Trùng Sinh Thập Niên 70: Vạch Mặt Bạn Thân, Gả Lại Chồng Cũ - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:06:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

67.

Sau khi về đến nhà, Tần Húc Đông dùng gạch còn thừa mấy hôm chặn lỗ , dựng hai bức tường thấp dựa tường nhà, cởi dây buộc thả gà bên trong, rắc thêm một nắm khoai lang thái nhỏ .

Sau đó, Tần Húc Đông cùng Ninh Ngọc ngâm cành cây táo, cây đào trong nước hai tiếng đồng hồ mới tìm chỗ để trồng.

Ninh Ngọc ôm hy vọng cả hai cây đều thể sống , một cành cô cắm bên trái, một cành bên , để chúng đủ gian phát triển.

Mấy ngày đó, Ninh Ngọc ở nhà rảnh rỗi sách, thỉnh thoảng ghé nhà Chu Vân chơi, trò chuyện dăm ba câu, hoặc đến khu nhà gia đình quân đội dạo một vòng để quen với .

Vài như thế, Ninh Ngọc đều gặp Hồ Hà Hoa, đoán rằng cô đang tránh mặt .

Lần Ninh Ngọc cùng Chu Vân, đang tụ tập lầu đan áo len, cô tiện miệng hỏi thì mấy chị em liền nhiệt tình dạy cô.

Chu Vân cũng :

“Tiểu Ngọc, cái đơn giản lắm, đầu óc em lanh lợi, học phát là ngay. Bây giờ tháng mười , chẳng mấy mà trời lạnh, bắt đầu đan sớm thì mới kịp.”

Ninh Ngọc nghĩ Tần Húc Đông lặng lẽ nhiều việc cho như , tự tay đan cho một chiếc áo len cũng là điều , thế là cô bắt đầu nghiêm túc học đan len.

Tay nghề khéo léo, may vá, chẳng mấy chốc Ninh Ngọc nắm kỹ thuật đan. Cô mua len màu xám đậm từ cửa hàng của đơn vị bắt đầu đan.

tạo bất ngờ cho Tần Húc Đông, nên Ninh Ngọc đều tranh thủ lúc ở nhà, khu tập thể đan áo.

Hôm đó, bữa trưa, Ninh Ngọc cầm đồ cùng Chu Vân.

Lúc hai đến nơi, mấy chị em đang chuyện rôm rả.

Vương Ánh Hồng :

“Hà Hoa , nếu em ở đây thì , em học cấp ba, dạy trẻ con thì vấn đề gì.”

Hồ Hà Hoa vẻ khiêm tốn, xua tay :

“Chị đừng , em chỉ là nhờ ánh hào quang của trai mà đến đơn vị trải nghiệm, gì may mắn đến mức thể ở đây lâu dài.”

Mặc dù Hồ Hà Hoa và Ninh Ngọc vui vẻ cho lắm, nhưng trong mắt mấy chị em, cô vẫn còn nhỏ tuổi, hơn nữa mấy hôm nay cư xử ngoan ngoãn, ăn dễ , nên họ nhanh ch.óng quên chuyện cũ tiếp nhận .

Như câu , Vương Ánh Hồng xong vui vẻ, trong lòng thầm nghĩ: Học cấp ba thì , vẫn ngưỡng mộ cuộc sống của mấy bà vợ bộ đội như mà thôi.

Vì quá vui nên chị buột miệng luôn:

“Nếu cũng dễ thôi, lấy chồng trong đơn vị là mà. Hà Hoa, em học cấp ba, em là liên trưởng, chị thấy em lấy liên trưởng cũng lạ gì, như thể theo chồng ở .”

Hồ Hà Hoa đỏ bừng cả mặt, cúi đầu thẹn thùng :

“Chị đừng trêu em, các liên trưởng thể để ý đến em .”

Mấy chị em thấy cô phản đối, bắt đầu thật sự tính chuyện mai mối.

“Trung đoàn ba, tiểu đoàn ba Tào gì đó, năm nay 24 tuổi, kết hôn, chị thấy đấy.”

“24 á? Thế thì hơn Hà Hoa nhiều quá.”

“Hơn 5 tuổi thôi mà, nhiều . Tiểu Tần cũng 23 tuổi đấy, hơn Tiểu Ngọc 5 tuổi mà hai vẫn sống đấy thôi.” Người ngẩng đầu thì thấy Ninh Ngọc đến, liền hỏi: “Tiểu Ngọc, em thấy đúng ?”

Ninh Ngọc chào :

“Em thấy cũng , nhưng mỗi một suy nghĩ, tôn trọng ý kiến trong cuộc.”

Thế là ánh mắt dồn về phía Hồ Hà Hoa.

Hồ Hà Hoa liếc Ninh Ngọc cúi đầu nhỏ:

“Anh Tần là như , chắc cô gái nào cũng sẽ để tâm đến chuyện tuổi tác .”

“Đấy thấy , tuổi tác vấn đề gì , đàn ông lớn tuổi một chút thương vợ. Chị thấy Tào đấy, để chị với bác gái, nếu chuyện thành thì quá.”

Chị dâu đang lên tiếng sắp xếp là tính cách thẳng thắn, chẳng hề cảm thấy lời của Hồ Hà Hoa .

Chu Vân thì nhíu mày, ánh mắt tập trung quan sát Hồ Hà Hoa.

