Trùng Sinh Thập Niên 80: Trước Tiên Kiếm Một Trăm Triệu - Chương 170: Đơn thương độc mã bình loạn
Cập nhật lúc: 2026-03-04 16:41:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dòng rồng rắn xếp hàng bên ngoài bắt đầu chậm rãi định vị trí.
Ngay lúc còn đang nửa tin nửa ngờ, từ chiếc loa phóng thanh của ngân hàng bỗng truyền một thông báo mà đối với họ lúc chẳng khác nào tiếng nhạc trời: "Kính thưa quý khách hàng, xin thông báo một tin vui đến . Được sự quan tâm và chỉ đạo trực tiếp từ đồng chí Thị trưởng, điểm giao dịch của chúng khẩn cấp điều phối thêm một vạn tờ chứng nhận quyền mua từ nơi khác về. Mời trật tự xếp hàng, mua sắm văn minh!..."
Trong đám đông lập tức bùng nổ một trận hoan hô nhiệt liệt, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ hẳn lên. Cơn mệt mỏi rã rời nhiều ngày chực chờ cùng nỗi tuyệt vọng đều tan biến thành mây khói, chỉ còn sự hưng phấn tột độ khi khổ cực đền đáp.
Giữa lúc đó, Khưu Minh Tuyền lặng lẽ lách khỏi đám đông.
Ngoảnh đầu những gương mặt hân hoan đến từ khắp miền đất nước , hiểu họ đều mang theo khát vọng giàu và niềm mong mỏi về một cuộc sống hơn. Vất vả lắm mới thoát chỗ náo loạn, liền thấy Vương Uy đang đợi phía ngoài.
"Anh Vương, vẫn ?" Cậu chạy gần: "Lúc nãy thực sự cảm ơn nhiều!"
Vương Uy nở nụ thật thà: "Ở đây loạn quá, lên xe , chở về."
Đang dở thì chiếc điện thoại "đại ca" trong túi reo vang. Anh áp điện thoại tai một hồi, sắc mặt bỗng biến đổi sắc cạnh: "Cái gì?! Các chú ráng mà dây dưa với bọn nó, bảo là đến ngay đây. Nhớ kỹ là nhẫn nhịn, tuyệt đối đừng để xảy xung đột!"
Khưu Minh Tuyền nhíu mày hỏi: "Có chuyện gì ?"
Vương Uy do dự một lát đáp: "Cậu em, đưa về . Kho hàng của việc gấp, một bước đây!"
Anh leo lên mô tô thì phía yên xe nặng xuống. Khưu Minh Tuyền nhanh thoắt nhảy lên xe, giọng trong trẻo nhưng đầy bình tĩnh vang lên giữa bầu khí ồn ào: "Xảy chuyện ? cùng với !"
Vương Uy nghiến răng, chiếc mô tô gầm rú lên một tiếng phun khói đen, lao v.út về phía xa.
Tại điểm đóng hàng của kho vận Thuận Đạt, mấy nhân viên vận chuyển đang kinh hãi giận dữ, co cụm một góc kho. Trước mặt họ, hơn chục gã đàn ông vạm vỡ với gương mặt hung tợn đang điên cuồng đập phá hàng hóa. Cánh cửa xếp của kho hàng biến dạng, một chiếc xe tải lớn nghênh ngang chắn mất một nửa lối . Rõ ràng bọn chúng dùng xe tông thẳng cửa mới khiến nó kẹt cứng như .
Trong kho hôm nay mới nhập về một lô điện gia dụng: hơn chục thùng quạt điện nhãn hiệu Hải Âu đang là mặt hàng bán chạy nhất mùa hè, cùng một lô lớn nồi cơm điện hiệu Tam Giác của một khách quen tin tưởng giao phó. Sáng sớm nay, khi xe dỡ hàng đến, các nhân viên quản lý kho đang chỉ huy công nhân bốc hàng thì bất chợt thấy một tiếng va chạm cực lớn!
Một chiếc xe tải ngang nhiên đ.â.m bay cánh cửa xếp, tông thẳng mấy thùng hàng khiến chúng vỡ nát tan tành mới chịu dừng . Một nhóm từ xe nối đuôi nhảy xuống, chẳng chẳng rằng bắt đầu màn đập phá điên cuồng. Mấy nhân viên quản lý kho tiến lên định lý luận vài câu gậy gộc đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập. Một thậm chí còn đ.á.n.h gãy tay, tất cả đều dồn góc tường.
Hạ Chí
Những món đồ điện mới tinh trong kho chỉ trong nháy mắt biến thành sắt vụn những trận đòn gậy. Thùng các-tông rách nát bươm, những sợi dây điện lộ ngoài trông thật t.h.ả.m hại. Khi Vương Uy và Khưu Minh Tuyền đến nơi, đập mắt họ chính là khung cảnh khiến phẫn nộ đau xót.
Vương Uy bước dài tiến kho hàng, gầm lên một tiếng: "Dừng tay !"
