13.
Tần Nguyệt lúc hoảng loạn, nên tiếp tục tin Tôn Lệ Lệ . cô Tôn Lệ Lệ “tẩy não” quá lâu, gương mặt điềm tĩnh của Ninh Ngọc, chỉ càng thấy bực hơn. Cô liền trừng mắt Ninh Ngọc, giận dữ :
“ xin !”
Rồi chạy phòng, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa .
“Trời ơi, con bé , thật tức c.h.ế.t!” Tần tức đến phát run, ôm n.g.ự.c th* d*c.
Ninh Ngọc vội vàng chạy đỡ bà, dịu dàng :
“Mẹ, đừng giận, mau nghỉ chút .”
Mẹ Tần xuống nghỉ ngơi một lúc mới dịu , vỗ tay Ninh Ngọc, áy náy :
“Tiểu Ngọc, ngờ giờ Nguyệt Nguyệt thành kiến với con sâu như . Con bệnh mà nó còn bỏ . Tối nay nhất định sẽ chuyện đàng hoàng với nó.”
Ninh Ngọc lắc đầu tỏ ý , nhân cơ hội hỏi:
“Mẹ, tại Tần Nguyệt ghét con như ?”
Mẹ Tần do dự một chút trả lời:
“Nguyệt Nguyệt với Lệ Lệ, nó luôn hy vọng Lệ Lệ trở thành chị dâu . Nên thực nó cũng cố ý nhằm con. Mẹ nghĩ chỉ cần nó chấp nhận sự thật thì thái độ sẽ dần đổi.”
“Thật ạ? Vậy còn Lệ Lệ thì , cô cũng thích Húc Đông ạ? Con và Lệ Lệ chơi với bao năm, mà bao giờ cô với con chuyện đó. Nếu con sớm thì…” đến đây, Ninh Ngọc cố tình dừng , lúng túng lén liếc chồng.
Mẹ Tần thở dài:
“Con đừng tự trách . Chuyện liên quan gì đến con. Dù Nguyệt Nguyệt thích Lệ Lệ cỡ nào nữa, Húc Đông cưới thì cũng cưới.”
Nghe đến đây, Ninh Ngọc khỏi kinh ngạc.
Tần Húc Đông cưới Tôn Lệ Lệ, tại cưới ?
Ninh Ngọc còn đang suy nghĩ thì chợt thấy tiếng .
Thấy chồng bật , Ninh Ngọc mới nhận buột miệng suy nghĩ trong lòng.
“Con ngốc, con xem, tại một đàn ông nhất quyết cưới một phụ nữ?”
Ninh Ngọc nghĩ bụng, chẳng lẽ là vì thích cô? Đang định trả lời thì Tôn Lệ Lệ bước .
“Lệ Lệ, con đến đây?” Tần hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-7.html.]
Tôn Lệ Lệ thấy Tần thì tỏ đau lòng, đôi mắt hoe đỏ, giọng nghẹn ngào chào bà, mới chậm rãi sang Ninh Ngọc.
Vừa dáng vẻ cô , Ninh Ngọc đoán : Tôn Lệ Lệ đến đây để “giải oan” cho bản .
“Tiểu Ngọc, tại mấy lời đó để bôi nhọ tớ?” giọng Tôn Lệ Lệ tuy nhỏ, nhưng chất chứa tổn thương cùng uất ức.
Ninh Ngọc yên lặng cô diễn trò, nghĩ bụng: Đóng kịch ? Ai mà !
Thế là cô vẻ bối rối, hỏi :
“Tớ gì bôi nhọ cơ?”
Tôn Lệ Lệ nghẹn họng, cô ngờ Ninh Ngọc phản ứng như .
Những lời như thế, bảo cô ?
Tần và Ninh Ngọc đều đang Tôn Lệ Lệ chằm chằm, khiến cô thể thoái lui.
Tôn Lệ Lệ đành lắp bắp :
“Cậu … tớ và trí thức trẻ Tống là một đôi…”
Nói , đó thứ dễ dàng hơn.
“Tớ và trí thức trẻ Tống chẳng thiết gì cả. Nếu vì cả hai cùng quan tâm đến , thì chắc tớ còn chẳng với mấy câu. Anh lên bệnh viện là để thăm , thể đảo lộn trắng đen như chứ?”
Vẻ mặt oan ức của Tôn Lệ Lệ khiến Tần cũng cảm thấy hoang mang.
Ninh Ngọc còn tội nghiệp hơn, vẻ mặt vô tội :
“ tớ với trí thức trẻ Tống cũng gì , đến tên tớ còn . Còn nữa, đến bệnh viện là để thăm tớ, nhưng ngoại trừ là cứu tớ khỏi sông, thì cũng chỉ rửa giúp quả táo đưa về mà thôi, với tớ mấy câu .”
Lời của Ninh Ngọc khiến Tôn Lệ Lệ tức điê.n, quả táo đó rõ ràng là Ninh Ngọc bảo Tống Tri Huy rửa, đổ lên đầu cô ? Trong cơn tức giận, cô buột miệng :
“Nếu trí thức trẻ Tống thích , thì việc gì vất vả xoay tiền cho chữa bệnh?”
Lời dứt, trong phòng lập tức yên tĩnh.
Mẹ Tần chợt hỏi:
“Vậy… tiền đó thật sự là do trí thức trẻ Tống vay ?”
Tôn Lệ Lệ định gật đầu thì bỗng nhận , như thể một gáo nước lạnh dội lên đầu. Cô vô tình nhắc đến chuyện tiền mặt Tần? Giờ gật cũng dở, lắc cũng xong.
Tần lúc bắt đầu nghi ngờ, vội truy hỏi:
“Lệ Lệ, cháu tiền đó là trí thức trẻ Tống đưa cho Tiểu Ngọc. Vậy còn tiền mà cô nhờ Nguyệt Nguyệt đưa cho cháu thì ? Tiền đó ?”