Trùng Sinh Thập Niên 70: Vạch Mặt Bạn Thân, Gả Lại Chồng Cũ - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:06:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
53.
Bác gái Tần Húc Đông và con trai cùng đơn vị thì vô cùng vui mừng.
“Chúng thật duyên, thể gặp đồng đội của con trai bác tàu. Trước đó Đại Tráng nhà bác báo là ngày mai sẽ đến ga tàu đón bác, con gái , đến lúc đó chúng cùng nhé.”
Ninh Ngọc thấy bà cụ nhiệt tình như thì mỉm đáp: “Cảm ơn bà, lát nữa chồng cháu cháu sẽ hỏi thử, cháu rõ sắp xếp đón .”
Bà cụ vui vẻ : “Nếu đồng chí Tần sắp xếp thì đến lúc đó các cháu cứ cùng chúng . À đúng , nãy đồng chí Tần giúp xách hành lý, mới hỏi tên chứ cô gái đây tên là gì?”
“Cháu họ Ninh, tên một chữ là Ngọc, bà cứ gọi cháu là Tiểu Ngọc là .”
“Được, , Tiểu Ngọc.”
Sau khi tên Ninh Ngọc, bà cụ càng nhiệt tình hơn, tiếp tục chuyện thêm một lúc.
Ninh Ngọc con trai bác gái tên là Hồ Vệ Quốc, con gái tên là Hồ Hà Dung, quê họ cũng ở nông thôn, nhưng nghèo hơn cả thôn Hồng Nhật nhiều. Chồng bà mất từ sớm, bà một nuôi hai đứa con khôn lớn. Hồ Vệ Quốc nhập ngũ cũng là để giảm gánh nặng cho gia đình. Không ngờ nhờ sức vóc khỏe mạnh, lập công trạng, giờ ở trong quân đội cũng khá, cuộc sống gia đình mới dần định. Hồ Hà Dung còn học hết cấp ba, đó giáo viên tiểu học trong làng.
Dạo bận thu hoạch mùa thu nên trường tiểu học nghỉ, Hồ Hà Dung theo lên thăm .
Ninh Ngọc và bà cụ trò chuyện vui vẻ, còn Hồ Hà Dung nghĩ gì, bất ngờ xen hỏi: “Chị Tiểu Ngọc, quần áo của chị chắc đắt lắm nhỉ? Lương của chị chắc cao lắm?”
Ninh Ngọc lờ mờ nhận thái độ của Hồ Hà Dung thiện cho lắm, nhưng vẫn rõ mục đích của cô là gì, nên chỉ nhạt đáp: “Lần cháu theo chồng chuyển đơn vị, tìm việc.”
Hồ Hà Dung hai chữ “theo chồng”, trong lòng bỗng căng thẳng, ngờ Tần Húc Đông trẻ mà phân nhà ở . Lại thấy Ninh Ngọc đến nghề nghiệp đây, liền mặc định cô chỉ là một phụ nữ nông thôn, quần áo chắc nhờ Tần Húc Đông mua cho. Càng nghĩ càng thấy bất bình.
Cô chua chát : “Thật ngưỡng mộ chị Tiểu Ngọc, thể gả cho như Tần giỏi chu đáo.”
“Có thể cưới Tiểu Ngọc mới là may mắn của .”
Giọng nam vang lên bất ngờ khiến Hồ Hà Dung giật , ngờ câu đó Tần Húc Đông thấy, cô hổ ghen tị.
Tần Húc Đông mang theo cơm hộp, còn đưa cho Ninh Ngọc một chiếc cốc.
Ninh Ngọc nhận lấy, ngạc nhiên . Tần Húc Đông mỉm : “Đây là hoa nhài, bán bảo phụ nữ thường thích uống loại .”
Sau hoa nhài phổ biến chẳng đáng giá gì, nhưng thời điểm thì là hàng hiếm. Hồ Hà Dung chằm chằm chiếc cốc, trong lòng ghen tỵ thôi.
Ninh Ngọc vui vì sự chu đáo của Tần Húc Đông, khi ăn xong liền chậm rãi nhâm nhi hết cốc .
Cho đến tối, vẫn ai đến giường của Ninh Ngọc, Tần Húc Đông yên tâm để cô ở giường giữa, còn thì nghỉ ngơi ở giường , nhắm mắt dưỡng thần.
Ở nơi xa lạ, đông như thì thể ngủ sâu, huống chi bên cạnh còn Ninh Ngọc.
Sáng hôm , Ninh Ngọc tiếng ồn trong toa tàu đ.á.n.h thức, phát hiện Tần Húc Đông lấy nước nóng, mua bữa sáng từ .
Bị Hồ Hà Dung âm thầm lườm nguýt, Ninh Ngọc thong thả ăn sáng xong, thấy quầng mắt Tần Húc Đông thâm liền quan tâm: “Anh tối qua ngủ ngon ? Chiều mới đến nơi, ngủ thêm một lát , em trông đồ.”
Tần Húc Đông gì, nhưng ánh mắt tràn đầy ấm áp. Anh xuống nghỉ ngơi, còn dịch sát tường, hiệu để Ninh Ngọc giường .