Mấy nhân viên đang co quắp trong góc như thấy chỗ dựa, định chạy thì mấy gã đại hán bên cạnh "chát" một gậy đ.á.n.h tới, trúng ngay mu bàn chân của một trai trẻ chạy dẫn đầu. Cậu thanh niên thét lên đau đớn, ôm lấy bàn chân ngã thụp xuống đất.
Vương Uy kinh giận, lao đến đỡ lấy nhân viên: "Tiểu Hoàng, em ?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-80-truoc-tien-kiem-mot-tram-trieu/chuong-170-don-thuong-doc-ma-binh-loan.html.]
Cúi đầu xuống, mu bàn chân của thanh niên tím bầm một mảng, một ngón chân m.á.u chảy đầm đìa, móng dập đến mức bong tróc. Mười đầu ngón tay nối liền với tim, thanh niên đau đến mức mồ hôi lạnh vã , nên lời. Thấy ông chủ đến, đau tủi đến đỏ cả mắt.
Vương Uy vụt dậy, gương mặt thật thà cố nén cơn thịnh nộ, thẳng gã cầm đầu: "Các định gì! Có chuyện gì thì hẳn hoi, tại đ.á.n.h ?!"
Trên cánh tay gã đó xăm một con rồng vàng, chính là Lý từng xuất hiện mấy ngày . Hắn gằn một tiếng đầy kiêu ngạo: "Nói hẳn hoi ? kẻ cho mặt mà nhận, chẳng chịu lời tao, mày bảo đây?"
Thanh sắt trong tay to cỡ bắp tay trẻ con, mà vung vẩy nhẹ nhàng như . Hắn dùng thanh sắt đó chỉ trỏ đống hàng hóa trong kho: "Mấy em của tao sáng nay , lô hàng vốn dĩ là bọn tao nhận vận chuyển. Kết quả của mày sáng sớm mò bến tàu, nẫng tay chén cơm của bọn ."
Vương Uy nhẫn nhịn tranh luận: "Anh Lý, chuyện đó thể nào. Lô hàng khách liên hệ với chúng từ lâu , ở đây vẫn còn giữ biên lai của họ, thể xem qua."
Anh Lý đưa tay giật lấy tờ biên lai từ tay Vương Uy, chẳng thèm lấy một cái, bất ngờ giơ tay xé nát thành từng mảnh. Khóe miệng nhếch lên một nụ khiến lạnh sống lưng: "Tao mày cướp là mày cướp. Cái hạng ngu xuẩn điều như mày, cho một bài học thì chắc là trời cao đất dày là gì."
Sắc mặt đanh : "Đập cho ! Đập cho bằng sạch, cho bọn chúng chảy m.á.u một trận mới mặt!"
Hơn chục gã đại hán đồng thanh hô vang một tiếng, vung gậy gộc trong tay bắt đầu điên cuồng đập phá thứ. Mắt Vương Uy đỏ hoe, sự nhục nhã và phẫn nộ khiến siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. tình thế mắt cho phép phản kháng, bên chỉ bốn năm nhân viên kho trẻ tuổi, còn đối phương mang theo cả chục gã vạm vỡ hung hăng.
Số hàng trong kho là lô hàng lớn nhất gần đây, trị giá lên tới ba bốn trăm ngàn tệ. Có bồi thường cả năm tiền lãi họ cũng gánh nổi. Nhìn đống hàng hóa đang biến thành sắt vụn, lòng như thắt vì xót xa.
"Anh Lý!" Anh mạnh bạo xông lên phía : " sai ! Thuận Đạt chúng sẽ rút khỏi thành phố Nam Quyến! Anh bảo em dừng tay , chúng tuyệt đối đây nữa!"
Anh Lý rộ lên đầy đắc ý, nghênh ngang dùng ngón tay chỉ thẳng mặt : "Bây giờ mới sợ hả? Hử?!"
Hắn đầu đàn em của : "Tụi bây xem, cái hạng mà, cứ để đ.á.n.h cho nhừ t.ử mới chịu tỉnh ! Có đúng hả?!"
Trong tiếng điên cuồng và tiếng đập phá ngớt, chẳng mấy chốc, tất cả đồ điện mới tinh thành đống đồng nát. Mấy nhân viên kho thì rưng rưng nước mắt, thì tức đến run bần bật, nhưng cuối cùng chẳng ai dám xông lên ngăn cản.
Bên ngoài kho hàng, nấp trong bóng tối ở góc tường, Khưu Minh Tuyền đang lặng lẽ cầm chiếc điện thoại đại ca: "Vâng, bọn chúng hơn mười , đều mang theo hung khí. Không d.a.o, chỉ gậy gộc các thứ thôi, nhưng thương ạ."
Cất điện thoại , tiếp tục ẩn trong bóng của cánh cửa xếp, đôi mắt sâu thẳm quan sát kỹ diễn biến bên trong.
Hồn ma Phong Duệ chặc lưỡi cảm thán: "Đáng thương thật đấy, hóa ông trùm chuyển phát nhanh lúc khởi nghiệp cũng gian nan đến thế ."
Khưu Minh Tuyền thuận miệng đáp : "Đâu ai cũng ngậm thìa vàng mà lớn lên như ngươi. Muốn tay trắng dựng cơ đồ thì mà gian nan cho ?"