Trùng Sinh Thập Niên 80: Trước Tiên Kiếm Một Trăm Triệu - Chương 58: Chuyện xưa trước kia
Cập nhật lúc: 2026-03-04 16:21:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pgkRssEWz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Phong Duệ bước lớp 10/1, thầy chủ nhiệm bắt đầu mở sổ điểm danh. Không ngoài dự đoán, giữa tiếng vỗ tay rộn rã và những ánh mắt thầm ngưỡng mộ của đám con gái trong lớp, chức lớp trưởng thuộc về .
"Sau đây, mời bạn lớp trưởng tìm vài bạn nam chuyển sách giáo khoa nhé. Sách đang để ở phòng thiết bên tòa nhà hành chính." Thầy chủ nhiệm là một đàn ông trung niên, ngoại hình và giọng đều khá hòa nhã.
Hướng Thành lập tức dậy, hì hì bám theo lưng Phong Duệ: "Để giúp lớp trưởng một tay."
Đi phía Phong Duệ, Hướng Thành bỗng nghi hoặc quan sát hỏi: "Anh Duệ, chân thế ? Sao cứ khập khiễng ?"
"..." Chân mày Phong Duệ giật giật. Anh nén cơn đau ở bắp chân, mặt lạnh như tiền đáp: "Lúc xuống cầu thang trẹo."
Đến khi Phong Duệ dẫn theo mấy nam sinh khỏe mạnh tìm phòng thiết , bên trong vài lớp đang tất bật khuân vác. Phong Duệ lặng lẽ ở cửa, bóng dáng quen thuộc đang bận rộn bên trong. Cuối cùng, nhịn mà tóm lấy một học sinh lớp bên cạnh, nhíu mày thấp giọng hỏi: "Người đằng ở đây?"
Cái gã đáng ghét dường như đang kiểm tra lượng và ký tên nhận sách.
Cậu bạn nam cao lớn làn da ngăm đen gãi đầu đáp: "Cậu là Khưu Minh Tuyền, lớp trưởng lớp 2 chúng đấy. Cậu là thủ khoa đầu trường luôn đó!"
Phong Duệ khựng , ngây tại chỗ.
-- Cái gì?! Tên l.ừ.a đ.ả.o nhỏ chính là kẻ hạng nhất với điểm cao đến dọa ?
Hướng Thành đầy tò mò ngó về phía đó: "Cậu học sinh nghèo vượt mặt Duệ tận 28 điểm ?"
Vừa một cái, liền ngẩn . Nửa ngày , Hướng Thành mới hoang mang đầu Phong Duệ, nhưng khi chạm đôi mắt lạnh lẽo như băng của , lập tức hiểu tất cả.
-- thật là tên trộm nhỏ !
Khưu Minh Tuyền đang khom lưng khuân một chồng sách lớn, bỗng nhiên từ phía truyền đến một cơn đau nhói. Một cú đ.ấ.m trực diện nện thẳng khiến đống sách giáo khoa tay rơi vãi "loảng xoảng" xuống đất. Khưu Minh Tuyền kịp phòng , đang mang đồ nặng nên lập tức mất thăng bằng, lảo đảo ngã nhào.
"Ơ kìa, là ai đấy? Sao đ.á.n.h !" Mấy học sinh lớp 2 hoảng hốt kêu lên.
Khưu Minh Tuyền sững sờ đầu, chạm ngay ánh mắt sắc lẹm, đầy khí thế hung hăng của Hướng Thành. Cậu bạn cao lớn ban nãy vội chen tới, bất mãn chắn mặt Hướng Thành: "Cậu cái trò gì đấy? Sao đ.á.n.h lớp !"
Khưu Minh Tuyền mới bầu lớp trưởng, vẻ ngoài ôn hòa tuấn tú nên dễ gây thiện cảm. Ở cái tuổi học trò , tinh thần tập thể đang cực kỳ cao, hành động của Hướng Thành lập tức chuốc lấy ít sự thù ghét.
"Đánh nó là còn nhẹ đấy, còn đạp cái thằng l.ừ.a đ.ả.o một trận nữa !..." Hướng Thành ngang ngược vung chân định đá Khưu Minh Tuyền. Lần Khưu Minh Tuyền phòng , xoay tránh thoát, tiện tay vớ lấy một quyển sách giáo khoa dày cộp, nhanh tay lẹ mắt đập mạnh mắt cá chân đối phương.
"Chát" một tiếng, lực đ.á.n.h nặng lắm nhưng Hướng Thành cảm thấy cả cái chân tê dại. Cậu lảo đảo quỳ sụp xuống đất. Đáng c.h.ế.t, đập đúng ngay huyệt tê !
Cậu bạn cao lớn lớp 2 ngẩn , nhịn mà khoái chí: "Ái chà, 'ái phi' bình , đừng quỳ nữa, mau lên ."
"Mẹ kiếp, mày tìm c.h.ế.t !" Hướng Thành vốn tướng mạo tuấn mỹ, nhưng từ nhỏ theo Phong Duệ nên cũng nhiễm tính nóng nảy, hễ ý là động tay động chân. Bị bạn chọc tức, lập tức quên mất Khưu Minh Tuyền, tức đến mức nhảy dựng lên định lao "khai chiến".
Thầy giáo phụ trách phát sách bên cạnh sốt ruột quát: "Chuyện gì thế ! Vừa mới tựu trường đ.á.n.h , trò lớp nào, cái gì đấy?!"
Phong Duệ đưa tay giữ c.h.ặ.t lấy Hướng Thành đang nanh vuốt múa may, đôi lông mày khẽ nhếch: "Gấp cái gì, còn nhiều thời gian mà."
