Trùng Sinh Thập Niên 70: Vạch Mặt Bạn Thân, Gả Lại Chồng Cũ - Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:06:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

85.

Về chuyện sống , Ninh Ngọc thật cũng chắc chắn.

Từ khi cô xuyên về, chuyện chệch khỏi quỹ đạo của kiếp , dẫn đến điều gì giống với quá khứ cả.

Nên việc kỳ thi đại học khôi phục như kiếp , cô cũng từng hoài nghi. Ninh Ngọc vẫn luôn hy vọng nó sẽ đến.

Bây giờ, thấy các giảng viên đại học minh oan và đưa trở thành phố, trái tim luôn bất an của Ninh Ngọc cuối cùng cũng trấn an.

Yên tâm , Ninh Ngọc lập tức thư hồi âm cho Ninh Khải.

Tối hôm đó, cô đầu tiên chuyện với Tần Húc Đông.

“Húc Đông, hôm nay Tiểu Khải gửi thư đến.”

Tần Húc Đông giọng vợ vẫn bình thường thì cũng để tâm lắm, nắm tay trắng mịn của vợ, tay còn xu hướng trượt lên .

Ninh Ngọc liền dùng tay giữ c.h.ặ.t chồng .

“Em chuyện với .”

Thấy vợ nghiêm túc, Tần Húc Đông đành nghiêm chỉnh , khẽ ho một tiếng: “Được , trêu nữa, em .”

“Tiểu Khải , mấy vị trong trại lao cải ở quê minh oan, sắp trở về thành phố .”

Ninh Ngọc hít sâu một , chậm rãi nhưng chắc chắn : “Em nghĩ là kỳ thi đại học sắp khôi phục !”

“Hả? Khôi phục thi đại học?” Tần Húc Đông ngây một lúc, vốn là nghiệp trung học, nhưng vì điều kiện gia đình khó khăn nên thể học tiếp, đó nhập ngũ cưới vợ, chuyện đại học từng nghĩ đến.

Nên tuy Tần Húc Đông cảm thấy đây là chuyện lớn, nhưng lập tức nghĩ sẽ ảnh hưởng thế nào đến họ.

Anh tưởng vợ nhắc đến chuyện là vì lo cho Tiểu Khải.

Trước đây Tiểu Khải lính, Ninh Ngọc từng lo lắng.

Giờ mà kỳ thi, thể thi đại học, thì vợ sẽ yên tâm hơn.

Tần Húc Đông đang định vài câu động viên để vợ vui lòng, thì tiếp: “Húc Đông, nếu thi đại học thực sự khôi phục, em thi.”

Tần Húc Đông ngẩn vài giây, lập tức hiểu .

Vợ thông minh, siêng năng, nếu thi chắc chắn sẽ đỗ. đại học học tận bốn năm, mà ở quân đội thể thường xuyên ngoài, chẳng lẽ họ sẽ xa bốn năm?

Tần Húc Đông chờ ba năm mới cưới cô gái nhỏ , mới sống hạnh phúc một năm mà giờ xa ?

Trong phút chốc, đầu óc trống rỗng, nổi điều gì cảm động. cũng nỡ cản bước vợ.

Từ khi Ninh Ngọc đến đơn vị, hễ thời gian rảnh là ôm sách học bài. Anh thấy rõ vợ từng từ bỏ việc theo đuổi tri thức. Nếu thật sự cơ hội, nỡ ngăn vợ theo đuổi ước mơ?

Ninh Ngọc Tần Húc Đông trong chớp mắt suy nghĩ nhiều đến . Thấy im lặng, cô cũng vội vàng lên tiếng.

Một lúc lâu , căn phòng mới vang lên giọng trầm lắng của Tần Húc Đông:

“Nếu em , thì cứ .”

Một năm sống chung khiến Ninh Ngọc chắc chắn rằng yêu cô. khi thực sự sự ủng hộ của , cô vẫn vô cùng cảm động.

Ninh Ngọc nghiêng ôm lấy cánh tay chồng, tựa đầu n.g.ự.c , nhẹ nhàng : “Cảm ơn , Húc Đông.”

Tần Húc Đông bất đắc dĩ thở dài, xoa xoa đầu cô, giọng trầm xuống: “Em nhớ về đấy.”

Ninh Ngọc gật đầu mạnh, giọng mũi nghèn nghẹn: “Nhà của em ở đây, chắc chắn sẽ về. Vậy thi ?”

Tần Húc Đông xoa tay cô chợt khựng , : “Anh thi , rời trường lâu , quên hết sách vở . Với , ở đơn vị cũng mà.”

Ninh Ngọc “ừm” một tiếng, gượng ép thêm.

năng lực của , sinh là để thuộc về quân đội, đó mới là nơi tỏa sáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-45.html.]

Hai cứ thế ôm yên lặng một lúc, Ninh Ngọc đột nhiên ngẩng đầu : “Thôi quên , chuyện thi đại học mới chỉ là em đoán, chắc thành thật .”

Tần Húc Đông mím môi gì. Tuy huấn luyện trong quân đội khép kín, nhưng thông tin khá nhanh. Theo , chuyện thi đại học khôi phục chỉ là vấn đề thời gian.

