Trùng Sinh Thập Niên 70: Vạch Mặt Bạn Thân, Gả Lại Chồng Cũ - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:05:51
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
16.
Sau khi trả tiền cho Trân Châu, Ninh Ngọc trò chuyện với cô một lát tới hợp tác xã mua vải.
Lúc mua vải thì phiếu vải, phiếu mà Ninh Ngọc đang là trong sính lễ mà Tần Húc Đông đưa, dùng hết chắc cũng năm, sáu bộ quần áo. Trong thời buổi phiếu vải khan hiếm, tích từng đó là dễ.
Trước cửa hợp tác xã ít xếp hàng, chủ yếu là để mua thịt lợn. Đến sớm thì chọn phần nhiều mỡ, đến trễ chỉ còn vài phần thịt vụn hoặc phần khác chê thèm.
Ninh Ngọc mua thịt, nên trực tiếp .
Cô đến đúng lúc, nhân viên cửa hàng sáng nay về một đợt vải mới, ngoài vải kaki terylene, còn cả vải hoa màu xanh đỏ.
Thật ngoài dự đoán của Ninh Ngọc, theo ấn tượng của cô, mấy năm nay ở thị trấn nhỏ , vẫn mặc chủ yếu là đồ đen, xám, xanh.
những loại vải sáng màu , cơ hội kiếm tiền của Ninh Ngọc càng lớn hơn.
Tuy giá của mấy loại vải màu nổi cao, nhưng Ninh Ngọc vẫn c.ắ.n răng mua.
Cân nhắc kỹ lưỡng, cô chọn hai miếng vải kaki trắng, hai miếng vải hoa đỏ. Nhân viên thấy cô mua nhiều nên còn tặng một miếng vải vụn cotton.
Trước khi rời , thấy quầy thịt còn đông , Ninh Ngọc mua thêm ba cân xương với một cân thịt ba chỉ. Xương đắt, bán cũng cân kỹ, bớt luôn phần lẻ.
Vừa lái xe đạp, tay lái nặng trĩu, Ninh Ngọc lắc lư trở về nhà.
Lúc cô về đến nơi, ba chồng cũng tan ca buổi sáng trở về ăn trưa.
Vừa thấy đống vải, chồng cô nhịn hỏi:
“Tiểu Ngọc, mấy tấm vải là con mua đấy ?”
Ninh Ngọc gật đầu, bê đồ nhà đáp:
“Vâng ạ, hôm nay may mắn, hợp tác xã về một đợt vải mới. Mấy màu hiếm lắm, với cả kaki cũng hiếm nữa.”
Mẹ chồng đống vải mà khỏi xót ruột, tuy tiền , nhưng thấy con dâu tiêu xài mạnh tay thế thì trong lòng cũng thoải mái.
Ninh Ngọc đặt đống vải xuống, ngẩng đầu lên nét mặt bà, giải thích:
“Mẹ , mấy tấm vải con mua mục đích cả, là định…”
“Woa, vải quá, ơi, con may đồ mới!”
Lời còn dứt thì Tần Nguyệt từ trong bếp cắt ngang.
Tần Nguyệt thấy tấm vải hoa đỏ bàn bước ngay tới, giành lấy.
“Tiểu Nguyệt, con buông , đó là vải chị dâu con mua.”
Không chờ Ninh Ngọc lên tiếng, chồng quát lên.
Tần Nguyệt vải đó là của Ninh Ngọc mua, nãy hết cuộc trò chuyện , chỉ là trực tiếp mở miệng xin nên định để giúp, ai ngờ hiểu ý .
Tần Nguyệt đành miễn cưỡng đặt vải xuống, nhưng càng càng thích.
“Có tận hai miếng vải giống mà, một chị mặc hết , cho con một miếng thì ? Nếu cho thì con trả tiền mua cũng .”
Tuy với , nhưng rõ ràng là cho Ninh Ngọc .
Ninh Ngọc ý nhượng bộ, cô ôm lấy đống vải, trả lời:
“Mấy miếng vải là để may váy cho bạn con, chính là cho con mượn tiền , dư miếng nào cả. Nếu Tần Nguyệt thích, mấy hôm nữa con lên trấn sẽ mua giúp một miếng.”
Nói xong, Ninh Ngọc đem vải phòng.
Tần Nguyệt theo bóng cô phòng, mặt mày sa sầm , bực bội lẩm bẩm:
“Mẹ xem kìa, cho thì cứ thẳng, còn bày đặt mượn cớ. Cưới về hai tháng thấy động đến máy may, trông chẳng giống may đồ, đứa bạn nào mù mắt nhờ cô may hộ?”
Mẹ chồng cũng thấy nghi ngờ, nhưng thấy con gái bày bộ dạng cũng vui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-9.html.]
