Trùng Sinh Thập Niên 70: Vạch Mặt Bạn Thân, Gả Lại Chồng Cũ - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:06:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

65.

Sau khi đưa Tần Húc Đông đến sân huấn luyện, Ninh Ngọc một trở về nhà.

Cả dọc đường, nhịp tim cô vẫn đập nhanh.

Cuộc hôn nhân đang phát triển theo một hướng ngoài sức tưởng tượng của Ninh Ngọc, nhưng Ninh Ngọc hề ghét cảm giác .

Ngày hôm là ngày nghỉ.

Ăn xong cơm trưa, Tần Húc Đông và Ninh Ngọc chuẩn lên núi nhà ăn để hái quả, mở cửa nhà, hai liền thấy Hồ Hà Hoa đang cửa.

Hồ Hà Hoa thấy tiếng động, ngẩng đầu lên thấy Ninh Ngọc liền kích động bước tới,

“Tiểu Ngọc, thể đừng giận ? Mình cố ý, ngờ như , kết hôn sớm như thế, cứ tưởng lớn tuổi hơn . Cậu thể tha thứ cho ? Mình chỉ mỗi là bạn, nếu chuyện với thì chẳng ai với nữa.”

Ninh Ngọc gương mặt đáng thương của Hồ Hà Hoa, đột nhiên cảm thấy chán.

“Thứ nhất, chị hơn tuổi ít tuổi hơn , đều quan tâm. Thứ hai, chị Vương hôm qua còn bênh vực , trách móc ý . Cậu ích gì chứ?”

Hồ Hà Hoa Ninh Ngọc cho nghẹn lời, chỉ thể Tần Húc Đông, ánh mắt ngấn lệ, tủi : “Tần đại ca, em cố ý, thật sự bạn với Tiểu Ngọc.”

Tần Húc Đông thấy cô lóc, bình thản trả lời: “Tiểu Ngọc nhút nhát, trong tiểu viện nhiều chị dâu khác, tin sẽ chuyện với cô mà.”

Câu trả lời như một cái tát mạnh mặt Hồ Hà Hoa, cô thể tiếp tục nữa, cuối cùng tủi Tần Húc Đông một cái, lóc chạy .

Ninh Ngọc ngẩn một lúc, đó nhịn mà che miệng , phiền muộn trong lòng đều tan biến.

Hai tiếp tục lên núi nhà ăn.

Ninh Ngọc gì, Tần Húc Đông cô một lát, : “Anh tin em.”

Ninh Ngọc liếc một cái, hỏi: “Tin em cái gì?”

“Chắc chắn là cô sai, em vui.”

Một dòng nước ấm áp lan tỏa trong lòng Ninh Ngọc, cô nghĩ, chồng của thật sự quá tuyệt!

Rất nhanh, hai đến chân núi, lúc đều ăn xong cơm trưa, đang nghỉ ngơi, ai xung quanh.

Tần Húc Đông chìa tay nắm lấy Ninh Ngọc, từng bước lên, bao lâu thì đến tán những cây ăn quả.

Hai tìm kiếm một hồi, phát hiện trái cây cây đều là chín, hoặc chim và côn trùng ăn gần hết.

Sau khi tìm một vài cây, Ninh Ngọc và chồng mới thấy vài quả .

Ninh Ngọc kịp cản, Tần Húc Đông nhanh ch.óng leo lên cây hái quả xuống.

Tần Húc Đông mang trái cây trở bên cạnh Ninh Ngọc, cô bất đắc dĩ liếc một cái.

“Chắc thường xuyên lui tới canh giữ, lúc trái cây chín sẽ hái mất, chúng cũng cần tìm nữa, tốn công vô ích thôi.”

Tần Húc Đông đương nhiên ý kiến gì, phép rời khỏi quân đội, cũng chỉ thể đưa Ninh Ngọc lên núi dạo.

Vừa định xuống núi, Ninh Ngọc chợt nghĩ đến điều gì đó, dừng hỏi: “Ở bờ tường của chúng thể trồng cây ăn quả ?”

Tần Húc Đông chốc lát hiểu, “Hả?”

“Em cắt hai nhánh cây mang về trồng trong tiểu viện ?”

“Chỉ trồng trong vườn nhà thì vấn đề gì, nhưng chắc sẽ sống . Những cây mặt cũng tốn nhiều công sức mới nuôi , lúc trồng cây con nhiều cây, gần một nửa trong đó hoặc là mọc lên , hoặc là quả, hoặc là quả chua chát chịu .”

Tần Húc Đông sợ Ninh Ngọc vất vả mà thu kết quả gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-35.html.]