Hạ Chí
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-80-truoc-tien-kiem-mot-tram-trieu/chuong-58-chuyen-xua-truoc-kia.html.]
Thiếu niên cao lớn, tuấn ngay cửa phòng thiết . Ánh nắng từ lưng chiếu tới khiến mái tóc đen của ánh lên những tia vàng rực rỡ. Nụ của trông vô cùng xán lạn, nhưng cũng cực kỳ lạnh lẽo. Sau đó, hướng về phía Khưu Minh Tuyền mà đưa tay , khẽ nắm : "Lớp trưởng lớp 2? Thủ khoa khối ? Vậy mong chỉ giáo nhiều hơn."
...
Ở khối cấp ba của trường Trung học Kế Quảng, kỳ quân sự sắp bắt đầu. Buổi chiều, khi phát xong sách và họp lớp, trường cho tan học sớm.
Khưu Minh Tuyền đạp chiếc xe Kim Sư đời 26 mới tinh mua, ròng rã hơn nửa tiếng đồng hồ mới về đến nhà. Đứng bên giếng nước, Khưu Minh Tuyền giặt bộ quần áo lấm bẩn, âm thầm oán trách trong lòng: "Ngươi xem mà kỳ cục thế! Động một chút là đ.ấ.m đá. Ngươi với bạn thanh mai trúc mã học bá, rõ ràng là bá vương học đường thì !"
Mới ngày đầu tiên mà lượt lĩnh trọn hai cú đ.ấ.m, đến giờ vùng bụng và thắt lưng của vẫn còn đau âm ỉ. Quả nhiên, khi lật vạt áo lên xem, bầm tím hai mảng lớn.
Phong đại tổng tài xong cảnh ngộ của Khưu Minh Tuyền thì tỏ khá thích thú. Anh cảm thán: "Ngươi cũng chịu thiệt, Hướng Thành chẳng ngươi đ.á.n.h cho quỳ xuống đó ? Ta dạy ngươi bao nhiêu chiêu võ phòng cơ bản, phí công."
"Đánh thì cũng đ.á.n.h , nhưng thù càng sâu thêm! Ta cũng đá ngươi một cái, chắc là về nhà cũng bầm tím một mảng cho xem." Khưu Minh Tuyền hừ một tiếng. Nghĩ đến dáng vẻ khập khiễng của Phong Duệ lúc ở phòng thiết , khóe miệng tự chủ mà cong lên.
"Ái chà, nhớ hồi cấp ba lạnh lùng lắm mà, hạng tính toán chi li thế . Sao giờ đổi tính đổi nết nhỉ? Ngươi cứ chú ý quan sát mà xem. Nhìn vẻ ngoài thì vẻ dịu dàng đấy, nhưng thực chất là chẳng coi ai gì ."
"Thôi , trêu nổi thì tránh ngươi là chứ gì!"
Phong Duệ khẽ mỉm : "Cái đó thì cần , sẽ bao giờ đụng đến một đầu ngón tay của ngươi nữa."
Khưu Minh Tuyền tin: "Sao ngươi chắc ? Ngươi là 'ngươi' của hiện tại!"
Phong Duệ thản nhiên : "Một khi ngươi là thủ khoa khối thì từ nay về tuyệt đối sẽ động thủ nữa. Bởi vì dù đó rõ ràng là ân oán cũ, nhưng nếu giờ còn tay thì trong mắt khác, chẳng khác nào đang đố kỵ với thành tích của ngươi. Ta vứt bỏ cái mặt mũi ."
Khưu Minh Tuyền bĩu môi: "Được , dù ngươi cũng hiểu rõ bản nhất."
Phong Duệ kiên nhẫn giải thích thêm: "Con mà, giờ bao giờ là hạng bụng dịu dàng gì . Dù bề ngoài vẻ nhã nhặn lễ độ, nhưng trong lòng luôn thấy bọn họ thành tích kém, chỉ thông minh thấp còn thích nịnh bợ, cực kỳ vô vị. sự xuất hiện của ngươi đe dọa nghiêm trọng đến lòng tự tôn và vị thế của ."
Khưu Minh Tuyền phát điên: "Rốt cuộc là '' là 'ngươi'? Cái chủ ngữ hỗn loạn thật khiến nhức đầu!"
Phong Duệ thở dài một tiếng: "Ta cũng thấy hoang mang lắm. Có vẻ đó chính là trong quá khứ, nhưng vì sự xuất hiện của gian song song lịch sử chút đổi, nên cũng khó rõ tiểu t.ử là '', là một '' độc lập với nữa."
Khưu Minh Tuyền dùng sức vò quần áo: "Mặc kệ, dù cũng tránh xa một chút."
Phong Duệ lập tức phản đối: "Đã giao hẹn mà, ngươi tạo quan hệ với , giúp tiếp tục liên lạc với nhà nữa chứ!"
"Phong tổng , ngài vết thương đầy của đây , mà tạo quan hệ nổi?" Khưu Minh Tuyền gào lên: "Giờ nhất quyết khẳng định là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, giải thích thế nào đây?!"
"Để nghĩ xem." Phong đại tổng tài trầm ngâm, nhanh ch.óng hiến kế: "Ta vốn thích qua với những kẻ , từ nhỏ thấy quá nhiều . Muốn tiếp cận , ngươi thể hiện điều gì đó thật xuất chúng, khiến ngươi bằng con mắt khác."
(Từ đoạn , trong đoạn hội thoại giữa Phong tổng tài và Khưu Minh Tuyền sẽ sử dụng để chỉ tiểu Phong Duệ nhé!)