Từ hôm đó trở , Ninh Ngọc vẫn tiếp tục ôn tập như thường lệ, còn Tần Húc Đông mỗi buổi huấn luyện đều vội vã về nhà, ai còn tưởng ở nhà bảo bối đang chờ về đấy chứ.

Hôm , Chu Vân đến nhà Ninh Ngọc chơi, chằm chằm bụng cô mấy .

Ninh Ngọc chút hiểu, nghi hoặc hỏi: “Chị dâu, hôm nay chị thế?”

Chu Vân thần bí, hạ giọng nhỏ: “Tiểu Ngọc, em là… ?”

“Có gì cơ?”

Chu Vân liếc bụng Ninh Ngọc, hì hì : “Nhìn Tiểu Tần gần đây cứ một lòng một lo chuyện trong nhà, hai tin vui chứ?”

Lúc Ninh Ngọc cuối cùng cũng phản ứng , cô sờ bụng , buồn : “Chị dâu, chuyện đó .”

Chu Vân vẻ tin lắm: “Có là còn nhỏ tiện ? Yên tâm, bác sĩ bảo , cái tục lệ đó xưa , cần kiêng kỵ như .”

Ninh Ngọc dở dở , bất đắc dĩ : “Chị dâu, em thật sự mang thai, nãy còn mua một cây kem ở tiệm tạp hóa ăn mà.”

“Thật sự m.a.n.g t.h.a.i ? Vậy dạo gần đây Tiểu Tần thế?” Chu Vân chút thất vọng, sang hỏi về sự đổi của Tần Húc Đông gần đây.

Sự đổi của Tần Húc Đông dĩ nhiên là vì cảm thấy cần trân trọng thời gian hai còn bên . chuyện , Ninh Ngọc tiện .

Cô chỉ đành giải thích: “Dạo trời nóng quá, em cảm nắng, lo lắng nên mới vội vã như thế.”

Điều Ninh Ngọc dối, gần đây cô quả thật thấy choáng váng vì nóng, Tần Húc Đông còn cho cô học bài nữa cơ.

Chu Vân ngẩng đầu bầu trời gợn mây, : “Mùa hè năm nay đúng là oi ả, em vẫn chứ? Có khám ?”

Ninh Ngọc gật đầu: “Bác sĩ kê t.h.u.ố.c hạ nhiệt, em uống thấy dễ chịu hơn nhiều.”

“Vậy thì , lúc rảnh nấu chút nước đậu xanh uống cho mát. Nhà mà thì để chị mang cho ít.”

Ninh Ngọc vội ngăn : “Không cần chị dâu, nhà em , lát nữa sẽ nấu luôn.”

Lúc Chu Vân mới thôi.

Hai trò chuyện thêm một lúc, Chu Vân mới dậy về nhà.

Ninh Ngọc một ở góc sân bóng râm, sờ bụng nghĩ thầm: vẫn còn sớm, chắc đợi thêm vài năm nữa.

Thời gian thấm thoắt trôi qua, trời đất xoay vần.

Tháng mười năm 1977 cuối cùng cũng đến.

Khi Ninh Ngọc tin khôi phục kỳ thi đại học, trái tim vốn hồi hộp suốt bấy lâu của cô bỗng trở nên bình lặng.

Vì ngày , cô chuẩn lâu .

Hôm đó, khi Tần Húc Đông huấn luyện xong trở về, ngoài cửa hồi lâu mới bước . Khi thấy Ninh Ngọc trông như trút gánh nặng, nhẹ nhõm hơn bất kỳ lúc nào, gương mặt cuối cùng cũng nở nụ .

Cuối tháng mười một, Tần Húc Đông đưa Ninh Ngọc lên chuyến tàu về thôn Hồng Nhật, hai lưu luyến chia tay sân ga.

“Thi xong em sẽ , nhiều nhất là một tháng. Anh ở đơn vị cứ yên tâm huấn luyện, đừng lo cho em.”

Tần Húc Đông gật đầu, cô thật sâu.

Ngày Ninh Ngọc xuống tàu trùng chủ nhật, Ninh Khải học nên ga đón chị.

Cậu đạp xe chở Ninh Ngọc về thôn Hồng Nhật, tới chỗ vắng , rốt cuộc nhịn mở miệng: “Chị , chị giỏi thật đấy, ngay cả việc cũng đoán . Kỳ thi đại học thực sự khôi phục !”

Ninh Ngọc khẽ , hỏi: “Thế em chuẩn thế nào ?”

“Sau khi nhận thư chị gửi, em bắt đầu học kiến thức lớp 11, những nội dung trong sách giáo khoa em đều nắm chắc , chỉ đề thi khó nữa.”

Ninh Ngọc an ủi: “Đừng lo, năm 1977 là năm đầu tiên khôi phục kỳ thi đại học, nhiều rời xa sách vở nhiều năm , đề chắc chắn sẽ khó .”

“Vậy thì quá! Đến lúc đó em và chị sẽ cùng đại học!” Ninh Khải vui vẻ , chân đạp xe mạnh hơn hẳn!

 

 

Loading...