Đóa Đóa rụt rè gọi một tiếng "chú".
Thấy trúng phóc thông tin cá nhân của , ánh mắt của Trương Việt dần bớt sự đề phòng cảnh giác.
Âm thanh trong trẻo, non nớt của Đóa Đóa vang lên giữa gian tĩnh mịch khiến những xung quanh khỏi chạnh lòng.
Trong họ, ít cũng từng bố , nhưng giờ đây cốt nhục phần lớn đều bỏ mạng trong t.h.ả.m họa.
Nhìn thấy dáng vẻ ngây ngô của đứa trẻ, họ như chạm nỗi đau sâu kín nhất, liền kìm mà tức cảnh sinh tình.
Nhận thấy tâm lý đối phương bắt đầu lung lay, liền "thừa thắng xông lên", dứt khoát bồi thêm một câu: "Xin hãy tin , tuyệt đối hề ý đồ hãm hại ai cả. Nếu như thể đưa tới khu an , đến lúc đó các c.h.é.m g.i.ế.c thế nào, cũng cam lòng chịu tội."
"Đội trưởng, là chúng cứ đ.á.n.h cược một xem ? Dẫu phe cũng đông thế , chẳng việc gì sợ họ giở quẻ cả."
Trương Việt cuối cùng cũng lên tiếng đỡ cho .
Gã đàn ông cầm đầu nheo mắt dòm kỹ bức ảnh đang siết c.h.ặ.t trong tay một nữa: "Chồng mày... thực sự là quân nhân hả?"
" xin thề với trời đất!" giơ cao cánh tay tỏ ý thề thốt.
Mẹ chồng cũng lập tức giơ tay thề thốt, giọng bà tuy chút run rẩy nhưng tràn đầy tự hào: "Con trai là quân nhân quang minh chính đại, cũng xin lấy mạng già để thề với trời cao."
Gã đàn ông nọ trầm mặc suy tính hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu chốt hạ: "Được, tao tin chúng mày một . nhất là khôn hồn đừng giở trò lừa lọc, nếu thì đừng trách tao ác."
19
Sau một đêm nghỉ ngơi dưỡng sức, chúng xuất phát từ lúc sáng sớm tinh mơ. Đống quần áo cướp trả , thức ăn cũng chia đều.
Nhìn cái cách ai nấy ăn ngấu nghiến như hổ đói, bọn họ nhịn khát từ lâu . May mà bọn họ xe và xăng, chặng đường tiếp theo chắc chắn sẽ rút ngắn đáng kể.
Trước lúc lên đường, tên đội trưởng dẫn ngoài g.i.ế.c mấy con zoombie liền trát m.á.u chúng lên khắp xe. Hắn bảo thế thể che giấu phần nào thở của con .
Đoàn xe bắt đầu khởi hành sự dẫn đường của .
Thế nhưng, gã đội trưởng vẫn cáo già khi ép bốn nhà chúng tách để con tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thoi-mat-the-toi-dua-ca-gia-dinh-di-tim-duong-song/chuong-12.html.]
và Đóa Đóa xe của , còn chồng và Tống Nguyên thì chung xe với Trương Việt.
Quả nhiên, bầy zoombie chúng bắt gặp đường phản ứng cực kỳ chậm chạp đoàn xe đang lao vun v.út. Ba giờ đồng hồ , chúng rốt cuộc cũng an đặt chân đến địa phận Đông Giang mà gặp rủi ro nào quá lớn.
"Khu an tọa lạc tại thành phố Long Loan. Tính từ đây qua đó vẫn còn tám, chín trăm dặm đường nữa." trải rộng tấm bản đồ để giải thích lộ trình cho cả nhóm.
"Sao xây khu an ở Long Loan cơ chứ? Tại xây quách ở thành phố trung tâm tỉnh cho ?"
Có vẫn thông suốt liền lên tiếng thắc mắc.
nhẹ nhàng giải thích: "Vì những nơi như Long Loan vốn là cơ sở dự chiến lược quốc gia từ lâu . Nơi đó nhà máy lọc dầu, gang thép, xi măng... tất cả đều là nguồn tài nguyên thiết yếu để khôi phục sản xuất và cung ứng khí tài quân sự." Nghe xong, bọn họ chỉ bán tín bán nghi, riêng tên đội trưởng tuổi là khẽ gật gù đồng tình.
"Phía lượng zoombie sẽ còn đông đúc tợn hơn nữa, đề nghị hãy tổng kiểm tra xe cộ một lượt ngay . Nếu một khi xe xảy hỏng hóc giữa chừng thì chúng sẽ rơi tình thế vô cùng nguy hiểm."
tiếp tục đôn đốc.
Tên đội trưởng liền tiếp thu đề nghị, cắt cử một nhóm kiểm tra máy móc, nhóm còn liền phân tán lùng sục chút thức ăn sót .
Sau khi ăn uống lót qua loa xong, đoàn xe hối hả lên đường.
Thế nhưng, đúng như dự đoán, lượng zoombie dọc đường ngày càng dày đặc. Trời mưa mỗi lúc một nặng hạt, lớp m.á.u zoombie bôi xe liền rửa trôi sạch sẽ, khiến đám quái vật bắt đầu điên cuồng nhào tới vây ráp.
Chúng né thì né, xui xẻo lách thoát thì đành c.ắ.n răng đối đầu trực diện.
Trong cảnh ngặt nghèo đó, liên tục thương nhiễm bệnh. Đến khi chỉ còn cách Long Loan tầm một trăm dặm, nhóm hai mươi bảy ban đầu nay chỉ còn rơi rớt vỏn vẹn mười chín mạng.
"Nếu tại cô , thì chúng chẳng mất ngần em !" Có kẻ suy sụp tinh thần liền sang đổ lên đầu .
Tống Nguyên tiến lên che chắn mặt , và gắt lên đầy phẫn nộ: "Vừa giữ mạng chẳng hy sinh, đời đào chuyện ngon ăn thế? Không chị dẫn đường, e là các c.h.ế.t rục ở cái thôn đó !"
Thấy hai bên sắp sửa lao xô xát, tên đội trưởng liền vội vã can ngăn: "Đủ ! Sự đến nước thì nhiều cũng vô dụng. Nếu tới Long Loan mà thấy khu an nào, lúc đó hẵng lôi sổ nợ tính toán một thể."
Sau đó đoàn xe tiếp tục lăn bánh. Bầu trời xám xịt âm u khiến tầm thu hẹp, nhưng cảnh vật xung quanh liền mang đến cho cảm giác thuộc đến lạ kỳ.
====================