"Ông trời ơi!" Mẹ chồng thấy cảnh tượng kinh hoàng đó liền hét lên một tiếng ngất lịm .
Giọng của Tống Nguyên run bần bật: "Chị ơi, chị mua nhiều đồ thế là vì... vì chuyện ?"
" , mạt thế đến ." liền dìu chồng lên sô pha, đợi bà tỉnh thì mới bắt đầu kể cho họ chuyện trùng sinh.
Ở kiếp , Đóa Đóa, chồng và Tống Nguyên đều lây nhiễm và biến thành zoombie ngay từ giai đoạn đầu. Còn , nhờ lúc đó đang lái xe ô tô nên mới may mắn thoát nạn.
Nhắc chuyện cũ, chồng ngừng rơi nước mắt. Người già từng chứng kiến chuyện gì kinh khủng đến thế, bà lo cho gia đình , thắt lòng lo cho đứa con trai đang ở trong quân đội.
"Mẹ ơi, đội của Lục Tranh trang cực kỳ tinh nhuệ, nhất định sẽ ạ."
Ở kiếp , một năm khi mạt thế nổ , và Lục Tranh mới thể gặp ở khu an .
Thế nhưng, chúng cũng chẳng thể thường xuyên ở bên .
Bởi vì là quân nhân, việc bảo vệ tính mạng nhân dân là trách nhiệm đè nặng vai, nên ngày nào cũng chiến đấu ngoài tiền tuyến.
Về , khi nhiệm vụ, khu an hứng chịu một đợt thủy triều zoombie khổng lồ.
Dù cố liều c.h.ế.t chống cự, nhưng cuối cùng khu an vẫn thất thủ.
trùng sinh , vận mệnh của những khác bây giờ nữa.
Mười phút , tivi bắt đầu phát bản tin thời sự khẩn cấp. Cảnh sát, lính cứu hỏa và cảnh sát vũ trang đều nhanh ch.óng xuất kích.
Chính phủ cảnh báo tất cả hãy ở yên trong nhà, tuyệt đối ngoài.
liền gọi video cho bố ở quê.
"Lam Lam, mấy đứa tuyệt đối đừng khỏi nhà nhé, xảy chuyện lớn !" Bố ở đầu dây bên đang vô cùng lo lắng.
"Con ạ, bố cũng tự bảo vệ cho nhé."
Lòng chua xót vô cùng. Dù bố vẫn sẽ sống khỏe mạnh ở một khu an khác, nhưng lúc vẫn thấy nhớ họ.
"Con gái ngoan, đừng . Nguyên Nguyên , con là đàn ông con trai, con bảo vệ chị, Đóa Đóa và bác gái cho , rõ ?" Bố trịnh trọng căn dặn Tống Nguyên.
Dù hiện tại Tống Nguyên vẫn còn hồn, nhưng vẫn kiên quyết nắm c.h.ặ.t cây b.úa trong tay: "Bố yên tâm , con sẽ . Bố cũng nhớ bảo trọng nhé."
7
Bên ngoài bắt đầu truyền đến những tiếng s.ú.n.g lẻ tẻ, là cảnh sát nổ s.ú.n.g trấn áp.
Tuy nhiên, rõ mức độ hỏa lực thế căn bản thể kiểm soát nổi cục diện đang dần sụp đổ.
Cả thế giới đồng loạt bùng phát virus trong cùng một ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thoi-mat-the-toi-dua-ca-gia-dinh-di-tim-duong-song/chuong-3.html.]
Chẳng một ai loại virus xuất hiện bằng cách nào, và tại nó lây lan cầu cùng một lúc như . Thậm chí đến tận lúc c.h.ế.t ở kiếp , đó vẫn là một bí ẩn lời giải.
Có bảo đây là sự trừng phạt của thần linh, cũng kẻ đây là một cuộc thanh trừng mà ông trời giáng xuống loài để thiết lập trật tự thế giới.
Đóa Đóa những âm thanh hỗn tạp, ồn ào bên ngoài cho giật tỉnh giấc, con bé sợ hãi ré lên.
xót xa ôm c.h.ặ.t con lòng, vỗ về nhè nhẹ: "Đừng sợ, đừng sợ, ở đây với con ."
Cô bé cuộn tròn trong lòng , cảm nhận ấm quen thuộc nên dần dần cũng nín .
"Tuyệt đối đừng để con bé thấy những thứ kinh khủng bên ngoài ." Mẹ chồng run rẩy kéo rèm cửa sổ che kín bưng còn một kẽ hở.
"Sớm muộn gì con bé cũng chấp nhận tất cả những chuyện thôi ạ."
trầm giọng đáp.
Những bông hoa trong nhà kính vốn thể chống chọi sự khắc nghiệt của tự nhiên, vì sẽ che bịt đôi mắt thế giới tàn khốc của Đóa Đóa.
Đợi Đóa Đóa bình tĩnh , liền kiểm tra một lượt cửa nẻo bắt đầu phân loại, dọn dẹp đống vật tư.
Tống Nguyên cũng nhanh ch.óng phụ một tay, còn chồng vì quá hoảng sợ nên đành ở trong phòng ngủ canh chừng Đóa Đóa.
Tầm nửa tiếng bỗng những tiếng bước chân hỗn loạn vang lên từ ngoài cửa.
lập tức cầm chắc chiếc xẻng, sát ngay mép cửa cảnh giới, Tống Nguyên cũng vội vớ lấy cây b.úa, căng thẳng bám gót theo .
"Vợ ơi, mở cửa, mau mở cửa !" Là tiếng của chồng chị Châu hàng xóm.
qua lỗ mắt mèo ngoài, chỉ thấy quần áo gã đàn ông đó xé rách tả tơi, cánh tay chi chít những vết thương hở, vết còn sâu hoắm thấy cả xương trắng bên trong.
Ông nhiễm virus , chắc chắn nhanh sẽ biến thành zoombie thôi.
"Đừng mở cửa!" lớn tiếng ngăn cản ngay lập tức, nhưng chuyện quá muộn màng.
Sau khi tiếng lách cách vang lên, cánh cửa nhà bên liền mở bung , đàn ông đó nhanh ch.óng lao tọt trong.
Chỉ một lát , bên trong liền vọng tiếng kêu t.h.ả.m thiết đến kinh của chị Châu, và cả... âm thanh rùng rợn hệt như tiếng nhai nuốt của bầy thú hoang.
sớm quen những cảnh tượng tàn khốc , nhưng Tống Nguyên thì mới trải qua đầu.
Mặt mũi em tái mét còn giọt m.á.u, tuy vẫn hề lùi bước bỏ chạy mà luôn chắn bên cạnh bảo vệ .
Cái "đuôi nhỏ" chuyên lẽo đẽo theo m.ô.n.g hồi bé, giờ đây thực sự trở thành hậu phương vững chắc của .
====================