Trùng Sinh Thập Niên 70: Vạch Mặt Bạn Thân, Gả Lại Chồng Cũ - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:06:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

72.

Sáng hôm , Ninh Ngọc ngủ đủ giấc dậy, ăn sáng xong thì đến trường tiểu học trong đơn vị.

Lớp bốn sáng nay tiết một và hai là toán. Khi Ninh Ngọc đến thì thầy giáo khác đang dạy tiết một, cô lặng lẽ lớp một lúc.

Chẳng bao lâu , tiết một kết thúc.

Thầy giáo với học sinh rằng tiết sẽ giáo viên khác dạy , đó ngoài hành lang chào hỏi Ninh Ngọc.

“Cô Ninh, lát nữa chuông reo thì cô lớp luôn nhé. Mới giảng đến trang 23 thôi, cô đừng căng thẳng, thoải mái lên, .”

Ninh Ngọc cảm ơn, sách trong tay, chỉnh trang phục bước lớp đúng lúc chuông reo.

Cô Lăng Lan và thầy lúc nãy mang ghế ở cuối lớp dự giờ.

Thời đại , trẻ con kính trọng thầy cô, trong lớp ai gây rối, Ninh Ngọc giảng dần thoải mái hơn.

Một tiết học trôi qua nhanh.

Sau khi chào tạm biệt học sinh, Ninh Ngọc cùng Lăng Lan đến văn phòng hiệu trưởng.

và thầy Đới đều thấy cô dạy , nếu cô tiện thì hôm nay thủ tục luôn nhé, thứ Hai tuần bắt đầu dạy.”

Hôm nay là thứ Năm, tức là Ninh Ngọc chỉ ba ngày để chuẩn bài giảng tuần .

hiện tại đang là trường hợp đặc biệt, Ninh Ngọc hiểu nên cũng do dự mà đồng ý.

Sau khi bàn bạc xong đãi ngộ với cô Lăng Lan, bàn giao tài liệu giảng dạy với thầy Đới, Ninh Ngọc bước chân nhẹ nhàng rời khỏi trường.

Phải rằng cảm giác lớp dạy học sinh khiến Ninh Ngọc thấy dễ chịu hơn tưởng.

Khi bao ánh mắt tò mò, khao khát tri thức , trong lòng Ninh Ngọc dâng lên một cảm giác trách nhiệm, cống hiến mạnh mẽ.

Lúc Ninh Ngọc mới thật sự cảm nhận : Làm giáo viên là một nghề thiêng liêng và đặc biệt đến thế nào.

Trường tiểu học trong doanh trại quân đội, nhưng cách khu nhà ở gia đình quân nhân khá xa.

Khi Ninh Ngọc đến góc tường gần khu nhà ở chuẩn rẽ , cô thấy một giọng quen thuộc.

“Mẹ, con về nữa , về giúp con xin nghỉ việc ở trường làng .”

“Quân đội nơi con , đừng đùa với .”

“Con tìm một công việc trong đơn vị là thể ở mà.”

“Hoa, con nghĩ gì , đột nhiên về nữa?”

Hồ Hà Hoa hừ một tiếng, : “Mẹ, con cũng đến tuổi lấy chồng , nghĩ xem trong làng trai nào xứng với con ? Nếu con về làng, đời con coi như bỏ!”

Bà Hồ run giọng: “Trong làng nhiều tầm tuổi con, tuy học nhiều như con, nhưng chăm chỉ việc, sống t.ử tế, . Sao con chê bai như ? Ra ngoài một chuyến, con đổi như thế !”

“Con tự giành lấy tương lai thì gì sai?”

Bà Hồ chợt nghĩ điều gì, hỏi: “Hoa, con thật với , con lòng trai nào trong đơn vị đúng ?”

Hồ Hà Hoa chợt nhớ đến dáng cao lớn giúp cô xách hành lý hôm nọ, sững một chút lắc đầu: “Không , nhưng trong đơn vị bao nhiêu quân nhân trẻ tuổi tài năng, con ở đây thì cơ hội tìm phù hợp cũng nhiều hơn.”

Bà Hồ thương con gái, chỉ là lúc đầu thấy suy nghĩ của con quá đột ngột nên chấp nhận . Giờ con giải thích xong, thấy con cũng lý.

Nếu thể thì bà cũng con gái lấy chồng .

Bà Hồ chần chừ : “Tìm việc trong đơn vị dễ ?”

Hồ Hà Hoa vẻ tự tin: “Con học hết cấp ba, tìm việc thì gì khó? Ninh Ngọc còn dạy ở trường tiểu học trong đơn vị , con ?”

Nói đến đây, Hồ thể nghĩ lý do để phản đối nữa, cuối cùng chỉ : “Con lớn , cũng quản nổi, nhưng công việc ở trường làng cứ giữ , đợi con thật sự tìm việc ở đây tính tiếp.”

“Cảm ơn , con sẽ hiếu thảo với thật .”

