79.
Ninh Khải tưởng chị gái Lai Văn Hiên là ai, liền giải thích: “Lai Văn Hiên là trí thức đấy. Lúc tới thì chị gả nhà họ Tần , cũng bình thường. em hiểu chút, cũng khá , việc lười, đầu óc còn thông minh nữa.”
Hiếm khi thấy em trai khen ai như , Ninh Ngọc chút tò mò, “Sao em thông minh?”
“Có đường về nhà em đang học bài thì quên mất một đoạn, đúng lúc Lai Văn Hiên qua, tiếp cho em luôn. Sau chỗ nào hiểu, em cũng hỏi riêng , đều giải . Nhìn ngoài thì ít , chứ trong đầu kiến thức nhiều lắm, hơn mấy trí thức thích khoe khoang nhiều.”
Ninh Khải ánh mắt đầy ngưỡng mộ về Lai Văn Hiên.
Hai chị em đang trò chuyện vui vẻ thì Tần Húc Đông bất ngờ bước .
Ninh Ngọc dậy hỏi: “Anh, hôm nay về sớm ?”
Tần Húc Đông : “Em xem mấy giờ .”
Ninh Ngọc ngoài cửa sổ, mới phát hiện mặt trời gần lặn.
“Trời ơi, trễ thế , em còn nấu cơm nữa.”
Tần Húc Đông kéo tay cô , “Đừng lo, tối nay nhà ăn của đơn vị ăn , tiện thể cho Tiểu Khải trải nghiệm luôn.”
Ninh Khải lập tức hưởng ứng, “Hay đấy chị ơi, em đang thưởng thức đồ ăn trong đơn vị.”
Ninh Ngọc chút do dự, “ em mời Tiểu Thẩm ăn cơm tối ở nhà…”
Tần Húc Đông : “Thì gọi ăn cùng, mai mời tới nhà, em cũng thời gian chuẩn .”
Thế là bốn cùng đến nhà ăn.
Thông thường, việc ăn uống trong quân đội sắp xếp theo từng liên đội. Bộ binh đông nên bốn nhà ăn lớn, đều ăn cùng , để dễ quản lý.
Ủy viên chính trị quyết định để nhân viên hậu cần của mỗi nhà ăn cùng thảo luận và thống nhất thực đơn mỗi ngày.
Sau đó chia nguyên liệu về từng liên đội để nấu ăn.
Nhân viên hậu cần của mỗi liên đội sẽ luân phiên mua nguyên liệu nấu ăn. Người mà Ninh Ngọc nhờ đây chính là hậu cần của liên đội Tần Húc Đông.
Tối hôm đó, nhà ăn phục vụ bánh bao hấp, món chính là củ cải hầm thịt (thịt thì ít, nhưng vẫn vị thịt), một đĩa cải thảo xào trứng và rau xanh theo mùa do nhà ăn tự trồng.
Khi bốn đến, một nửa trong nhà ăn ăn xong rời . Quân nhân ăn uống nhanh, như đ.á.n.h trận .
Bốn tìm một bàn trống.
Cơm nấu tập thể chắc chắn thể gọi là ngon, nhưng Ninh Khải ăn hào hứng, ăn xong còn ngó nghiêng xung quanh, thấy cái gì cũng mới lạ.
Sau khi ăn xong, bốn rời khỏi nhà ăn. Tiểu Thẩm đang chuẩn chia tay ba thì từ hướng cổng doanh trại vang lên tiếng náo động.
Không lâu , mấy binh sĩ khiêng hai cáng cứu thương chạy tới.
Trên cáng là hai , đồng phục màu xanh quân đội m.áu nhuộm đỏ.
Tần Húc Đông lập tức xoay Ninh Ngọc , cho cô , : “Tiểu Ngọc, em và Tiểu Khải về , một lát.”
Ninh Ngọc hiểu rõ tình hình, nghiêm túc gật đầu dẫn Ninh Khải rời .
Trên đường về, hai chị em đều im lặng.
Không bao lâu , Tần Húc Đông , hai chị em liền đồng loạt về phía .
80.
“Anh, hai lính đó ?”
Chuyện là cơ mật quân sự, nên Tần Húc Đông tự nhiên giấu giếm, : “Bị ché.m một nhát, m.áu cầm , chắc .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-42.html.]
