Trùng Sinh Thập Niên 70: Vạch Mặt Bạn Thân, Gả Lại Chồng Cũ - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:05:50
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

14.

Tôn Lệ Lệ hoảng loạn thấy rõ, còn kịp nghĩ cái cớ thì Ninh Ngọc lên tiếng :

“Cậu đừng đưa tiền cho tớ nhé. Ngày hôm đến bệnh viện. Tớ sốt thật, nhưng đầu óc còn hỏng.”

Không còn cơ hội đổ thừa nữa, Tôn Lệ Lệ siết c.h.ặ.t t.a.y, im lặng suốt hơn mười giây mới đỏ mắt ngẩng đầu với Tần:

“Xin bác, cháu… cháu mất tiền . Cháu định gom góp để bù , nhưng trí thức trẻ Tống đưa tiền cho Tiểu Ngọc , nên cháu đến bệnh viện nữa.”

Thấy Tần vẻ còn nghi ngờ , Tôn Lệ Lệ tiếp lời:

“Cháu vốn định gom đủ tiền đến xin bác giải thích rõ ràng…”

Mẹ Tần thấy cô sắp , nghi ngờ trong lòng cũng vơi , vội an ủi:

“Thôi thôi, đừng nữa, bác tin cháu.”

Tôn Lệ Lệ lau nước mắt, gắng gượng :

“Bác gái, cháu nhất định sẽ trả bác đầy đủ.”

Chuyện bắt đầu rắc rối . Nếu bảo Tôn Lệ Lệ trả tiền thì cũng , dù gì là Tần nhờ cô giúp mới khiến tiền mất. bắt trả thì tiền đó cũng nhỏ, vốn là tiền Tần để dành phòng khi bệnh tật.

Mẹ Tần do dự hồi lâu, đang định khó khăn mở miệng thì Ninh Ngọc bỗng hỏi:

“Mẹ, chắc chắn rằng tiền con nhận chính là tiền đưa cho Lệ Lệ?”

Mẹ Tần sững , đó mới nhớ :

nhỉ! Trí thức trẻ Tống đưa một trăm năm mươi đồng, cũng đúng bằng tiền mà đưa Lệ Lệ. Hơn nữa còn nhớ rõ, trong đó một tờ năm đồng chữ, y hệt tờ mà con đưa. Vậy là ?”

Tôn Lệ Lệ ngờ Ninh Ngọc tiêu tiền đó, còn mang đưa cho chồng kiểm tra. Giờ thì giải thích .

Mẹ Tần bỗng đưa giả thuyết:

“Có khi nào trí thức trẻ Tống nhặt tiền Lệ Lệ đ.á.n.h rơi, dối là vay của khác, đó mang đến cho Tiểu Ngọc?”

Ninh Ngọc lập tức phụ họa:

“Mẹ lý lắm. Chứ nào đến mức vay tiền giúp lạ gì? Có khi nhặt tiền nhưng trả cho mất, sợ trách nên đưa cho con gọi là ‘cho vay’, đợi con trả thì mới dám tiêu.”

Mẹ Tần thấy con dâu phân tích lý, gật đầu đồng tình. Vậy là trí thức trẻ Tống thích con dâu bà, cũng chẳng thích Tôn Lệ Lệ, chẳng qua là , nhặt tiền mà chịu trả.

Tôn Lệ Lệ thấy tình hình đảo chiều quá nhanh, ngơ ngác đến mức gì. Tuy cô thoát khỏi tội “hãm hại Ninh Ngọc”, nhưng kéo danh tiếng Tống Tri Huy xuống theo.

Nếu Tống Tri Huy chuyện, chắc chắn sẽ đến tính sổ với cô.

Nghĩ , Tôn Lệ Lệ càng hoảng loạn, vội vã giải thích vài câu rời khỏi nhà họ Tần.

Ninh Ngọc theo bóng dáng cô vội vã rời , khẽ mỉm :

thể khiến Tôn Lệ Lệ lộ mặt thật, nhưng hai “chó c.ắ.n ch.ó” thế cũng tệ.

Chiều hôm đó, cha chồng , Tần Nguyệt vẫn ru rú trong phòng ngoài. Ninh Ngọc thấy chuyện gì . Sau khi uống t.h.u.ố.c xong, cô dọn dẹp cũng về phòng .

Lúc đang là đầu thu năm 1976, còn hơn một năm nữa mới khôi phục kỳ thi đại học.

Kiếp , Ninh Ngọc cùng Tống Tri Huy bỏ trốn khỏi làng Hồng Nhật, đương nhiên thể tham gia thi đại học. Cô trải qua mười năm đó, rõ việc đại học quan trọng đến nhường nào, nên kiếp nhất định sẽ bỏ lỡ cơ hội.

Dù hiện tại Ninh Ngọc chỉ mới nghiệp cấp ba lâu, nhưng linh hồn cô từng sống hơn mười năm, tri thức trong sách vở trở nên xa lạ, tranh thủ ôn ngay từ bây giờ.

Ngoài việc học, còn nghĩ cách kiếm tiền.

Đừng việc cha Ninh Ngọc quan tâm đến ý nguyện của cô mà ép gả cô cho Tần Húc Đông, chứ thật ở nhà cô cũng nuông chiều từ nhỏ, ăn no mặc ấm, từng đụng việc đồng áng vất vả.

Không thể đồng việc, Ninh Ngọc đành nghĩ cách khác để kiếm tiền, chẳng lẽ cứ ở nhà để chồng nuôi mãi ?

