Trùng Sinh Thập Niên 70: Vạch Mặt Bạn Thân, Gả Lại Chồng Cũ - Chương 30
Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:06:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
55.
“Chị dâu, đến . Liên trưởng đó nhờ đến dọn dẹp qua, chị xem thử xem còn chỗ nào cần chỉnh sửa thì cứ với em nhé.”
Tiểu Thẩm giúp Ninh Ngọc chuyển đồ , Ninh Ngọc cảm ơn:
“Phiền , Tiểu Thẩm. Nếu việc thì cứ , tự xem một chút.”
Tiểu Thẩm thấy Ninh Ngọc vẻ khách sáo, thêm vài câu rời . Liên trưởng năm sáu ngày ở đây, đúng là nhiều việc cần báo cáo với .
Ninh Ngọc thấy Tiểu Thẩm , một quanh trong phòng. Diện tích căn nhà đúng như Tần Húc Đông , quả thật lớn, nhưng đủ cho hai ở.
Phòng lớn một chiếc giường lớn và một cái tủ, chắc là phòng ngủ của hai . Điều khiến Ninh Ngọc ngạc nhiên là bên cửa sổ còn một bàn trang điểm nhỏ. Dù lớn, nhưng Ninh Ngọc vẫn vui, chắc chắn là Tần Húc Đông cố ý tìm về cho cô.
Bên cạnh phòng ngủ một phòng nhỏ, bên trong trống , thể tạm thời dùng kho chứa.
Còn phòng khách thì ngoài một bàn vuông để ăn cơm và mấy cái ghế, cạnh cửa sổ phía đông còn một bếp lò, nhưng bếp trống trơn, thứ gì.
Sau một vòng xem xét, Ninh Ngọc phát hiện còn thiếu nhiều thứ. Nhà thì thể ở, nhưng còn xa mới gọi là thể sinh hoạt lâu dài.
Ra khỏi phòng, Ninh Ngọc bước sân.
Sân lớn, tính tổng chắc chỉ hơn mười mét vuông.
thêm cái sân thế cũng là niềm vui bất ngờ, Ninh Ngọc đương nhiên chê bai gì.
Bên trái mảnh đất lớn hơn, trồng một ít rau. Ninh Ngọc đoán chắc là chủ cũ trồng nhưng kịp thu hoạch chuyển , giờ thì rơi tay cô coi như lộc.
Bên là đất trống nhỏ hơn, Ninh Ngọc tính sẽ dọn dẹp, nơi phơi đồ, còn mấy nhỏ lẻ thì thể trồng hành, gừng, ớt… mấy loại gia vị.
Sau khi lên kế hoạch sơ lược cho cái sân, Ninh Ngọc bước đến mé trái của sân.
Trên bức tường một cái lỗ lớn, đủ để một lớn chui qua. Qua đó chính là sân nhà bên cạnh. Qua lỗ, cô thấy sân bên ngoài con đường nhỏ cho , còn đều trồng rau.
Cô khó hiểu, sân bên rõ ràng ở, để cái lỗ to như tồn tại?
Mang theo thắc mắc, Ninh Ngọc bắt đầu sắp xếp đồ đạc. Đồ mang từ nhà nhiều, chủ yếu là đồ khô dễ bảo quản, nên nhanh ch.óng sắp xếp xong.
Cô ghi những thứ còn thiếu, đóng sổ thì Tần Húc Đông về đến nhà.
“Em thấy thế nào?”
Ninh Ngọc hỏi về ngôi nhà, liền thật lòng đáp:
“Rất , ngờ là nhà riêng cấp cho sân nhỏ nữa, em thích.”
Tần Húc Đông :
“Em thích là .”
Thật thì nhà riêng thế đến cấp doanh trưởng mới phân, mà Tần Húc Đông cũng vì hai lý do.
Một là khu nhà dành cho gia đình đầy, phòng trống. Hai là nhờ nhiệm vụ , trong nhiệm vụ , Tần Húc Đông cứu mạng Vương doanh trưởng. Nhờ đó Vương doanh trưởng mới thành nhiệm vụ lớn, đề bạt lên cấp phó đoàn trưởng. Vương doanh trưởng thương khá nặng, dù hồi phục thì cũng khó tiền tuyến, nên tổ chức quyết định điều ông về công tác hành chính ở quân khu tỉnh.
Trước khi , Tần Húc Đông nộp đơn đón vợ theo quân nhưng hoãn vì thiếu nhà, Vương doanh trưởng liền nhường căn nhà đang ở cho Tần Húc Đông.
Ninh Ngọc cũng chỉ chuyện khi chuyện với vợ của Triệu liên trưởng. Còn hiện tại, điều cô bận tâm nhất vẫn là cái lỗ tường .
