81.
Tần Húc Đông hỏi: “Khác chỗ nào?”
Anh sẽ , thậm chí còn thể lập chiến công, từng bước thăng tiến.
Ninh Ngọc nghĩ trong lòng, nhưng thể .
“Lúc em lấy , nhập ngũ , lo cũng gì, chỉ thể tự nuốt lo lắng trong. Một là em đủ lo , nếu thêm một nữa, em sợ em chịu nổi.”
Tần Húc Đông thật phản đối việc em vợ ý định nhập ngũ, nhưng nếu vợ đồng ý thì cũng sẽ phản đối.
Lúc định ủng hộ cô thì Ninh Ngọc nghĩ thông suốt.
“Thôi, em can thiệp nữa. Tiểu Khải từ nhỏ hiểu chuyện, nếu nó suy nghĩ kỹ mà vẫn nhập ngũ, em sẽ ủng hộ.”
Tần Húc Đông dang tay ôm cô lòng, hôn nhẹ lên trán cô.
“Vợ , em thật .”
Trước khi chìm giấc ngủ, trong đầu Ninh Ngọc mơ hồ hiện lên cái tên nam trí thức . Họ “Lai” khá hiếm, cô rốt cuộc thấy ở nhỉ…
Sáng hôm , Ninh Khải cứ nghĩ chị gái sẽ điều gì đó với , nhưng Ninh Ngọc vẫn như ngày, tiếp tục đưa dạo đây đó.
Về đến nhà, Ninh Khải nhịn nổi nữa, hỏi: “Chị, chị gì ?”
Ninh Ngọc liếc một cái: “Nói gì?”
Ninh Khải gãi đầu: “Chuyện em nhập ngũ .”
Ninh Ngọc trêu nữa, , nghiêm túc : “Em sắp trưởng thành , khả năng tự suy nghĩ. Tương lai là của em, chị nhiều. Chị chỉ một yêu cầu: hai năm tới em cứ tập trung học, học xong cấp ba hãy quyết định nhập ngũ .”
“Được ạ, thật em cũng nghĩ thông suốt, chỉ là khi đến đây khí trong quân đội ảnh hưởng nên nảy suy nghĩ đó. Chị yên tâm, về nhà em sẽ chăm chỉ học. Chị em là học sinh cấp ba, em thể kém hơn chị !”
Thấy em trai vẻ suy nghĩ kỹ, Ninh Ngọc cũng yên tâm hơn.
Cô liền lấy sách giáo khoa cấp ba đặt lên bàn: “Chơi mấy ngày , đừng để học hành tụt dốc, nếu rảnh thì sách , thể học chương trình kỳ .”
Lúc chuẩn đóng ngăn kéo, ánh mắt Ninh Ngọc vô tình lướt qua quyển sách giáo khoa tiểu học mà cô mua ở trạm thu mua phế liệu đó, bỗng nhiên cô bừng tỉnh, nhớ thấy cái tên “Lai Văn Hiên” ở !
Cô lấy quyển sách , lật trang đầu tiên, bên ba chữ xiêu vẹo: Lai Văn Hiên!
Xét thấy họ “Lai” khá hiếm ở quê cô, trùng tên, Ninh Ngọc nghi ngờ chủ nhân quyển sách chính là thanh niên trí thức .
Nghĩ đến tờ thư pháp kẹp trong sách, Ninh Ngọc liền hỏi: “Tiểu Khải, em gì về cảnh gia đình trí thức họ Lai ?”
“Lai Văn Hiên?” Ninh Khải ngạc nhiên: “Sao chị hỏi về ?”
“Chị việc cần một chút.”
Ninh Khải chị nghiêm túc chậm rãi : “Em thật sự một chút.”
“Đừng vòng vo nữa, mau .”
“ chị kể chuyện cho ai.”
Thấy Ninh Khải nghiêm túc như , Ninh Ngọc càng thêm tò mò.
“Được , , chị thề ngoài em chị với ai hết, mau .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-43.html.]
