Trùng Sinh Tiểu Nông Nữ - Chương 128: Mã Mai Hoa chẳng còn mặt mũi

Cập nhật lúc: 2026-04-13 15:11:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trịnh Tiểu Mãn phòng liền cởi giày trèo lên giường gạch, sát cạnh nãi nãi.

Trịnh lão thái thái nắm lấy tay tôn nữ nhỏ, mặt tràn đầy nụ hiền hậu.

khoảnh khắc Trịnh đại nhi và Mã Mai Hoa bước phòng, nụ mặt lão thái thái lập tức biến mất.

Trịnh đại nhi bước trong liền đưa tay sờ mũi, gượng gạo gọi một tiếng nương.

Mấy ngày nay cũng qua thăm lão thái thái, nhưng bà căn bản chẳng thèm để mắt tới .

Hôm nay Tổ mẫu vẫn thèm để ý đến như cũ. Đợi cho tề tựu đông đủ, Trịnh Tổ mẫu mới mở lời.

"Hôm nay đủ mặt, và phụ các ngươi chuyện .

Chuyện xảy trong nhà dạo các ngươi đều . Nhà chúng xảy chuyện mất mặt như , là do và phụ các ngươi dạy bảo con cháu."

Nghe Tổ mẫu nhắc đến chuyện , sắc mặt Trịnh lão đại biến hóa khôn lường như bình pha màu .

Mã Mai Hoa dáng vẻ của Trịnh lão đại, trực tiếp đảo mắt khinh bỉ một cái.

Trịnh Tổ mẫu tiếp tục : "Đám trẻ trong nhà đều lớn , Tiểu Ngọc năm nay mười sáu tuổi, đến tuổi bàn chuyện hôn sự.

Làm phụ mẫu như các ngươi, khi hành sự chẳng hề suy nghĩ cho con cái, các ngươi đây là tâm soát hủy hoại đám nhỏ mà."

Trịnh lão đại định lên tiếng biện bạch, nhưng Tổ mẫu trừng mắt một cái liền sợ hãi rụt vòi .

"Các ngươi thể quan tâm đến con , nhưng Tổ mẫu như thì thể lo cho cháu gái ruột .

Lão đại, và phụ ngươi quyết định , sẽ cho hai phu thê ngươi ở riêng luôn."

"Cái gì?"

"Không !"

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Trịnh lão đại và Mã Mai Hoa đồng thanh kinh hãi thốt lên.

Trịnh lão đại vẻ mặt thể tin nổi: "Nương, Người cho con phân gia ? Con là nhi t.ử cả của Người mà, nếu Người đuổi con , ai sẽ phụng dưỡng hai lúc tuổi già?"

Mã Mai Hoa cũng vội vàng phụ họa theo: " nương ơi, Người chẳng thương hai đứa cháu gái nhất ? Người đuổi chúng con ngoài, chẳng là hại chúng ?"

Trịnh Tiểu Ngọc và Trịnh Tiểu Đóa đều tái mặt, nhưng các nàng tin rằng Tổ mẫu sẽ hại , nên cả hai tỷ đều giữ im lặng.

Trịnh Tổ mẫu lạnh phu thê Trịnh lão đại: "Phụng dưỡng? Vậy cũng để hai cái già sống tới lúc đó ! Bao nhiêu năm qua, sự nhẫn nhịn của chúng dành cho các ngươi còn đủ ?

Nếu vì hai đứa cháu gái, sớm đuổi hai kẻ bạc bẽo các ngươi !

Hôm nay thương lượng với các ngươi, mà là thông báo cho các ngươi thôi.

Còn về Tiểu Ngọc và Tiểu Đóa, sẽ để chúng ở nhà cũ, chuyện gả chồng của chúng cũng cần các ngươi bận tâm nữa."

Mã Mai Hoa yên cho , nếu hai nha đầu theo chúng, thì việc nhà ai ?

"Dựa cái gì? Chúng là nhi nữ của con, các dựa cái gì mà giữ chúng ?"

Trịnh lão gia ánh mắt lạnh lẽo mụ: "Dựa việc chúng mang họ Trịnh, tên trong gia phả Trịnh gia chúng .

Nếu ngươi cam lòng, thể bảo lão đại một phong hưu thư cho ngươi, ngươi yêu thích thì .

đám nhỏ thì ngươi đừng hòng mang đứa nào, dẫu kiện lên quan phủ, mấy đứa nhỏ cũng chỉ thể là của Trịnh gia chúng thôi."

Mã Mai Hoa tức hộc m.á.u, đám hổ rõ ràng là cướp mà.

"Con quan tâm, dù con cũng đồng ý, con hòa ly, cũng dọn ngoài!"

Mụ bắt đầu giở thói ăn vạ, bộ dạng chẳng khác nào lợn c.h.ế.t sợ nước sôi.

Trịnh Tổ mẫu thèm nuông chiều mụ: "Được, hòa ly đúng ? Lão đại, , hưu thư."

Trịnh lão đại vốn chẳng chung sống với mụ vợ nữa, lập tức đáp lời một tiếng dậy ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-tieu-nong-nu/chuong-128-ma-mai-hoa-chang-con-mat-mui.html.]