Hai chị em xong thì thở phào nhẹ nhõm, cũng hỏi thêm gì nữa.
Người là , mấy chuyện khác hai chị em cũng tiện hỏi nhiều.
Mấy ngày tiếp theo, Ninh Ngọc đưa Ninh Khải dạo quanh mấy nơi cô tới, còn đưa em đến trường tiểu học của đơn vị, dù trường đang nghỉ hè nhưng cổng vẫn mở.
Ninh Ngọc còn gặp Lăng Lan.
“Chị Lăng, đây là em trai em, Ninh Khải. Trường đang nghỉ nên nó tới thăm em.” Ninh Ngọc giới thiệu.
Lăng Lan : “Hai chị em trông cũng giống đấy. Cậu nhóc khôi ngô thật, vẻ lanh lợi nữa, đang học cấp ba ?”
Ninh Ngọc gật đầu: “Dạ đang học lớp 10.”
“Vậy là , học hành chăm chỉ thì dễ tìm việc định…” Lăng Lan dường như đang cảm thán điều gì đó, nhưng nhanh đó, chị như thường, chào hai : “Hai đứa cứ dạo tiếp nhé, chị chút việc, đây.”
Ninh Ngọc và Ninh Khải vẫy tay chào Lăng Lan, tiếp tục dạo quanh trường.
Trong bữa cơm tối ở nhà, Ninh Ngọc bỗng nhớ điều gì đó, hỏi: “Hai lính thương đó là trong đơn vị ?”
Tần Húc Đông lắc đầu: “Không , ?”
Ninh Ngọc nhớ tới nét mặt của Lăng Lan, : “Không gì, em cứ tưởng chị Lăng quen họ.”
Tần Húc Đông ngừng đũa , : “Một trong họ là cháu trai của chị Lăng.”
“Thảo nào…” Ninh Ngọc bừng tỉnh ngộ, hỏi: “Vậy cháu chị phân về đơn vị ?”
Tần Húc Đông rõ chuyện nên giải thích: “Nghe tự ý đăng ký nhập ngũ mà báo với gia đình. Sau trong đơn vị quan hệ với đoàn trưởng Lăng, cũng thông báo , nhưng đoàn trưởng gì, bảo cứ xử lý theo quy định, thế là phân sang đơn vị khác.”
Nghe xong đầu đuôi, Ninh Ngọc cảm thán: “Chắc gia đình chị Lăng nhập ngũ, nhất là giờ còn thương, bảo tâm trạng chị .”
“Chị, nếu em nhập ngũ, chị ủng hộ ?” Ninh Khải vốn im lặng bỗng lên tiếng.
Ninh Ngọc giật sang em trai: “Em thật ?”
Ninh Khải thấy chị hoảng hốt thì nhún vai, : “Em chỉ hỏi thử thôi.”
Sau đó, ba ai gì nữa.
Tối đến, khi giường, Ninh Ngọc trằn trọc suy nghĩ mãi.
Ninh Khải sẽ vô cớ hỏi như , chắc chắn trong lòng ý định .
Em trai chí hướng, trở thành bảo vệ đất nước, lẽ cô nên ủng hộ, nhưng mới mấy hôm Ninh Ngọc tận mắt chứng kiến lính nguy hiểm đến thế nào.
Kiếp vì sự ích kỷ của cô mà em trai què chân, sống cô đơn cả đời.
Chẳng lẽ kiếp chứng kiến em trai bước nguy hiểm ?
Ninh Ngọc rằng cô cho phép, nhưng nếu đó là ý của em trai, cô ngăn cản .
Ninh Ngọc trở , vẫn nghĩ nên thế nào.
“Đang nghĩ về Tiểu Khải ?” Tần Húc Đông lên bên tai khiến Ninh Ngọc giật .
“Anh ngủ ?” Cô thở gấp vài hỏi.
“Em Tiểu Khải nhập ngũ ?” Tần Húc Đông hỏi.
Ninh Ngọc mở mắt trần nhà, thở dài: “Em nên , sợ em nó gặp nguy hiểm, nhưng cũng can thiệp nguyện vọng của nó.”
Tần Húc Đông bỗng nắm tay cô chăn, khẽ : “Vậy còn , em sợ gặp nguy hiểm ?”
Ninh Ngọc buột miệng : “Anh thì khác.”