Thấy ngủ, bà cụ cũng tiện bắt chuyện với Ninh Ngọc nữa, chỉ im lặng ngoài cửa sổ nhỏ.
Ninh Ngọc lấy sách ôn tập vật lý cấp 2 xem. Sau mười mấy năm, cô quên gần hết kiến thức, dạo ôn xong toán và hóa, giờ chuyển sang vật lý, đó sẽ ôn tiếp kiến thức cấp 3.
Hồ Hà Dung thấy Ninh Ngọc chăm chú sách giáo khoa cấp 2, liền khinh khỉnh bĩu môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-70-vach-mat-ban-than-ga-lai-chong-cu/chuong-29.html.]
54.
Thời gian học tập trôi qua nhanh, chớp mắt vài tiếng.
Lần họ gặp may, tàu chạy suôn sẻ, đến đúng giờ tại ga Liên Hoa.
Tối qua Tần Húc Đông phận của bà cụ, cũng xác nhận quen Hồ Vệ Quốc. Tuy từng ở các đại đội khác , nhưng cùng một doanh trại, cùng thăng chức lên đại đội trưởng nên cũng từng gặp vài .
Trước khi về thôn Hồng Nhật, Tần Húc Đông dặn chiến sĩ liên lạc Tiểu Thẩm mượn xe quân đội đến đón . Nghe bà cụ Hồ Vệ Quốc cũng cử đến đón, đoán chắc sẽ cùng đến.
Quả nhiên, khi giúp bà cụ lấy hành lý xuống, Tiểu Thẩm và một binh sĩ lạ mặt xuất hiện, còn giơ tấm biển.
“Đại đội trưởng!” Tiểu Thẩm tinh mắt thấy Tần Húc Đông liền kéo Tiểu Phương tới.
Hai đến mặt , chào theo nghi thức quân đội, Tiểu Thẩm giới thiệu: “Đây là Tiểu Phương, chiến sĩ liên lạc của đại đội trưởng Hồ Vệ Quốc, đến đón của đại đội trưởng Hồ. đông quá, tụi em vẫn tìm bà cụ.”
Tần Húc Đông hiểu ý Tiểu Thẩm, xin phép tìm giúp, nhưng thật cần tìm nữa.
“Đây là bà Hồ.” Anh chỉ tay.
Tiểu Phương theo, thấy một bà cụ và một cô gái. Nhìn kỹ thì thấy cô gái nét giống đại đội trưởng nhà , chỉ là khuôn mặt nét mềm mại và xinh hơn nhiều.
Tiểu Phương vội cảm ơn Tần Húc Đông, tự giới thiệu với bà cụ: “Bà ơi, cháu là Tiểu Phương, chiến sĩ liên lạc của đại đội trưởng Hồ. Đại đội trưởng đặc biệt dặn cháu đến đón bà và cô Hồ.”
Bà cụ liên tục gật đầu, cảm ơn: “Làm phiền cháu , Tiểu Phương.”
Tiểu Thẩm thấy Tiểu Phương đón , liền để tâm nữa mà chú ý tới cô vợ xinh của đại đội trưởng.
“Đại đội trưởng, đây là chị dâu ạ?”
Vừa thấy cô gái xinh như mẫu bên cạnh đại đội trưởng, nhiệm vụ tò mò lắm .
“Phải, đây là chị dâu.”
Tiểu Thẩm vui vẻ gọi một tiếng “chị dâu”.
Ninh Ngọc thoải mái gật đầu với : “Chào Tiểu Thẩm, là Ninh Ngọc.”
Tiểu Thẩm còn định chuyện thêm thì Tần Húc Đông ném hai cái túi qua.
“Xách đồ lên xe.”
Tiểu Thẩm méo miệng, thầm nghĩ đại đội trưởng keo kiệt, nhưng vẫn theo quy củ, nhanh ch.óng dẫn hai xe quân đội.
Xe của Tiểu Phương và Tiểu Thẩm đỗ cùng một chỗ, giúp bà Hồ xách hành lý, cùng họ chen khỏi đám đông.
Doanh trại bộ binh cách ga khá xa, mất hơn 40 phút lái xe mới đến nơi.
Xuống xe, Tần Húc Đông báo cáo với chính ủy, Ninh Ngọc chào bà cụ theo Tiểu Thẩm đến “ngôi nhà nhỏ” mà họ sẽ sống một thời gian.
Trên đường , Tiểu Thẩm giới thiệu:
“Chị dâu, phía là nhà ăn, ba bữa đều cơm, nếu hai nấu thì thể đến đó ăn. Bên là sân tập, ba đại đội cùng luyện ở đó, trong đó hai đại đội cũng gia quyến theo đơn vị, nhưng họ ở khu nhà gia đình, chung khu với đại đội trưởng. Còn vợ của Chu doanh trưởng thì ở ngay căn bên cạnh chị dâu.”
Ninh Ngọc ghi nhớ, chẳng mấy chốc đến cổng một sân nhỏ.