Thấy Trịnh lão đại thực sự dậy , Mã Mai Hoa bấy giờ mới thật sự sợ.

Hòa ly và hưu là hai chuyện khác , hòa ly cùng lắm chỉ chê vài câu, còn hưu thì sẽ thiên hạ phỉ nhổ mặt.

"Không, Trịnh lão đại, cho phép phu quân hưu thư, nếu phu quân dám , ... sẽ bảo ca ca sang đây đ.á.n.h !"

Trịnh lão đại mụ còn dám nhắc đến chuyện , lửa giận trong lòng bốc lên tận đỉnh đầu.

"Tốt, lắm, ngươi cứ việc ! Đợi xong hưu thư, ngươi cứ cầm lấy hưu thư mà tìm ca ca ngươi!"

Hắn miệng tuy tuyệt tình, nhưng bước chân ngoài vẫn khựng , rõ ràng trong lòng vẫn còn sợ hãi.

"Á, Trịnh gia các đây là ép c.h.ế.t mà. Hu hu, mau đến xem , Trịnh gia ép c.h.ế.t tức phụ ."

Mã Mai Hoa bệt xuống đất, hai chân đạp loạn xạ mà kêu gào lóc.

Trịnh Tổ mẫu phiền chán nhắm mắt : "Lão đại, , đón nhạc phụ nhạc mẫu tới đây cho . Để bọn họ mang nhi nữ của họ về, nhà chúng chứa nổi nữa."

Trịnh lão đại dám ? Hắn dám.

Chỉ một đ.á.n.h thôi khiếp vía .

Nhìn thấy đại nhúc nhích, Trịnh Đại Sơn vốn ôm một bụng tức giận liền phắt dậy: "Nương, để con đưa . Con cũng hỏi xem, Mã gia các rốt cuộc dạy dỗ nhi nữ kiểu gì."

Trịnh Đại Sơn bước chân ngoài, Mã Mai Hoa thực sự dám .

Mụ gào lên một tiếng, bất thình lình lao tới ôm c.h.ặ.t lấy bắp chân của Trịnh Đại Sơn.

Hành động của mụ khiến tất cả trong phòng đều chấn kinh, chuyện tẩu t.ử ôm đùi tiểu thúc t.ử bao giờ?

Mặt Trịnh Đại Sơn lập tức đỏ bừng lên vì hổ, nghiến răng quát: "Ngươi mau buông tay !"

Mã Mai Hoa giờ đây chẳng còn màng đến liêm sỉ nữa, những buông tay, ngược còn siết c.h.ặ.t thêm mấy phần.

"Ta buông, buông, hôm nay ai phép khỏi căn phòng cả."

Trịnh Đại Sơn thật sự vì tức, đúng là da mặt dày vô sỉ đến tột cùng.

Trịnh lão gia cũng nổi trận lôi đình, ông Trịnh lão đại đang ngây mà quát mắng: "Ngươi còn ngây đó gì? Còn mau kéo thê t.ử ngươi , bộ dạng còn thể thống gì nữa?"

Trịnh Hưng Hòa lúc mới phản ứng , vẻ mặt như ăn ruồi Mã Mai Hoa, bước tới dùng sức kéo tay mụ .

"Ngươi buông cho , đám trẻ đều ở đây cả, ngươi còn cần liêm sỉ nữa ?"

Mã Mai Hoa c.h.ế.t sống buông tay: "Ta cần liêm sỉ nữa, cả nhà các ức h.i.ế.p một , còn cần liêm sỉ gì?"

Chu Xuân Phượng thật sự nổi nữa, cũng tới giúp một tay gỡ tay của đại tẩu .

Mã Mai Hoa hai đ.ấ.m khó địch bốn tay, cuối cùng vẫn kéo khỏi Đại Sơn.

Nhìn bóng lưng Trịnh Đại Sơn khuất, mụ mới thực sự òa nức nở.

Trịnh Đại Sơn khỏi nhà liền về dắt xe bò tới, cũng ngốc đến mức một tới Mã gia, đó chẳng khác nào tìm đ.á.n.h.

Hắn gọi thêm bọn Triệu Lão Tam, Dương Trường Thanh, tổng cộng sáu bảy nam nhân cùng đến Mã gia trang.

Khi hai phu thê Mã lão đầu gọi từ ngoài đồng về, thấy Trịnh lão nhị dẫn theo mấy cửa nhà .

Trong lòng Mã lão đầu liền thót một cái, phản ứng đầu tiên của ông là chẳng lẽ đứa nhi nữ gây chuyện gì ?

"Ôi, Đại Sơn tới đấy , hôm nay nhã hứng sang đây chơi thế?"

Mã lão đầu là kẻ khôn khéo, dù trong lòng lo lắng khôn nguôi nhưng mặt vẫn giữ nụ khách sáo.

Tuy nhiên, ba Mã gia theo phía sắc mặt , Trịnh Đại Sơn với ánh mắt vô cùng bất thiện.

Trịnh Đại Sơn chẳng hề sợ bọn họ, hôm nay mang theo nhiều thế , chẳng lẽ còn để bọn họ bắt nạt .

 

Loading...