Trùng Sinh Thập Niên 70: Vạch Mặt Bạn Thân, Gả Lại Chồng Cũ - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:06:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
77.
Mua xong nấm, hai mua thêm vài cây lạp xưởng.
Lạp xưởng là do một bà cụ tự , giá rẻ, nhưng Chu Vân và Ninh Ngọc thiếu tiền, thêm lạp xưởng khá công phu, mà đây là món thể thiếu bàn cơm ngày Tết, nên mua sẵn cho đỡ vất vả.
Về đến nhà bằng xe hậu cần, hai xách lỉnh kỉnh túi to túi nhỏ về nhà.
Bộ phận hậu cần giúp Ninh Ngọc mua 10 cân thịt lợn, vì là mua thêm nên phần thịt lắm, đa phần là nạc, nhưng Ninh Ngọc thích thịt nạc, nên phần thịt với cô là quá .
Ninh Ngọc cắt riêng một khúc nhiều mỡ nhất, định sẽ món thịt kho tàu.
Trong quân đội tuy thiếu đồ ăn, nhưng để ăn thịt cũng dễ.
Căn tin quân đội thỉnh thoảng thịt, nhưng tranh giành đông, vợ của các quân nhân đều thiếu tiền, khi tranh thịt thì đến cả chồng cũng sợ.
Gần đây Ninh Ngọc , cả tuần giành miếng thịt nào.
Ninh Ngọc thì , ăn ít một bữa cũng chẳng , vì ở làng đây, cô lâu lâu mới ăn thịt một .
Tần Húc Đông huấn luyện nặng thế, thịt ăn, Ninh Ngọc thấy xót chồng lắm. Vài hôm còn với cô, nếu ăn thì huấn luyện xong tự căn tin mua.
Tần Húc Đông bảo quen với đồ ăn cô nấu , ăn ở căn tin nữa, nên Ninh Ngọc cũng để mặc .
Hôm nay cuối cùng cũng thể ăn một bữa thỏa thích .
Buổi trưa, Tần Húc Đông quả thực ăn đến miệng chảy cả mỡ.
Ăn uống no nê xong, Ninh Ngọc bắt đầu thịt muối.
Cô cắt tám cân thịt còn thành từng dải dài, đó dùng tăm tre chọc vài lỗ nhỏ, dùng muối rang nóng để ướp thịt, tiếp theo xếp thịt chậu sành, chèn đá lên phía .
Mỗi hai ngày lật một , muối nửa tháng là thể treo lên gió phơi khô.
Làm xong thịt muối, nghỉ ngơi một lát, Ninh Ngọc bắt đầu dưa muối.
Cách cũng tương tự, băm nhỏ rau, bóp muối kỹ, vắt khô nước, đó cho hũ nhỏ, đè vật nặng lên là xong.
Khi thịt muối thể mang phơi, trường tiểu học của quân đội cũng nghỉ Tết một tuần.
Hôm đó, Ninh Ngọc mang thịt muối sân chuẩn treo lên, chợt tiếng gõ cửa.
Tay cô vẫn đang cầm thịt muối, liền lớn tiếng : “Cửa khóa, !”
Cô lấy khăn lau tay, ngẩng đầu lên thì thấy Tiểu Thẩm xách hai túi to , phía còn một nữa.
Chưa kịp hỏi gì, phía bước lên .
“Chị!”
“Tiểu Khải!” Ninh Ngọc lúc mới nhận đó chính là em trai Ninh Khải của cô.
“Sao em tới đây? Sao với chị? Mà em đến bằng cách nào ?” Ninh Ngọc mừng bất ngờ, cả đống câu hỏi hỏi em trai.
Tiểu Thẩm giải thích: “Mấy ngày liên trưởng nhận điện thoại từ cha chị, là em trai chị đến. Liên trưởng tạo bất ngờ cho chị nên báo . Em mới bến xe đón về.”
Ninh Ngọc em trai hình như cao hơn một chút, thì thầm: “ là bất ngờ thật.”
Tưởng rằng Tết thể về, cũng khi nào mới gặp , trong lòng Ninh Ngọc cũng chút hụt hẫng. quân nhân, vợ lính, thì quen với việc thường xuyên xa nhà. Ninh Ngọc vốn điều chỉnh tâm lý, thế nhưng đột nhiên gặp em trai, khiến cô kìm mà rưng rưng.
“Chị, đừng , gặp em vui ?” Ninh Khải lúng túng.
Ninh Ngọc lau nước mắt, : “Vui ch.ết , thôi, chị nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-41.html.]
Tiểu Thẩm tinh ý : “Chị dâu, để em mang đồ nhà cho chị.” Nói , xách đồ trong nhà.
Ninh Ngọc hai túi to, sang hỏi Ninh Khải: “Đây là em mang đến ?”