Huống hồ, tiền trong tay thì chẳng yên tâm, lỡ trong nhà ai ốm đau mà tiền xoay xở, cái cảm giác bất lực Ninh Ngọc nếm trải nữa.

bây giờ tạm thời thể buôn bán công khai, cô nên gì đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-8.html.]

Nghĩ cả nửa ngày mà Ninh Ngọc vẫn nghĩ ý tưởng nào , đang lúc bối rối, cô chợt thấy chiếc máy may đặt trong góc phòng.

Chiếc máy may là sính lễ mà nhà họ Tần tặng cho cô, lúc Ninh Ngọc gả , cha Ninh để nó của hồi môn mang theo. Ninh Ngọc bận học, từng học cách sử dụng máy may, khi gả qua đây, ngoài việc chồng dùng mấy thì máy may vẫn cứ phủ bụi đấy.

giờ thì khác , kiếp Ninh Ngọc từng công nhân may ở xưởng quần áo ở Binh Hải, mấy thứ quá quen thuộc với cô.

Nghĩ đến mấy năm ở Binh Hải, kiểu dáng quần áo đủ loại, Ninh Ngọc nên .

Cách kiếm tiền , giờ chỉ thiếu nguyên liệu may vá, xem ngày mai lên trấn một chuyến .

Tối hôm đó, cha chồng về, Tần Nguyệt cũng tranh thủ về nhà , bữa tối vẫn là Ninh Ngọc nấu.

Ninh Ngọc Tần Nguyệt ngoài gì, nhưng ánh mắt giận dữ của cô thì đoán từ chỗ Tôn Lệ Lệ về.

Trước Ninh Ngọc từng ảo tưởng rằng nếu Tần Nguyệt ghét cô vì Tôn Lệ Lệ, thì khi Tần Nguyệt nhận bộ mặt thật của Tôn Lệ Lệ, hai thể hoà thuận.

thấy cô Tôn Lệ Lệ dụ dỗ hết đến khác, Ninh Ngọc cũng còn hy vọng nữa.

Còn về phần cha chồng, đường về bàn bạc chuyện tiền .

Trưa nay, Ninh Ngọc đưa tiền mà Tống Tri Huy đưa cô cho chồng giữ, hai vợ chồng già bàn với , nếu Tống Tri Huy tới đòi tiền thì xem như chuyện gì, còn nếu tới, cha chồng sẽ chuyện rõ ràng về nguồn gốc tiền đó.

đối phương cũng là trí thức xuống nông thôn, gây chuyện lớn cũng chẳng lợi gì cho họ.

Ăn cơm xong, Ninh Ngọc với cha chồng:

“Ba , ngày mai con lên trấn một chuyến, chắc trưa kịp về nấu cơm.”

Mẹ chồng hỏi:

“Con bệnh viện ?”

Ninh Ngọc lắc đầu:

“Dạ , bệnh con sắp khỏi , cần đến bệnh viện nữa. Con lên trấn tìm bạn học cũ để trả tiền. Hôm đó tuy tri thức Tống mang tiền đến, nhưng con quen , khi , con thấy tiện dùng tiền đó nên mượn của một bạn học ở trấn. Vì sợ bạn yên tâm, nên con tính để chút gì đó vật đảm bảo, lúc đó chỉ cái nhẫn là đáng giá thôi.”

“A, con đem cầm nhẫn ? Vậy tranh thủ trả tiền thôi, con tiền ? Nếu đưa.”

Bà Tần bàn tay trống của Ninh Ngọc, trong lòng chút chua xót.

Con dâu ốm viện mà cầm nhẫn để chữa trị, nếu con trai mà , bà ăn đây, rõ ràng lúc tiễn nó , bà hứa sẽ chăm sóc vợ nó đàng hoàng.

Nghĩ đến đây, bà Tần bắt đầu thấy bất mãn với Tôn Lệ Lệ, nếu mất tiền, hoặc chịu khai thật sớm hơn để kịp xoay xở, thì cũng đến nỗi khiến con dâu vay tiền khác. Còn chẳng cô bạn học đáng tin nữa.

Ninh Ngọc :

“Không cần , con còn ít tiền, hôm đó ngoài gấp nên mang theo thôi.”

Mẹ chồng gật đầu:

“Vậy mai con sớm, trả tiền sớm cho . Cơm trưa để Tần Nguyệt nấu là , con đừng lo.”

Tần Nguyệt thì khẽ bĩu môi, nhưng cũng phản đối.

Sáng hôm , Ninh Ngọc mượn chiếc xe đạp của nhà bà Triệu hàng xóm lên trấn.

Ninh Ngọc sớm, lúc đến nơi trời mới sáng, bạn học cấp ba của cô vẫn , nên cô tranh thủ trả tiền.

Bạn học cấp ba của Ninh Ngọc tên là Tưởng Trân Châu, ba đều công nhân, cô là con út trong nhà, mấy lớn đều cưng chiều cô .

Sau khi nghiệp, cha giúp Trân Châu xin một công việc định, phúc lợi khá .

Ninh Ngọc và Trân Châu từng là bạn cùng bàn thời cấp ba, khá , nên lúc cần vay tiền, cô lập tức nghĩ đến Trân Châu.

Hôm đó Trân Châu vay tiền lập tức đồng ý ngay do dự, còn chuyện nhẫn cưới là do Ninh Ngọc cố ý bịa để kể với chồng.

Chiếc nhẫn là của hồi môn, cô đương nhiên thể vì một ít tiền mà mang cầm cố .

Còn vì dối như , tất nhiên là để Tôn Lệ Lệ tức ch.ết.

Tôn Lệ Lệ tâm cơ sâu, Ninh Ngọc thể khiến chồng đổi cái về cô ngay lập tức , nên đành từng bước mà tính.

 

 

Loading...