Ninh Ngọc thì để tâm, xua tay : “Không , em chỉ trồng những cây dễ sống thôi, chỉ cần chuyển đất trong vườn, tốn mấy công sức, nếu sống thì thôi. mà em thể cắt nhánh cây ?”

“Cắt hai nhánh thì , để với chị Thẩm trong khu một tiếng.” Nói xong, Tần Húc Đông chuẩn , “Em ở đây đợi, xuống thông báo với chị , mượn dụng cụ cắt cây cho em.”

Ninh Ngọc bóng lưng Tần Húc Đông vội vã xuống núi, khỏi cảm thán, đúng là lính khác, hành động nhanh như gió.

66.

Trong lúc đợi, Ninh Ngọc vô thức lang thang núi.

Đến đây lâu như , ngoài thỉnh thoảng thấy tiếng chim hót cùng tiếng côn trùng kêu, thấy bất kỳ động vật nào, lòng cô vô cùng thư thái.

Ninh Ngọc đến một cây to, tinh mắt phát hiện đó nấm, định gần để xem, nhưng đột nhiên tiếng động từ bụi cỏ gần đó.

Ninh Ngọc giật , vội vàng định bỏ chạy, nhưng kịp chạy hai bước, cô thấy một tiếng gà gáy.

đầu , thấy một con gà từ trong bụi cỏ nhảy .

Ninh Ngọc nhận thì chỉ là con gà, liền thở phào nhẹ nhõm.

con gà từ ?

Có ai nuôi gà núi ?

Con gà từ bụi cỏ nhảy thấy , cũng giật , vỗ cánh định chạy trốn, lao một cái nhưng đ.â.m cây.

Sau khi choáng váng dậy định tiếp tục chạy, thì Ninh Ngọc bắt lấy.

Tần Húc Đông mang theo cưa lên núi, đến thấy vợ đang nắm cánh con gà, hai .

“Con gà ở đây?”

Ninh Ngọc cũng ngẩn , ngờ bắt gà.

“Em , con gà từ trong bụi cỏ nhảy , đ.â.m đầu cây phát ngốc em bắt nó thôi.” Ninh Ngọc giải thích xong hỏi: “Chẳng lẽ ai nuôi gà núi ?”

Tần Húc Đông lắc đầu: “Không ai nuôi gà cả, em cứ giữ con gà , sẽ một sợi dây cỏ buộc , một lát xuống hỏi xem trong căn tin ai .”

Tần Húc Đông nhanh ch.óng một sợi dây cỏ buộc con gà đặt sang một bên, hỏi Ninh Ngọc: “Em trồng cây gì? Anh cắt nhánh cho em.”

Ninh Ngọc nghĩ một lát : “Cho em một cây táo thêm một cây đào nữa.”

Hai loại cây ăn quả trong làng Hồng Nhật cũng , nhưng mỗi quả chín đều vị gì, là do giống cây đất hợp, dân làng cũng chỉ hái về thêm đường giải khát mà thôi.

Tuy nhiên, hai loại cây dễ sống, nên Ninh Ngọc vẫn chọn chúng.

Cầm hai nhánh cây và một con gà xuống núi, hai vợ chồng đến căn tin.

Ngày hôm đó, Ninh Ngọc gặp chị Thẩm ở vườn rau trong căn tin, thấy con gà trong tay Tần Húc Đông, tò mò hỏi: “Tần liên trưởng, con gà bắt từ núi xuống ?”

Tần Húc Đông gật đầu trả lời: “Chị Thẩm, chị ai nuôi gà núi ? Có gà của nhà nào đó trốn lên núi ?”

Chị Thẩm lắc đầu: “Chị ai nuôi gà núi cả, chắc là gà rừng ?”

“Tốt, thì chúng cứ thả gà ở đây, nếu ai đến tìm, thì đưa cho căn tin là.m th.ịt ăn.”

Chị Thẩm vẫy tay: “Ai bắt thì lấy thôi, con gà nhỏ thế , đủ cho nhét kẻ răng, vợ chồng cứ mang về .”

Thế là, Tần Húc Đông kiên trì nữa, chỉ : “Vậy em mang về nuôi hai ngày, nếu ai hỏi, chị cứ nhắn họ đến nhà em lấy nhé.”

“Được , chị , mang về .”

Ra khỏi căn tin, hai trực tiếp trở về tiểu viện, đường gặp ai, khi tiểu viện cửa nhà bên cạnh mở , Ngưu Thúy Hoa ngoài.

Lúc , Ninh Ngọc và Tần Húc Đông nhà, cũng cố gắng ngoài chào hỏi gì.

 

 

Loading...