Trùng Sinh Thập Niên 70: Vạch Mặt Bạn Thân, Gả Lại Chồng Cũ - Chương 31
Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:06:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
57.
Sau khi Tần Húc Đông rời , Ninh Ngọc đến cổng sân nhỏ bên cạnh gõ cửa.
Muốn bịt bức tường ngăn giữa hai sân, báo cho hàng xóm một tiếng, tiện thể hỏi xem chuyện là thế nào.
Hàng xóm bên nhà, bao lâu mở cửa, là một bà chị trông ba bốn mươi tuổi.
Ninh Ngọc mỉm chào hỏi:
“Chào chị, em là Ninh Ngọc, hôm nay mới chuyển đến ở sát vách nhà chị.”
Bà chị ban đầu thấy Ninh Ngọc ăn mặc thời trang, xinh , trông giống điều kiện ở thành phố, mặt còn tươi , nhưng khi Ninh Ngọc tự giới thiệu xong thì lập tức đổi thái độ, liền bày dáng vẻ kiêu ngạo.
“Ồ, thì là nhà của Liên trưởng Tần , cô là vợ ?”
Không đợi Ninh Ngọc trả lời, bà chị tiếp lời:
“Cô qua đây chuyện gì ?”
Ninh Ngọc hiểu thái độ bà thím đổi nhanh như , nhưng thấy sự mất kiên nhẫn trong mắt chị , nên cũng còn ý định kết , chỉ thu nụ mà :
“Giữa hai sân nhà một lỗ lớn, em nghĩ sẽ ảnh hưởng đến sinh hoạt của cả hai bên, định bịt nên qua đây báo một tiếng.”
Nói xong Ninh Ngọc định rời , thế bà chị hoan nghênh, cô cũng chẳng dây dưa.
Ai ngờ bà thím cho cô .
“Khoan , cái lỗ đó cô bịt!”
Ninh Ngọc nhíu mày hỏi:
“Tại bịt?”
Bà thím trả lời một cách hùng hồn:
“Nếu cô bịt cái lỗ thì hái rau kiểu gì!”
“Chỗ rau đó là chị trồng ?” – Ninh Ngọc chút hiểu, chẳng lẽ bà thím thấy sân nhà bên ai nên chiếm dụng để vườn rau?
giờ sân chủ, chẳng lẽ bà thím vẫn định tiếp tục chiếm dụng?
Ninh Ngọc cố gắng thương lượng:
“Em thấy rau trong sân phần lớn đến lúc ăn , em giúp chị thu hoạch, tối em mới bịt lỗ cũng kịp mà.”
Không ngờ bà thím cảm kích chút nào, còn lên giọng:
“Nhiều rau thế nhà ăn hết trong một bữa, hơn nữa chăm sóc mảnh đất đó bao lâu nay , cô đến là chiếm lợi ?”
Ninh Ngọc hiểu , bà chị vốn chẳng lý lẽ, gì cũng chẳng thông, dứt khoát tuyên bố luôn:
“Sân là đơn vị cấp cho nhà em, mảnh đất đó là của em. Nếu chị hài lòng, thể phản ánh lên ủy ban. Dù cái lỗ đó em chắc chắn sẽ bịt . Nếu chị hái rau, thể từ cổng chính nhà em. Còn chuyện chị rau ăn hết trong một , em thể cho chị thời gian thêm mười ngày, em động , chị yên tâm.”
Nói xong Ninh Ngọc bỏ , bà chị tức giận đến mức dậm chân lưng, bóng dáng cô mà mắng thầm:
“Đồ nhà quê, ăn mặc lòe loẹt, rõ ràng hạng yên phận!”
Vừa về đến nhà lâu thì Tiểu Thẩm đến.
“Tiểu Thẩm, ai ở sân bên cạnh ?”
“Sân bên cạnh là nhà của Mã doanh trưởng đại đội 5, vợ cũng ở trong đơn vị. Chị dâu gặp chị Mã ?” Tiểu Thẩm thấy vẻ mặt Ninh Ngọc khác lạ, đoán là chắc đụng độ với hàng xóm , dù gì vợ Mã doanh trưởng tính tình cũng chẳng dễ chịu.
Tất nhiên, mấy lời chỉ dám nghĩ trong lòng.
Ninh Ngọc gật đầu đáp:
“Chị định bịt cái lỗ tường giữa hai sân , nên qua đó một tiếng, từ nhà chị về.”
Nhắc đến cái lỗ đó, Tiểu Thẩm cũng thấy bất lực:
“Chị dâu , thật đây em cũng định tìm xây lỗ đó, ai ngờ đúng lúc định thì chị Mã phát hiện, chị nhất quyết cho bịt, em hết cách nên đành để .”
Ninh Ngọc ngờ vợ doanh trưởng Mã ngay cả lính trong đơn vị cũng dám ngăn cản. nghĩ đến phận đối phương là vợ doanh trưởng, để tránh ảnh hưởng đến Tần Húc Đông, lẽ nên đắc tội ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-31.html.]