Chỉ là Hồ Hà Hoa cúi đầu, khiến khác đoán đang nghĩ gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-36.html.]

68.

Sau khi Ninh Ngọc và Chu Vân xuống, Vương Ánh Hồng đảo mắt, đột nhiên nhiệt tình hỏi Ninh Ngọc:

“Tiểu Ngọc, em đến đây mấy hôm chắc cũng quen với cuộc sống trong đơn vị nhỉ?”

Thấy vẻ mặt của chị , Ninh Ngọc liền chẳng ý , chỉ khẽ gật đầu:

“Vâng, thiện, em thấy sống ở đơn vị cũng lắm.”

“Vậy thì . mà em với tiểu Tần đều còn trẻ, tranh thủ tích góp nhiều một chút, con thì mới điều kiện nuôi nấng chứ.”

Ninh Ngọc vẫn đoán chị đang định gì, bèn thuận theo:

“Chị .”

Vương Ánh Hồng càng hứng chí hơn:

“Thế nên thể để một tiểu Tần cố gắng , em cũng nên gì đó chứ. Bọn chị bàn , trường tiểu học trong đơn vị cô giáo lớp bốn sắp sinh con, đang cần dạy . Tuy là giáo viên tạm thời, nhưng đãi ngộ cũng tệ . Chị thấy em tiền đồ, chắc thành tích cũng chẳng kém Hà Hoa, dạy chắc chắn vấn đề.”

Nếu đến đây mà còn nhận Vương Ánh Hồng đang khó thì đúng là Ninh Ngọc sống uổng một kiếp .

mà, tại chị cho rằng dạy ?

Ninh Ngọc quanh một lượt, cuối cùng dừng ở Hồ Hà Hoa, chắc là chỉ mới thể thêu dệt chuyện .

Mà việc Ninh Ngọc trả lời khiến Vương Ánh Hồng càng nghĩ cô đang sợ, liền to hơn, giả vờ quan tâm:

“Tiểu Ngọc, em ăn mặc giống mấy cô trí thức hồi về nông thôn, chắc học vấn cũng như thế nhỉ? Đừng ngại, nếu em từng học cấp ba, chị đảm bảo xin suất giáo viên thế cho em.”

Ninh Ngọc điềm đạm hỏi :

“Chỉ học cấp ba mới giáo viên thế ?”

Vương Ánh Hồng lập tức khẳng định, như thể chắc chắn Ninh Ngọc chỉ học đến cấp hai:

“Tất nhiên , như Hà Hoa, giỏi giang thế mới giáo viên chứ.”

“Phải Hà Hoa? Em là giáo viên tiểu học ở làng đúng ?”

Hồ Hà Hoa khiêm tốn :

“Cũng chỉ hơn hai năm học thôi, chẳng gì đặc biệt. Tiểu Ngọc thông minh, khéo ăn , nếu học cấp ba thì dạy cấp hai cũng chẳng thành vấn đề.”

Lúc , Ninh Ngọc càng thấy buồn , nhưng vẫn cố giữ nghiêm túc, hỏi tiếp:

“Vậy nếu em học xong cấp ba thì thể dạy cấp hai ?”

Vương Ánh Hồng thấy dọn đường đủ, liền vẻ bụng :

, Tiểu Ngọc , em mới 18 tuổi, tuy kết hôn nhưng con, rảnh rỗi cũng nhiều. Giờ mà học cấp ba vẫn còn kịp, thể lên thị trấn dạy học, cũng xứng với tiểu Tần chứ.”

“Ý của chị là, em học cấp ba, giáo viên, thì xứng với chồng em?”

Câu đầy hàm ý của Ninh Ngọc khiến Hồ Hà Hoa hoảng hốt, kịp gì thì Vương Ánh Hồng vội vã to:

“Tiểu Tần còn trẻ đại đội trưởng, tiền đồ rộng mở, trai, Tiểu Ngọc , em chỉ là đứa con gái nông thôn học hết cấp hai, nếu cố gắng thì cẩn thận đấy.”

“Cẩn thận ai? Hồ Hà Hoa ?”

“Ninh Ngọc, cô bậy gì thế!”

Hồ Hà Hoa hét lên phủ nhận, tất nhiên thể thừa nhận.

Mặc dù trong lòng quả thật ý như , Ninh Ngọc tự thấy thua kém mà rút lui, nhưng cô ngờ Ninh Ngọc công khai vạch trần suy nghĩ mặt bao .

Ninh Ngọc thèm để ý đến cô , sang với Vương Ánh Hồng:

“Đáng tiếc thật đấy, chị Vương, em nghiệp cấp ba, chẳng đến nỗi xí, quan trọng là em sống đàng hoàng, chắc thua ai . Điều quan trọng hơn là, nhà nước bảo vệ quân hôn, em chẳng sợ ai dám chen cả.”

“Cái gì? Gái quê như em mà học xong cấp ba á? tin!” Vương Ánh Hồng tức tối, Hồ Hà Hoa rõ ràng bảo cô là đang ôn bài cấp hai tàu, chắc chắn là đang khoác.

“Có học , xem bằng nghiệp là ngay. Em cần dối chuyện .”

Vương Ánh Hồng thấy cô chắc nịch như , liền đầu Hồ Hà Hoa.

 

 

Loading...