư đang , khẽ gọi một tiếng đầy lo lắng.
“Ta .”
Triệu Lâm Lâm lúc nãy còn như ngõ cụt, nhưng giờ thông suốt vài chuyện, tâm cảnh bỗng chốc rộng mở.
Triệu phu nhân vạn ngờ rằng, chính vì sự ép buộc của bà mà Triệu Lâm Lâm bí mật kinh doanh, trở thành một hoàng thương danh tiếng lẫy lừng. Nàng dùng hành động của để chứng minh “nữ nhi thua kém đấng mày râu”, khiến bao kính nể.
Cho đến khi nàng tự chủ về tài chính, còn chịu sự khống chế của Triệu gia mà trái còn cả tộc kính trọng, nàng mới hiểu : chỉ độc lập về kinh tế mới sự độc lập về nhân cách. Chỉ khi bản bản lĩnh, con mới đủ tự tin để khước từ những việc thích. đó là chuyện của , tạm thời bàn tới.
Sau khi Triệu ma ma rời , Triệu Lâm Lâm vẫn giữ nguyên thái độ cũ. Triệu phu nhân thấy mà sốt ruột, hối thúc ma ma qua chuyện với con gái nữa.
Lần , Triệu Lâm Lâm thực sự mất kiên nhẫn: “Ma ma, bà về với nương , nếu bà thích thì cứ khấu trừ hết tiền tiêu vặt của con , dù chút bạc đó cũng chẳng mua nổi mấy thứ đồ. Tiện thể bà nhắn với nương con rằng, phận nữ nhi gì cũng nên xa trông rộng, suy xét đại cục một chút. Những chuyện nên quản thì đừng nhúng tay , tiệc thưởng hoa giao cho con chủ trì thì việc cứ để con sắp xếp.”
Mẫu nàng ngoại trừ cái tính ham quản chuyện thì mặt khác đều , nhưng chính cái sự quản quá đà khiến chán ghét. Nếu bà tự cảm thấy thiếu bản lĩnh khi giao thiệp với các phu nhân quyền quý khác, thì chẳng đẩy nàng tổ chức cái tiệc thưởng hoa gì.
Ngay từ đầu nàng ưa Giang T.ử Ly đúng là phần vì Giang Hà, nhưng phần lớn là do đồn Từ Nhan Ngọc luôn sức bảo vệ cô . Người mà Triệu Lâm Lâm sùng bái nhất chính là Từ Nhan Ngọc. Tuy là phận nữ nhi nhưng thể xông pha trận mạc, sống một đời phóng khoáng, tiêu sái. Chẳng bù cho nàng, chỉ giam nơi khuê phòng, những việc tẻ nhạt vô vị .
“Sao cứ cảm thấy Triệu đại tiểu thư chút đáng thương nhỉ?”
Vì rõ mồn một cuộc đối thoại , Giang T.ử Ly vô thức cảm thán một câu. Giọng nàng lớn, nhưng thính lực của Từ Nhan Ngọc nhạy bén đến nhường nào?
Đến lúc , Từ Nhan Ngọc mới nhận Giang đại tiểu thư hề đơn giản như vẻ bề ngoài, thậm chí là chút thâm sâu khó lường, vì giờ từng cô võ công. Nhận thức khiến nàng vô cùng phấn khích, liền hạ thấp giọng, ghé sát gần.
“Giang T.ử Ly, cô cũng võ ? Hơn nữa nội lực chắc chắn thâm hậu đúng ?”
Chưa đợi Giang T.ử Ly kịp phản hồi, nàng tiếp tục luyên thuyên: “Cô rơi xuống nước hôn mê suốt hai năm trời, dù tài lực Giang gia hùng hậu, đủ loại linh đơn diệu d.ư.ợ.c để duy trì mạng sống, nhưng nếu nội lực hộ thể thì cô cũng chẳng chống chọi đến tận bây giờ .”
Nói đoạn, nàng vẻ thần bí hỏi: “Có giống như trong mấy cuốn thoại bản , cô một vị sư phụ bí ẩn đúng ?”
“Sao cô ?”
Ban đầu Giang T.ử Ly định như chuyện tìm đại cái cớ nào đó để lấp l.i.ế.m, nhưng vì lỡ miệng nên buột miệng trả lời luôn. Thấy nàng , Từ Nhan Ngọc lộ rõ vẻ mặt “quả nhiên là thế”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-tuong-phu-doc-tam-y-phi-cua-tran-an-vuong/chuong-43.html.]