“Thôi, Tiểu Ngọc là chị dâu con, con tôn trọng con bé. Đừng suốt ngày ‘cô cô ’. Còn nữa, con với Lệ Lệ, nhưng con cưới Tiểu Ngọc , cuộc hôn nhân là do con năn nỉ xin về, đừng trách chị dâu con nữa.”
Tần Nguyệt thấy bênh , mặt mày phụng phịu, lặng lẽ bếp dọn cơm.
17.
Ninh Ngọc khi cất vải, ngoài mang chỗ thịt, xương bếp.
Mẹ chồng thấy thịt ba chỉ thì gì, con dâu mới ốm dậy đúng là cần tẩm bổ. thấy cả bịch xương thì nghi ngờ, nghĩ khi con dâu tiêu hết tiền mua vải , chỉ còn tiền mua xương nấu tạm, liền nghĩ bụng tìm cớ nhét ít tiền cho cô.
Chiều đó, khi ba chồng , Ninh Ngọc về phòng bắt đầu may đồ.
Cô định một váy liền hoa đỏ, một váy liền kaki xanh, đó là hai áo sơ mi kaki cùng hai chân váy hoa.
Kiểu váy cô nghĩ sẵn, đều là dáng eo ôm, tay dài. Váy hoa sẽ dùng vải kaki cổ áo và viền tay.
Ninh Ngọc bắt đầu với vải kaki xanh.
Cắt rập, cắt vải xong thì máy may.
Váy liền quá khó, nhưng Ninh Ngọc còn may thêm khóa kéo ẩn ở bên hông, xếp nếp ở gấu váy nên tốn thời gian.
Gần ba tiếng , chiếc váy kaki xanh thành, Ninh Ngọc chờ nổi mà mặc thử luôn.
Váy vặn, nhưng gương lớn nên cô trông tổng thể thế nào.
Trong phòng cô và Tần Húc Đông chỉ một chiếc gương nhỏ để soi mặt, nên chỉ phần .
Nhìn một lúc, Ninh Ngọc thấy màu kaki xanh trơn nhạt nhẽo, liền cắt một miếng nhỏ từ vải hoa đỏ nơ cài cổ, là nổi bật hẳn lên.
Có điều, vải kaki mỏng, mặc sẽ thấy bí, thể khi mặc trực tiếp lên sẽ thoải mái.
Ninh Ngọc quanh phòng, ánh mắt dừng ở miếng vải cotton vụn mà nhân viên hợp tác xã tặng. Mở xem thì thấy dày lắm, dù vài lỗ nhỏ, nhưng với Ninh Ngọc thành vấn đề.
Ninh Ngọc nhanh ch.óng khéo tay biến nó thành một chiếc váy hai dây mặc lót bên trong.
May cái còn đơn giản hơn, Ninh Ngọc nhanh.
Mặc váy hai dây bên trong váy kaki, hở thoáng mát, thấm hút mồ hôi, sợ bết dính .
Làm xong cả bộ trong phòng cũng bắt đầu tối dần, Ninh Ngọc vội vàng dừng tay nấu cơm.
Cô trụng sơ xương heo, cho nồi ninh. Sau đó vườn hái mấy củ cải trắng cùng vài quả ớt.
Tuy sang đầu thu, nhưng mấy hôm nay thời tiết vẫn nóng, thịt để lâu dễ hỏng, Ninh Ngọc quyết định nấu luôn phần thịt ba chỉ tối nay.
Một món là canh xương hầm củ cải, một món là thịt xào ớt, hai món thịt, đủ cho bốn ăn.
Cha chồng nặng nên ăn khỏe, chồng trông kho nhẹ nhàng, ăn ít, còn Ninh Ngọc và Tần Nguyệt thì khỏi .
Khi cha chồng về, từ xa ngửi thấy mùi thịt thơm ngào ngạt.
Bà Triệu hàng xóm cùng, hít một , chép miệng :
“Nhà ai nấu thịt mà thơm thế ! Tuần nhà thằng Bảo Tường cũng mua thịt, mà ăn thấy thơm như .”
Ông Tần, bà Tần , gì, nhưng bước chân về nhà nhanh hẳn.
Tới cửa nhà, mùi thơm càng rõ, bà Triệu ngang qua đầy ngưỡng mộ mà :
“Thì là nhà chị !”
Bà Tần :
“ cũng chắc, nhưng ngửi thì đúng là mùi nhà . Tối nay Tiểu Ngọc nấu ăn, nó chợ về, chắc mua ít xương về bồi bổ.”
Bà Triệu gật đầu:
“Con dâu nhà chị đúng là gầy, cần bồi dưỡng thêm. Thôi, cũng về đây, chắc con dâu nấu xong .”