Sau đó, Ninh Ngọc thấy tiếng thở dài bất lực của Hồ, là tiếng bước chân hai rời .

Đứng lặng ở đó một lúc, Ninh Ngọc mới về nhà.

73.

Khi ngang nhà Chu Vân, Ninh Ngọc gõ cửa, cánh cổng nhanh mở .

“Là Tiểu Ngọc ? Thế nào , dạy học thuận lợi ?” Chu Vân tươi hỏi.

“Cũng khá suôn sẻ, chị Lăng bảo tuần em bắt đầu lên lớp.”

“Chị mà, em nhất định vấn đề gì, chúc mừng em nhé!”

Ninh Ngọc nhận lời chúc của Chu tẩu, : “Cũng nhờ Chu tẩu báo tin cho em. , Chu tẩu, tối thứ bảy chị và Chu rảnh ? Đến nhà em ăn cơm , em đến đơn vị cũng một thời gian mời ăn bữa nào.”

Thời gian Chu Vân và Ninh Ngọc khá , nên khách sáo, : “Được thôi, đợi lão Chu về, chị sẽ bảo , tiện thể chúc mừng em luôn.”

Mời Chu Vân xong, Ninh Ngọc về nhà bắt đầu chuẩn cơm trưa.

Buổi trưa khi Tần Húc Đông về, Ninh Ngọc bảo liệt kê danh sách những mời để cô chuẩn nguyên liệu .

Sau bữa trưa, Ninh Ngọc ngủ trưa một lúc, tỉnh dậy hỏi bên hậu cần, họ sáng sớm hôm sẽ ngoài mua đồ nên nhờ họ mua giúp ít thịt cá.

Ngoài vợ chồng Chu Vân, hai vợ chồng còn mời vài trung đội trưởng quyền Tần Húc Đông và Tiểu Thẩm đến.

Dù trưởng Mã doanh trưởng cùng trung đoàn với Tần Húc Đông, nhưng vì là hàng xóm, Ninh Ngọc vẫn hỏi qua, chỉ là khi Ngưu Thúy Hoa thấy Ninh Ngọc thì mặt mày tối sầm, liền từ chối ngay.

Kết quả thế đối với Ninh Ngọc là quá , cô cũng ăn chung với ưa.

Thoắt cái đến thứ Sáu, Tần Húc Đông chiều hôm đó về sớm để phụ Ninh Ngọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-39.html.]

Ban đầu Ninh Ngọc định gi.ết con gà nhặt núi, đến giờ vẫn ai tới nhận, dùng để đãi khách là .

Ai ngờ sáng hôm đó, cô thấy một quả trứng trong chuồng.

Thế là con gà chỉ thoát ch.ết mà còn đối xử hơn, Tần Húc Đông buổi trưa còn sửa sang chuồng gà, định nuôi luôn.

May mà bên hậu cần mua giúp hai cân ba chỉ cùng một con cá diếc sống, nên dù thịt gà cũng đủ tiếp khách.

Khi món ăn gần thành, khách cũng lượt đến đông đủ.

Tiểu Thẩm tới chạy bếp phụ giúp bê đồ, lấy bát đũa, Ninh Ngọc bật .

Không ngờ một nghiêm túc như Tần Húc Đông một lính cần vụ hoạt bát như .

Trên bàn ăn, cùng nâng chúc hai vợ chồng trẻ tân hôn hạnh phúc, nhà mới khang trang.

Vừa ăn vài miếng, Chu Vân khen: “Tiểu Ngọc, em nấu ăn ngon quá, còn trẻ mà giỏi như , Tiểu Tần đúng là phúc!”

Chu doanh trưởng cũng hùa: “Phải đấy, thì Tiểu Tần sốt ruột cưới đến thế.” Rồi sang mấy trung đội trưởng: “Các , khi đơn xin kết hôn gửi lên cấp thì thôi , mà nổi hết da gà.”

Tần Húc Đông thấy uy của sắp tiêu tan, vội vàng rót cho Chu doanh trưởng.

“Doanh trưởng, uống , đừng nữa.”

“Đừng mà, để doanh trưởng kể , chị dâu chắc cũng chứ, chị dâu?” Một trung đội trưởng đùa.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Ninh Ngọc.

: “Em chờ tự kể với em.”

Cả đám ngẩn , đồng loạt tặc lưỡi Tần Húc Đông.

Vị trung đội trưởng : “Đã thì tụi em hỏi nữa, để liên trưởng tự tình tứ với chị dâu .”

Chuyện coi như tạm khép , ăn trò chuyện.

Vì hôm là ngày nghỉ nên ai vội về, các em trong cùng trung đoàn cũng phân biệt cấp bậc lúc , ăn uống thoải mái.

Kết thúc bữa ăn, đồ ăn bàn sạch bong, trò chuyện một lúc cáo từ.