“ ngay mà, lợi hại như cô thể sư phụ ? Cô cho , sư phụ cô là ai, hứa sẽ cho thứ hai .”
Giọng nàng nhỏ xíu, biểu cảm lén lút trông cực kỳ đáng yêu.
Bỗng nhiên, vị sư phụ mà Giang T.ử Ly tưởng là nghiêm túc, hóa là một lão già ham vui, liền lên tiếng trong đầu nàng: “Nha đầu , vận khí của con khá đấy, gặp lương thiện. Con bé đúng là một kỳ tài luyện võ, căn cốt cực , tuổi còn nhỏ mà nội lực thâm hậu .”
“Rồi nữa? Người định gì? Không lẽ định dụ dỗ cô về thuộc hạ cho con đấy chứ? Người là đích tiểu thư của phủ tướng quân đường đường chính chính, thể thuộc hạ cho con ? Người dẹp ngay ý định đó !”
Vừa thấy giọng sư phụ, Giang T.ử Ly lão đang toan tính điều gì. ngờ khác.
“Cái con bé thối , năng cái gì thế? Ý là nếu thì con hãy tay giúp đỡ, khiến con bé đó nợ con một ân tình, trong kế hoạch của con chắc chắn sẽ dùng đến gia đình họ.”
“Như lắm ? Con bé là , chuyện con chẳng việc nhỏ, sảy chân một cái là bay đầu như chơi. Hơn nữa cũng chẳng nhất thiết dùng đến nhà họ, một vị đại tiểu thư văn võ song như cô , con khiến cô nợ ân tình ?”
Dù trong lòng mang nặng hận thù, nhưng Giang T.ử Ly liên lụy đến vô tội. Nàng hiểu rõ nhà họ Từ là hạng gì, cũng trung quân ái quốc khác gì Chu gia của nàng năm xưa.
“Con bé ngốc , con hiểu sai ý ? Thôi bỏ , những chuyện sớm muộn gì con cũng sẽ . một khi thể khiến con bé đó mang ơn thì chắc chắn là . Thiên cơ bất khả lộ, con tự nghiền ngẫm .”
Nói xong câu lấp lửng đó, dù Giang T.ử Ly gọi thế nào, vị sư phụ cũng hé răng thêm nửa lời, khiến nàng tức đến mức gian đ.á.n.h lão một trận. nghĩ đến việc sư phụ thực thể, ánh mắt nàng thoáng hiện chút u buồn. Chẳng bao giờ mới đạt đến cảnh giới mà sư phụ , ngày tháng mà gian nan quá.
“Này , Giang T.ử Ly! Không thì thôi, cần phớt lờ như chứ?”
Thấy Giang T.ử Ly mãi lên tiếng (do đang mải tranh luận với sư phụ), Từ Nhan Ngọc bất mãn bĩu môi, đưa tay quơ quơ mặt nàng.
Hoàn hồn trở , Giang T.ử Ly gạt tay nàng xuống, ấn lòng bàn tay nàng một chiếc bình sứ nhỏ.
“ phớt lờ cô, chỉ là sư phụ tiện mặt gặp cô, cũng chẳng giới thiệu ông thế nào nên tạm thời . món quà gặp mặt của sư phụ thì thể chia cho cô một phần, coi như là cảm ơn lúc nãy cô đỡ cho .”
“Đây là quà gặp mặt ? Có xíu xiu thế , sư phụ cô cũng keo kiệt quá đấy?”
Bình sứ lớn, gọn trong lòng bàn tay, chứng tỏ thứ bên trong chẳng bao nhiêu. Từ Nhan Ngọc chê bai nắm c.h.ặ.t lấy cái bình buông.
“Cô thích thì trả đây. Đây là Vạn Năng Giải Độc Đan, cả thảy chỉ năm viên thôi. Mẫu , đại ca và mỗi một viên, trong tay chỉ còn hai viên, cho cô một viên là chỉ còn đúng một viên cuối cùng thôi đấy.”
Nghe là bảo bối như , lượng ít ỏi, Từ Nhan Ngọc càng ý định trả .
“ , đồ cô cho thể đòi ? Không thấy hổ ?”
Nghe Giang T.ử Ly nhắc đến những quan trọng nhất là mẫu và em mà tuyệt nhiên nhắc đến phụ , Từ Nhan Ngọc vị thế của trong lòng cô bạn còn nặng ký hơn cả Giang Quốc công, bất giác thấy vui sướng lân lân.
Nha của Từ Nhan Ngọc thấy tiểu thư nhà như , chỉ ôm mặt vì hổ.