Tiểu Thẩm chắc cuộc thương lượng hiệu quả , liền thăm dò hỏi:
“Chị dâu, cái lỗ đó giờ bịt ?”
Ninh Ngọc lúc cũng chút do dự, mới đến đơn vị, còn hiểu rõ tình hình, nghĩ chắc nên chờ Tần Húc Đông về quyết định.
lúc cô còn phân vân, cánh cổng sân vốn khép hờ vang lên tiếng gõ cửa.
58.
Ninh Ngọc , mở toang cổng sân.
Người đến là một phụ nữ ba mươi tuổi, mặt tươi , trông dễ gần hơn nhiều so với bà thím ban nãy.
Tiểu Thẩm theo Ninh Ngọc, thấy đó liền chào:
“Chu tẩu!”
Chu tẩu mỉm :
“Tiểu Thẩm cũng ở đây ? Nghe Liên trưởng Tần đưa vợ về, nhà chúng ở gần, coi như là hàng xóm, sang chào một tiếng.”
Chu tẩu với Tiểu Thẩm xong, sang khen Ninh Ngọc:
“Đây là vợ Liên trưởng Tần đúng ? Xinh thật đấy, bảo Tần phê duyệt là lập tức đón ngay.”
Nghe Chu tẩu dễ , Ninh Ngọc cũng mỉm gọi một tiếng ” Chu tẩu” theo Tiểu Thẩm.
Tiểu Thẩm nhanh nhẹn giới thiệu:
“Chu tẩu là vợ của Chu doanh trưởng.”
Ninh Ngọc lập tức hiểu phận tới. Trước đó Tiểu Thẩm từng nhắc qua, chồng chị là cấp trực tiếp của Tần Húc Đông, ở ngay sát nhà Mã doanh trưởng. Vì thế, cô mời Chu tẩu nhà .
Chu tẩu dường như cũng chuyện , liền theo lời mời bước .
Tiểu Thẩm định nhường chỗ cho hai phụ nữ chuyện riêng, ngờ Chu tẩu gọi .
“Chu tẩu, em mới đến, gì đãi khách, chỉ thể rót cho chị bát nước ấm thôi.” nước là do Tần Húc Đông mang về, vẫn còn ấm trong bình giữ nhiệt.
Chu tẩu uống một ngụm, :
“Không , hàng xóm với , đừng khách sáo.”
Sau khi ba xuống, Chu tẩu bắt đầu chuyện chính.
“Chị lúc nãy đang phơi quần áo trong sân nhà thì thấy bên nhà họ Mã ồn ào chuyện cái lỗ tường giữa sân, nghĩ là nên qua xem cô cần giúp gì .”
Ninh Ngọc và Tiểu Thẩm , vui mừng :
“Chị dâu, tụi em đang đau đầu vì chuyện ! Vợ Mã doanh trưởng cho em bịt cái lỗ, mà em gặp chuyện thế trong đơn vị thì xử lý .”
Chu tẩu rõ ràng cũng chẳng ưa gì bà hàng xóm , thẳng thừng :
“Chuyện gì đúng thì cứ thôi. Tiểu Thẩm, tìm đến bịt cái lỗ ngay . Đơn vị cũng việc theo lý mà.”
Tiểu Thẩm lời dặn, hô lớn một tiếng “Dạ” chạy vội ngoài.
Chu tẩu sang với Ninh Ngọc:
“Nếu con mụ Ngưu Thúy Hoa dám đến gây sự, cô cứ gọi chị đến. Gặp thể loại mặt dày như , cô còn mạnh tay hơn nó mới .”
“Cảm ơn Chu tẩu nhiều lắm!”
“Chuyện nhỏ thôi, đừng sợ chồng nó cấp bậc cao hơn Tiểu Tần, đơn vị chuyện bắt nạt mới. Con Ngưu Thúy Hoa chỉ bắt nạt mới đến. Sau gặp chuyện kiểu , cô cứ đến tìm chị hoặc vợ đoàn trưởng, mấy chuyện của gia đình theo đơn vị là do vợ đoàn trưởng quản.”
Ninh Ngọc lúc mới yên tâm hẳn, hỏi thêm chuyện vườn rau.
“Chu tẩu, còn chuyện nữa, chị Ngưu chỗ rau trong sân là chị trồng, em bảo chị trong vòng mười ngày dọn xong, chị thấy ?”
“Mười ngày còn gọi là rộng rãi đấy. Cái sân giao cho Tiểu Tần mấy ngày , cô sớm dọn sạch khi nhà cô dọn đến mới . Dù cô nhổ hết rau của cô vứt , cô cũng chẳng quyền trách.”
Chu tẩu thấy hành động của Ninh Ngọc là quá đáng, Ngưu Thúy Hoa chẳng qua là thấy chiếm thì cứ để đó, chịu dọn.
“Nói thì cũng là do Vương doanh trưởng đây quá dễ dãi, mới để cô lộng hành thành như !”