Lúc , Ninh Khải mới bắt đầu kể.
“Chị cũng em đến nhà nhờ học mà, em về trễ, lúc tìm thì ngang qua chuồng trâu, thấy đang lén đưa đồ ăn cho ai đó trong đó. Sau phát hiện, bảo là ông nội giam trong đó. Ông nội từng là giáo sư lịch sử ở đại học tỉnh, nhưng tố cáo là phần t.ử trí thức, nhà tan cửa nát, ông đày vùng sâu. Sau đó, khi lén đem đồ ăn, em cũng giúp canh chừng.”
Ninh Ngọc gật đầu: “Em là đúng. Người chịu khổ oan, dù giúp nhiều, giúp chút nào chút đó.”
Như càng khiến Ninh Ngọc chắc chắn quyển sách là của Lai Văn Hiên. Chữ bằng b.út lông thường thể . Nếu là lớn tuổi từng đày thì khả năng.
Ninh Ngọc bức thư pháp đó là do Lai Văn Hiên là tác phẩm của một danh gia mà họ sưu tầm, nhưng dù thế nào, cô cũng quyết định trả món đồ cho chủ nhân.
82.
Ninh Ngọc đặt cuốn sách mặt Ninh Khải, :
“Em mang cuốn sách giáo khoa về, tìm cơ hội đưa riêng cho Lai Văn Hiên. Xác nhận đây đúng là sách của thì trả .”
Ninh Khải nhận lấy, lật xem, thấy tên trang đầu thì sững , hỏi:
“Chị, chị sách của Lai Văn Hiên ?”
Ninh Ngọc giấu diếm, thẳng thắn :
“Lần chị mua ở trạm phế liệu trong trấn, trong sách kẹp một tờ giấy thư pháp.”
Nghe , Ninh Khải lật xem, mở tờ giấy tuyên , nhịn mà khen:
“Chữ thật đấy!”
Ninh Ngọc cũng đồng ý, :
“Chị nghi đây là đồ của ông nội Lai Văn Hiên, nên em đừng vội đưa , cứ dò hỏi vài câu, xác nhận đúng sách của hẵng trả.”
Ninh Khải gật đầu thật mạnh:
“ Chị yên tâm, em hiểu mà.”
Ninh Khải ở đơn vị thêm một ngày, hôm chuẩn lên đường về nhà.
Những ngày Ninh Khải ngủ ở phòng chứa đồ bên cạnh, giường cùng chăn đệm là Tần Húc Đông mượn từ khác.
Dù phòng chật, giường cũng nhỏ, nhưng Ninh Khải vẫn lưu luyến.
Lần , bao giờ mới gặp chị gái.
Lúc đến mang hai túi lớn, lúc cũng chẳng nhẹ hơn là bao.
Sau khi đan xong áo len cho Tần Húc Đông, Ninh Ngọc đan thêm áo gile len cho bốn lớn trong nhà.
Vì kịp thời gian, nên chị đan cho Ninh Khải một đôi găng tay hở ngón để vẫn thể khi đeo.
Còn về Tần Nguyệt, Ninh Ngọc chọn cách phớt lờ.
Dù Tần Nguyệt Tôn Lệ Lệ xúi giục chăng nữa, thì cô cũng từng ý , Ninh Ngọc rộng lượng đến mức “lấy đức báo oán.”
Tần Húc Đông thấy Ninh Ngọc chuẩn đủ thứ cho Ninh Khải mà chuẩn gì cho Tần Nguyệt, cũng gì.
Dù Tần Nguyệt là em gái , nhưng Ninh Ngọc là vợ , thể để vợ chịu ấm ức vì em gái.
Hôm đó, Tần Húc Đông nghỉ phép, đơn báo cáo, cùng Ninh Ngọc tiễn Ninh Khải ga tàu.
Nhìn bóng tàu hỏa màu xanh xa dần, Ninh Ngọc thấy buồn, vì cô chậm nhất là cuối năm sẽ về làng Hồng Nhật.