Trùng Sinh Thập Niên 80: Trước Tiên Kiếm Một Trăm Triệu - Chương 115: Dòng tiền bị nhắm đến
Cập nhật lúc: 2026-03-04 16:34:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE696rhu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng Khưu Minh Tuyền bỗng "lộp bộp" một tiếng đầy bất an, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ mục tiêu của chúng là nhắm chuỗi cửa hàng ?"
Phong Duệ thở dài một tiếng: "Hy vọng chỉ là do lo xa quá thôi."
Anh cảm thấy thấp thỏm yên. Ở kiếp , chứng kiến quá nhiều thủ đoạn bỉ ổi tương tự. Trong thương chiến, lúc nào cũng là những cuộc đấu trí tài chính hoành tráng, mà phần lớn là những chiêu trò trực diện đầy m.á.u me nhằm ép đối phương khuất phục.
Khưu Minh Tuyền bỗng nhiên lên tiếng: "Có khi nào là tên Hồ Ba – kẻ từng đ.â.m nhập viện – tù ?"
Phong Duệ hít một thật sâu: "Ngoài tên đó , cũng nghĩ còn ai nhắm ngươi nữa. Cha là Hồ Tĩnh Khang cũng chẳng hạng lành gì. Trước đây cha từng quan hệ ăn với ông , đó là một con hổ mặt đầy nham hiểm."
Nếu vì vụ bắt giữ Hồ Ba , thì ở kiếp , và gia đình vốn ân oán gì lớn, đôi bên nếu ngứa mắt thì cũng chỉ dừng ở việc qua mà thôi.
"Ý ngươi là bọn họ nhẫn nhịn lâu như , đến giờ mới đột ngột gây khó dễ ?" Khưu Minh Tuyền trầm tư suy nghĩ.
"Cứ chờ xem , chúng chỉ thể đợi thôi. Nếu chúng thực sự gây sự thì nhất định vẫn còn hậu chiêu phía ." Phong Duệ nhận định.
Khưu Minh Tuyền c.ắ.n một miếng bánh phồng tôm, chợt nhớ điều gì đó: " , nãy mời dự tiệc sinh nhật của ngươi ngày 18 tháng đấy."
Phong Duệ thốt lên một tiếng "A" ngạc nhiên: "À đúng , tháng là sinh nhật ! Trước đây năm nào cũng tổ chức linh đình, thích lo liệu mấy việc . Mà ban nãy gì cơ?"
Lối xưng hô phần hỗn loạn về chủ ngữ cả hai đều sớm quen thuộc, dù họ vẫn thể hiểu ý .
Hạ Chí
Khưu Minh Tuyền hoang mang hỏi tiếp: "Hắn đột nhiên với rằng bài hát tặng Hướng Thành . Theo ngươi thì thế là ý gì?"
Phong đại tổng tài trầm ngâm một lát nhạo: " là cái đồ dâm ngầm, đang mượn cớ đó để đòi quà sinh nhật từ ngươi đấy!"
"À, thì là ." Khưu Minh Tuyền cảm thán: "Vẫn là ngươi hiểu rõ chính nhất..."
Hai đang chuyện trò bâng quơ, lời dứt thì chiếc điện thoại đại ca đại vứt ở một bên bỗng nhiên rung chuông dữ dội. Chân mày Khưu Minh Tuyền giật nảy, vội vàng dãy hiển thị, tâm trạng lập tức chùng xuống. Hỏng bét , là điện thoại cố định của một siêu thị khác trong chuỗi cửa hàng! Đêm khuya thế , chắc chắn chẳng thể chuyện gì lành.
"Ông chủ Khưu! Trong lúc kiểm tra cửa hàng ở khu Tĩnh An tối nay thì xảy chuyện !" Giọng của Trương Phong Tùng đầy vẻ lo âu và sợ hãi: "Có kẻ đến đập phá cửa hàng của chúng , mấy nhân viên đều đ.á.n.h thương. Tuy quá nặng nhưng đối phương hành xử cực kỳ hống hách!"
Trong đêm tĩnh mịch, ánh đèn huỳnh quang thê lương, những cuộc điện thoại cứ liên tiếp gọi tới. Nghe những âm thanh báo cáo từ đầu dây bên , ánh mắt dần trở nên phẫn nộ. Những cửa hàng khác cũng một nhóm côn đồ đeo khẩu trang đập phá tan tành, sót một cái nào!
Ngày thứ hai ở trường, Phong Duệ cả ngày đều tâm thần bất định. Lúc tan học, giả bộ như chuyện gì, nhưng khi ngang qua lớp Hai bên cạnh, thấy rõ mồn một chỗ quen thuộc của vẫn trống . Đến tận buổi chiều, vị trí đó vẫn bỏ ngỏ.
Khưu Minh Tuyền... rốt cuộc là ? Hôm qua chỉ nhớ đùi vết thương, nhưng lúc đó chẳng hề để ý. Hay thực chất vết thương nặng, bệnh viện khâu ? Hay là chuyện cửa hàng vẫn còn những diễn biến phức tạp khác?
Ngồi trong lớp, gương mặt lạnh lùng, tỏa khí thế " lạ chớ gần".
"Anh Duệ? Anh thế?" Bên cạnh, giọng ngạc nhiên của Hướng Thành vang lên: "Tan học , ngẩn đó gì?"
Cậu tiến gần Phong Duệ, quả quyết: "Chắc chắn là đang chuyện ."