Tần Húc Đông vợ hôm nay vất vả nấu nướng, bảo vợ tắm , dọn dẹp. Ninh Ngọc vui vì chồng quan tâm, tắm xong trở về phòng vẫn còn nhớ đến chuyện “đơn xin kết hôn” ban nãy.

Khi Tần Húc Đông dọn dẹp xong, nhanh ch.óng tắm rửa phòng, liền thấy vợ đang tò mò .

Tần Húc Đông lập tức căng cứng .

74.

“Anh gì trong đơn xin kết hôn ?” Ninh Ngọc mở to đôi mắt xinh hiếu kỳ hỏi chồng.

“Chuyện …” Tần Húc Đông cứ tưởng ban nãy Ninh Ngọc chỉ để giúp giải vây, ai ngờ cô thực sự .

Tần Húc Đông đỏ tai, thấy vợ vẫn chằm chằm chờ câu trả lời, đành liều mạng : “Anh thầm thích em suốt ba năm, cuối cùng cũng đợi em đồng ý lấy , tha thiết mong lãnh đạo nhanh ch.óng phê duyệt.”

“Gì cơ, ba năm?” Ninh Ngọc giờ chỉ mơ hồ đoán thích từ sớm, nhưng ngờ sớm đến .

Chỉ là…

“Ba năm em mới học lớp 10 mà?”

Tần Húc Đông mặt đỏ bừng, dứt khoát tự thú.

, đúng là chẳng gì, thích một cô bé nhỏ hơn tận 5 tuổi.”

Giống như hũ nút bật, đàn ông thường ngày ít bỗng tuôn hết lòng .

“Hồi đó mới là tiểu đội trưởng, hiếm khi về nhà thăm, về tới đầu làng thì thấy một cô bé cột tóc đuôi ngựa, hát tung tăng bờ ruộng. Lúc chỉ thấy cô bé đó thật xinh .

Sau đó lên thị trấn mua đồ, ngang trường trung học thì thấy hai con trai vì em đ.á.n.h . Khi thầy giáo phát hiện bắt kiểm điểm, hiểu cứ ngoài cổng trường đợi. Rồi thấy em lén bánh xe đạp của hai đứa đó.”

Tần Húc Đông như đang nhớ một kỷ niệm , khóe môi vô thức cong lên, tiếp: “Có lẽ lúc đó hình bóng của em in dấu trong lòng .”

Ninh Ngọc ngờ hành động nhỏ nhen trả đũa của năm đó thấy, hơn nữa còn nhớ mãi quên!

Gu của Tần Húc Đông … thật lạ?

thầm thích ba năm, lòng Ninh Ngọc ngọt ngào tả .

Tối hôm đó, Tần Húc Đông cuối cùng cũng gỡ bỏ lớp vỏ lạnh lùng ít , bày tỏ hết lòng với Ninh Ngọc, đó cũng như ý, một nữa nếm trải niềm vui gì sánh bằng của đêm tân hôn.

Sáng hôm , khi Ninh Ngọc tỉnh dậy, ánh nắng len qua rèm cửa chiếu .

Cô cử động thể đau nhức, chầm chậm rời giường, bước bếp thì thấy Tần Húc Đông đang thái rau.

“Em dậy , đói ? Uống ít cháo lót , chút nữa là ăn trưa .” Tần Húc Đông thấy vợ dậy liền đặt d.a.o xuống, mở nắp nồi nhỏ múc cháo , cho thêm hai thìa đường đỏ, khuấy đều đưa cho Ninh Ngọc.

ăn chồng nấu nướng.

Chắc tối qua quá sung sướng nên giờ tinh thần Tần Húc Đông vẫn cứ phơi phới, tiếng d.a.o thái rau thật mạnh mẽ.

Nghĩ , Ninh Ngọc bỗng thấy vui, rõ ràng là việc hai cùng , đàn ông sướng, còn phụ nữ ê ẩm cả chứ.

Dù tối qua Ninh Ngọc cũng thấy thoải mái, nhưng Tần Húc Đông vui đến cả sợi tóc cũng như đang bay thế , trong khi chân tay rã rời, Ninh Ngọc dứt khoát ăn xong cháo liền rời bếp, khỏi nữa cho bực.

Việc nhà hôm nay vẫn do Tần Húc Đông đảm nhận, Ninh Ngọc ăn xong liền bắt đầu ôn sách vở, cô chuẩn giáo án cho tuần .

Khi mở sách, trong đầu cô hiện lên lời Hồ Hà Hoa , cô cũng tìm việc ở đơn vị, đến ứng tuyển ở trường tiểu học . Nếu thì công việc tạm thời của liệu còn giữ ?

thì Hồ Hà Hoa vốn là giáo viên ở quê, kinh nghiệm dạy học hơn hẳn cô.

Hồ Hà Hoa sẽ gì, hiệu trưởng sẽ quyết định , thứ cô thể kiểm soát .

Thôi thì cứ những việc thể .

 

 

Loading...