“Mẹ nhờ em mang đấy, trong một túi là tương với cá muối . Tuần làng rút cạn ao, nhà nào cũng bắt vài con cá to. Bác gái Tần em đến thăm chị, còn nhờ em mang theo hai đôi giày bông cho chị, sợ chị lạnh. Còn một thứ chị mang theo, bác Tần cũng bảo em mang luôn.”
78.
Không thể , mấy thứ Ninh Khải mang tới đều dùng cả.
Đặc biệt là hai đôi giày bông.
Dạo gần đây, Ninh Ngọc ôn kiến thức cấp ba thường thấy lạnh chân, cô từng giày bông, tối hôm qua còn định nhờ trấn mua hộ.
Hai chị em Ninh Ngọc chuẩn nhà, lúc Tiểu Thẩm đặt đồ xuống ngoài.
“Chị dâu, hai cứ từ từ ôn chuyện, em nhé, còn về báo cáo tình hình với liên trưởng nữa.”
Ninh Ngọc gật đầu, “Phiền , tối qua nhà ăn cơm nhé.”
Tiểu Thẩm toe toét, “Được ạ, em khách sáo nữa. Em nhớ mãi tay nghề nấu ăn của chị dâu đấy.”
Tiểu Thẩm , Ninh Ngọc rót cho Ninh Khải một cốc nước, hai chị em xuống bắt đầu hỏi thăm tình hình của .
Ninh Ngọc hỏi : “Sao em đột nhiên tới đây?”
Ninh Khải uống một ngụm nước trả lời: “Trường nghỉ , cha bảo chị về nhà ăn Tết, sợ chị sống quen ở đơn vị, nên em nghĩ thôi thì đến thăm chị một chuyến.”
Biết nhà đều quan tâm tới , Ninh Ngọc cảm thấy vui.
“Yên tâm , chị sống ở đây cũng lắm, tuy thể ngoài nhiều, nhưng cuộc sống trong đơn vị nhẹ nhàng, ăn uống và đồ dùng cũng đầy đủ. À đúng , dạo chị còn tìm công việc tạm thời, giáo viên ở trường tiểu học của đơn vị, chỉ mấy tháng thôi, đợi cô giáo nghỉ t.h.a.i sản xong thì cần chị nữa.”
“Vậy lúc đó chị tính ?” Ninh Khải lo chị gái sẽ cảm thấy mất mát khi còn việc .
“Đừng lo, chị sắp xếp khác , nếu chỉ dạy mấy tháng thì chị còn chẳng nhận chứ.” Ninh Ngọc , hỏi chuyện ở thôn Hồng Nhật, “Cha vẫn khỏe chứ? Trong thôn dạo chuyện gì ?”
Ninh Khải đáp: “Ba vẫn khỏe, chỉ là thỉnh thoảng nhớ chị. Trong thôn cũng chuyện gì lớn, chỉ là hai kẻ ăn h.i.ế.p chị tuyên án , chị chắc đúng ?”
Ninh Ngọc gật đầu, “Húc Đông với chị .”
Ninh Khải tiếp: “Nhà họ Tôn tới nhà họ Tần loạn một , nhưng kịp nhà đội trưởng đuổi về. Họ còn định tới nhà ầm lên, nhưng cũng chiếm tí lợi nào. Chị , chị , giờ lợi hại lắm, còn dám cãi tay đôi với nữa.”
Thấy Ninh Khải hào hứng như , Ninh Ngọc cũng tò mò, cô tính tình mềm mỏng cả đời, bây giờ thể cãi với ?
Ninh Ngọc thật sự về nhà xem thử cãi sẽ .
“À đúng , còn một chuyện liên quan tới em gái rể.”
“Tần Nguyệt ? Cô ?”
“Chuyện là do hai trí thức mới đến làng gây , một nam một nữ. Cô trí thức thích , nhưng hình như thích . Một hôm, cô trí thức thấy với Tần Nguyệt liền xông tới tát Tần Nguyệt một cái, hai lao đ.á.n.h .”
Ninh Ngọc thì thấy khó hiểu. Trước khi cô theo chồng về đơn vị, Tần Nguyệt vẫn còn ủ rũ vì Tống Trí Huy, bây giờ với khác ?
Cô nghi ngờ điều gì đó .
Quả nhiên, Ninh Khải tiếp: “Sau khi đội trưởng điều giải, thì mới rõ là gì với Tần Nguyệt cả, chỉ là đồ của cô rơi, nhặt giúp cô cảm ơn, đúng lúc cô thấy .”
Dù thíchTần Nguyệt lắm, nhưng Ninh Ngọc cũng cảm thán, chuyện đúng là tai bay vạ gió.
“Sau đó sự giám sát của đội trưởng, cô xin Tần Nguyệt, nhưng tội cho Lai Văn Hiên, mấy ngày nay cả làng trêu chọc, bảo nên chấp nhận tình cảm của luôn cho .”
“Lai Văn Hiên…” Ninh Ngọc lẩm bẩm cái tên , cảm thấy quen quen.