56.
“Chuyện cái lỗ tường sân là ?” Ninh Ngọc hỏi.
Khi nhà, Tần Húc Đông cũng thấy cái lỗ, nhưng cũng rõ lắm.
“Anh cũng mới nhà đầu, lúc xin phép đón em theo quân là xin cùng với nhà luôn. Vừa duyệt là lập tức xin nghỉ về đón em. Nhà là Tiểu Thẩm thuê dọn theo chỉ đạo của thôi.”
“Thế cái lỗ thì tính ? Không thể cứ để thế mãi chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-30.html.]
Dù là trong doanh trại, nhưng sống vẫn cần riêng tư. Không thể gì ngăn giữa hai nhà thế .
Tần Húc Đông cảm thấy vấn đề gì:
“Lát nữa bảo Tiểu Thẩm tìm trám là .”
Thấy Ninh Ngọc hài lòng, hỏi:
“Còn vấn đề gì khác ? Em cứ , nhà do em chủ.”
Nghe câu , trong lòng Ninh Ngọc ngọt ngào, hổ một lúc Tần Húc Đông:
“Thật sự để em chủ?”
Tần Húc Đông mỉm gật đầu:
“Đều em.”
Nói phòng ngủ, lấy một hộp sắt từ gầm giường đưa cho Ninh Ngọc.
Cô tò mò mở , thấy bên trong là tiền!
“Sao nhiều tiền thế ?” Ninh Ngọc tròn mắt hỏi.
“Trước đây gửi một nửa lương về cho bố , phần còn giữ . Ở trong quân chẳng chỗ tiêu gì, nên cứ để dành, chắc cũng gần một nghìn đồng .”
Tần Húc Đông thấy Ninh Ngọc mắt sáng rỡ hộp tiền, liền về kế hoạch tài chính:
“Bây giờ thành một nhà , bên bố chỉ cần gửi chút tiền dưỡng lão là . Giờ lương là 65 đồng, em thấy nên gửi bao nhiêu?”
Tần Húc Đông hỏi chân thành, Ninh Ngọc cũng cảm nhận thật sự bàn bạc cùng . dù quan hệ hai đang tiến triển , vẫn chỉ là vợ chồng mới cưới, cô nghĩ để tự quyết.
“Tiền là do , tự quyết định , bao nhiêu em cũng đồng ý.” Ninh Ngọc thật lòng. Việc Tần Húc Đông giao tiền cho cô quản khiến cô vui, vì tiền mà vì sự tin tưởng của .
Thấy cô quyết định, Tần Húc Đông đề nghị:
“Vậy mỗi tháng gửi cho bố 15 đồng, khi Tần Nguyệt lấy chồng thì tính tiếp. Em thấy ?”
Ninh Ngọc phản đối trong nhà chỉ còn bố việc nặng, yếu, 15 đồng cũng hợp lý.
Thỏa thuận xong chuyện tài chính, “phu nhân mới nhậm chức” lập tức tay.
Cô lắc lắc quyển sổ ghi chép:
“Nhà còn thiếu nhiều đồ quá, xem ở thể mua .”
Tần Húc Đông xem xong, thấy đa phần là đồ bếp. Trước khi về đón vợ, chắc cô thể nấu ăn nên chuẩn .
“Trong doanh trại một cửa hàng nhỏ, đồ dùng sinh hoạt đều , rau thịt cũng mua . Có thể xem thử. Nếu còn thiếu gì, thì bảo Tiểu Thẩm nhờ ở bộ phận thu mua mang về.”
“Em thể tự mua ?” Ninh Ngọc lo sợ ghi đủ, nếu ngoài thì tiện hơn.
Tần Húc Đông giải thích:
“Ra ngoài chỉ cần đăng ký với chính ủy là , nhưng doanh trại cách khu dân cư xa, xe. Một em sẽ tiện. Khi nào bộ phận thu mua lịch ngoài, em hỏi họ nhờ xe.”
Biết là thể ngoài, Ninh Ngọc yên tâm.
Tần Húc Đông cùng Ninh Ngọc dọn dẹp căn nhà trống, hai tổ ấm nhỏ thuộc về hai vợ chồng mà cảm thấy mãn nguyện thôi
Xong xuôi, Tần Húc Đông ánh nắng rực rỡ bên ngoài, :
“Anh báo hủy phép xong, Hướng dẫn viên Dương thấy em đến nên cho hai tiếng để giúp em thích nghi, giờ hết , huấn luyện tiếp. Lát nữa bảo Tiểu Thẩm sang trám cái lỗ.”
Ninh Ngọc hiểu trách nhiệm của , dịu dàng :
“Anh cứ yên tâm , em mà.”