Phong Duệ lạnh lùng dậy, sải bước thẳng cổng trường. Hướng Thành cuống cuồng đuổi theo, vỗ mạnh cánh tay một cái: "Chẳng hẹn hôm nay xem ban nhạc của bọn em tập luyện , đợi em cùng về với chứ?"
Phong Duệ bỗng nhiên rùng một cái. Cánh tay hôm qua vốn thấy , nhưng đến hôm nay bắt đầu dấu hiệu . Nếu chạm thì còn đỡ, đằng Hướng Thành lỗ mãng dùng sức vỗ mạnh khiến một cơn đau thấu xương ập đến. Anh cố nén sự khó chịu, nhíu mày với Hướng Thành: "Hôm nay , tự về nhà ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-80-truoc-tien-kiem-mot-tram-trieu/chuong-115-dong-tien-bi-nham-den.html.]
Hướng Thành sắc mặt bỗng dưng trắng bệch của thì ngẩn . Cậu định gì đó thì Hàn Lập từ lớp bên cạnh lắc lư tới, đeo chéo túi sách, huýt sáo một tiếng: " thế, đại nhân hát chính, hôm nay lên dây đàn guitar xong đấy? Đừng để kéo chân như nhé."
Hướng Thành khinh bỉ liếc một cái: "Thôi ông nội! Tự lo mà phân biệt cho rõ mấy cái chũm chọe , đừng để tay chân lóng ngóng là !"
Hàn Lập "Ha" một tiếng quái dị: "Đừng tưởng là hát chính mà nhịn nhé, lóng ngóng chỗ nào ông xem..."
Hai như hai con gà chọi đang gầm ghè , đến khi Hướng Thành thì thấy Phong Duệ biến mất thấy tăm từ lúc nào.
"Tất cả là tại ông nhảy phá đám đấy!" Hướng Thành giận đùng đùng trừng mắt Hàn Lập, lửa giận trong lòng càng lúc càng lớn. Kỳ lạ thật, hình như hôm nay Duệ thực sự tâm sự, còn kịp hỏi thì cái gã đần xác lớn xen miệng phân tâm.
...
Phong Duệ trong xe , nhẹ nhàng giữ lấy cánh tay đang sưng bầm, bảo tài xế lái thẳng đến cửa tiệm bách hóa nhà họ Khưu. Quả nhiên, nơi đó cửa đóng then cài, ngưng hoạt động kinh doanh. Anh qua cửa sổ xe một lúc hiệu cho tài xế dừng : " xuống xe ở đây. Anh về với là sang nhà bạn học Khưu Minh Tuyền chút việc nên sẽ về muộn."
Tài xế đáp: "Vâng, chủ, nếu cần gì cứ gọi điện, sẽ đến đón."
"Được."
Phong Duệ bước xuống xe, một về phía khu chung cư nơi nhà họ Khưu ở. Dù từng đến đây nhưng vẫn nhà của . Chẳng mấy chốc, theo lối nhỏ tìm tòa nhà của gia đình Khưu Minh Tuyền.
Anh giơ tay gõ cửa. Rất nhanh đó, cửa mở , một gương mặt già nua thô ráp hiện với vẻ đờ đẫn: "Cháu là..."
Phong Duệ lịch sự gật đầu: "Cháu chào ông ạ. Cháu là bạn học của Khưu Minh Tuyền, hôm nay thấy học nên cháu đến hỏi thăm. Cậu nhà ạ?"
Trong nhà im ắng, thấy tiếng ai trả lời bước . Ông nội Khưu bừng tỉnh, gương mặt đờ đẫn hiện lên nụ gượng gạo: "Minh Tuyền , hôm nay nó xin nghỉ ."
Ông khó xử xoa xoa đôi bàn tay, nên tiết lộ những rắc rối cho đứa trẻ mặt : "Trong nhà... chút chuyện, nó xử lý một lát."
Trong lòng Phong Duệ bỗng "lộp bộp" một tiếng, liền hỏi ngay: "Hôm qua cháu với cùng về, là thương nặng ạ?"
Ông nội Khưu ngẩn : "Cái gì cơ?"
Hôm qua Khưu Minh Tuyền về chỉ là cửa hàng côn đồ đập phá, cũng thấy gì khác thường. Hôm nay xin nghỉ là báo án ở đồn công an, thương ?
Phong Duệ biểu cảm của ông là hiểu ngay vấn đề. Khưu Minh Tuyền nhất định giấu chuyện vì sợ già lo lắng. Anh lập tức tỏ bình thản, mỉm đổi giọng: "Dạ, là do lúc hai đứa cháu đạp xe cẩn thận nên ngã, cháu cứ tưởng hôm nay nghỉ học là vì vết thương nặng nên mới đặc biệt qua đây xem ạ."
Ông nội Khưu thở phào nhẹ nhõm: "Ồ, chắc là , lúc nó khỏi nhà ông thấy vẫn bình thường lắm."
Phong Duệ trầm ngâm một lát : "Thưa ông, cháu thể nhà đợi một lát ạ? Hôm nay thầy giáo giao một việc, là lớp trưởng nên cháu cần bàn bạc một chút."
Ông nội Khưu chút nghi ngờ, vội vàng mời nhà: "Vậy cháu nhanh , cái ông già thật là lẩm cẩm quá ..."
Phong Duệ thản nhiên bước , lặng lẽ quan sát cách bài trí bên trong căn nhà.